Chương 44: Tiến vào phòng thí nghiệm trong lòng núi
Lâm Trúc Âm và bốn người chăm chú theo dõi trạng thái của Thời Tinh Ngôn, Lộc Vũ đã đứng dậy, sẵn sàng ra tay đánh ngất cậu ta nếu cậu không kiểm soát được bản thân.
Chiêu này trước đây cậu chưa từng dùng, có vẻ như vì bữa ăn tháng này mà bắt đầu liều mạng rồi.
Gần đây Thời Tinh Ngôn luôn trong trạng thái làm việc qua loa, mỗi khi chiến đấu đều dựa vào lá chắn không gian do Ôn Tư Thần gia trì, chẳng màng hiểm nguy, cứ lao đầu xông thẳng. Chưa từng nghĩ đến nếu lá chắn vỡ thì liệu mình có toàn thân trở lui được không. Dù tin tưởng đồng đội vô điều kiện không phải chuyện xấu, nhưng lâu ngày cậu sẽ sinh ra ỷ lại vào lá chắn không gian. Nếu họ tách nhau ra, không có lá chắn gia trì, cậu sẽ rất dễ bị thương. Hôm nay khi đánh xác sống, việc lá chắn không gian bị vỡ là do năm người phát hiện vấn đề, bàn bạc và cố tình gây ra. Vốn dĩ họ tính để cậu bị thương nhẹ một chút cho nhớ, nhưng đến phút cuối vẫn không nỡ.
Khi những quả cầu lửa đã rơi hết, sức mạnh dị năng của Thời Tinh Ngôn dần lắng xuống. May mắn là không xảy ra tình trạng mất kiểm soát như lần trước, năm người đoán chắc liên quan đến việc dị năng thăng cấp, cấp độ càng cao thì khả năng kiểm soát càng mạnh.
Người của đội thí nghiệm đã tắt thở từ lâu. Lộc Vũ bước đến, lục từ trong bộ quần áo cháy rách của người đàn ông dẫn đầu tìm thấy một thẻ thông hành, rồi dìu Thời Tinh Ngôn đang hai chân run lẩy bẩy quay lại ngồi xuống.
“May mà không bị cháy, không thì Hạ Nham Đình và mọi người khó mà vào được~”
Hạ Nham Đình và Tề Thâm chờ tín hiệu dưới chân núi. Phòng thí nghiệm này được xây dựa vào lòng núi, cửa đá rất dày và nặng, khó mà phá hủy, nếu dùng bom lại sợ gây sạt lở núi. Lâm Trúc Âm có thể dùng không gian đưa từng người vào, nhưng rất phiền phức, nên họ mới chờ ở đây để người muốn bắt họ tự mang thẻ cửa đến.
Loại phòng thí nghiệm cấm kỵ này ở Tung Của không chỉ có một, họ đương nhiên phải khiến chính quyền cảnh giác và tham gia để nắm tình hình, tiện thể tìm kiếm những hang chuột trốn tránh của chúng trên toàn quốc.
Thời Tinh Ngôn hít một ngụm nước miếng nuốt xuống, hai mắt sáng rực nhìn món ăn trước mắt.
“Chị Âm, lần này em được ăn rồi phải không! Bây giờ em có thể nuốt cả một con bò!”
Lâm Trúc Âm day trán, Thời Tinh Ngôn quả thực đã phát huy hết mức vô tâm vô phổi.
Hạ Nham Đình và Tề Thâm nhận được tín hiệu liền dẫn đội đuổi đến, mọi người cùng nhau bước vào phòng thí nghiệm.
Sau khi cửa mở ra là một hành lang vách đá, trên vách đá được gắn một dãy đèn đồng hiện đại, tỏa ra ánh sáng vàng vọt.
Lộc Vũ tặc lưỡi: “Trời ạ, sao cảm giác như đi đào mộ thế này~”
Cửa không có ai canh gác, chắc là nghĩ không ai phá được cánh cửa đá nặng này.
Bên trong thiết bị cũng tương tự các phòng thí nghiệm khác, một bên là văn phòng nghiên cứu được bao quanh bởi kính toàn cảnh. Nổi bật nhất là những thùng chứa trong suốt cực lớn, kết nối với máy móc, bên trong chứa đầy xác sống, người cải tạo, quái thú cải tạo đủ mọi thứ kỳ quái.
“Đây là cải tạo từ người sống! Lão đại nhìn đi, họ nối nửa thân trên của người với đuôi rắn này!”
“Trời ơi! Sao lại có thí nghiệm mất nhân tính như vậy!”
“Bọn chúng còn nghiên cứu xác sống! Tiêm máu của xác sống vào cơ thể người và quái thú biến dị!”
Hạ Nham Đình nhìn các thí nghiệm thể trước mắt, nắm chặt tay nổi gân xanh, mặt đầy phẫn nộ.
“Lũ người nước R chết tiệt dám trên đất Tung Của của ta dùng dân chúng Tung Của để làm thí nghiệm điên cuồng như vậy!”
“Phòng thí nghiệm bất hợp pháp này tên là Phòng thí nghiệm Sinh Mệnh Cấm Kỵ, trước ngày tận thế chúng tôi đã thấy ở nước ngoài. Trước thảm họa, chúng bắt cóc người lang thang các nước, dùng thu nhập cao dụ dỗ người đến, nhiều hơn nữa là những người bị bạn bè người thân lừa đến. Họ tiêm gen dược tề để cải tạo cơ thể người, sản xuất ra thuốc chữa ung thư hiệu quả cao và thuốc kéo dài sự sống có thể bán giá trên trời. Dùng số tiền đó tiếp tục thí nghiệm để tạo ra người siêu phàm có thể thích nghi với phóng xạ và các môi trường thảm họa, chúng tôi đoán virus xác sống có liên quan đến phòng thí nghiệm này.”
Lâm Trúc Âm đứng sau lưng anh ta nhìn những thùng chứa, đôi mắt bình thản, kiếp trước cô đã thấy quá nhiều.
“Này! Các người là đội đi săn nào? Ai cho phép các người vào đây!” “Mày lấy máy quay ở đâu? Đưa đây mau! Mày có mấy cái mạng mà dám quay phim ở đây, mau bắt nó lại!”
Mấy nhà nghiên cứu mặc áo blouse trắng từ khu văn phòng chạy ra, tưởng họ là thành viên đội đi săn nào đó không biết quy tắc đi lạc đến đây. Một người trong số đó giơ tay định đánh rơi máy quay của một chiến sĩ căn cứ đang ghi lại bằng chứng.
“Mấy cái mạng? Tao dự liệu mày bây giờ sẽ chết!”
Hạ Nham Đình mắt nhanh tay lẹ đưa tay chặn lại, tung một cước đá thẳng vào ngực hắn, đạp bay người hắn lên thiết bị thí nghiệm. Cả thiết bị cũng đổ xuống, dây điện đứt tung bay, có thể thấy dùng lực rất mạnh. Kẻ đó khóe miệng trào máu, mắt trợn trắng, ngất luôn trên thiết bị.
Tiếng báo động chói tai vang lên, các nhà nghiên cứu trong phòng thí nghiệm hỗn loạn, cuống cuồng bấm chuông báo gọi vệ binh.
Tề Thâm lấy thẻ cửa từ mấy nhà nghiên cứu đang bị khống chế trước mặt, gọi một đội xông vào phòng thí nghiệm khống chế các nhà nghiên cứu bên trong. Ai phản kháng kịch liệt thì bị bắn chết ngay, những người còn lại bị trói tay ra sau và xếp vào một góc.
Vệ binh và đội dị năng giả của phòng thí nghiệm ùa đến, trong hang đủ loại dị năng và đạn bay loạn xạ.
Giao đám người đó cho Hạ Nham Đình và bốn người kia, Lâm Trúc Âm và Ôn Tư Thần lôi một tên đến hỏi vị trí người quản lý rồi trực tiếp nhanh chóng rời đi.
Tin tức của bọn này còn nhiều hơn mấy kẻ dưới kia, trong phòng thí nghiệm chắc chắn sẽ có đường hầm trốn chạy, để chúng chạy mất thì không hay.
Quả không ngoài dự đoán, văn phòng quản lý chỉ còn màn hình giám sát phát lại cảnh chiến đấu dưới nhà, người đã đi mất. Hai người dùng tinh thần lực dò tìm từng tấc, cuối cùng cũng tìm ra manh mối, người chưa chạy xa.
Ôn Tư Thần dùng tay gõ lên tường. “Ở đây, tường rỗng.”
Kéo tay Lâm Trúc Âm dùng không gian thuấn di đi, chẳng cần tốn công tìm cơ quan.
Đây là một đường hầm đục xuyên qua lòng núi, không rộng, chỉ đủ cho ba người đi sóng vai. Xem ra hẳn là thông ra đầu bên kia của ngọn núi. Hai người tốc độ rất nhanh, đã thấy bóng người phía trước, Ôn Tư Thần vung tay dùng không gian bình chướng chặn đường mọi người.
Kẻ đang cắm đầu chạy trốn đâm đầu vào đó, đau đớn kêu lên một tiếng. “Ai da, đây là cái gì thế!” Phía sau vang lên tiếng cười nhẹ: “Đoán đi~”
Đám người chạy trốn quay đầu lại nhìn, thấy một nam một nữ đứng sau lưng, rõ ràng đường đã bị họ chặn.
Người quản lý trung niên đi ở giữa nhìn tình huống trước mắt nhanh chóng phân tích cục diện. Hai người này khí thế lạnh lùng, vừa nhìn đã biết là dị năng giả cao cấp. Trong tình báo về dị năng giả cao cấp của căn cứ chính quyền thành phố H không có hai người này, vậy chắc chắn họ là hai trong số sáu người mà bọn chúng định dụ trước đây. Không ngờ mấy người này năng lực mạnh như vậy, lại trực tiếp đưa người giết tới tận phòng thí nghiệm. Đội dị năng giả số 10 được phái ra tìm bọn họ có một gã dị năng giả tam giai, vốn là cao nhất ở đây. Xem ra nhất định đã bị chết dưới tay bọn họ, người hiện tại của chúng ngay cả tam giai cũng không có, căn bản không phải đối thủ của hai người này.
Bèn gỡ ba lô của hai người xuống, kéo khóa mở ra đặt trên đất, một bao đầy tinh hạch, năng lượng rất mạnh, đều là nhị giai, bao còn lại đầy thỏi vàng.
“Hai vị tiểu hữu, giữa chúng ta chắc có chút hiểu lầm. Chúng tôi chỉ thấy sức mạnh của các bạn nên muốn mời các bạn đến phòng thí nghiệm của chúng tôi, không có ý định dùng các bạn làm thí nghiệm. Đã các bạn không muốn, đương nhiên chúng tôi cũng sẽ không miễn cưỡng. Thành ra thế này nhất định là do mấy tên không có mắt đã không nói rõ tình huống với các bạn. Các bạn thấy đấy, phòng thí nghiệm đã bị các bạn phá hủy, chúng tôi cũng sẽ không truy cứu. Những người bên ngoài cũng đủ để các bạn bàn giao. Hai bao đồ này là thành ý của chúng tôi, các bạn cứ coi như không phát hiện ra chúng tôi, lại còn có được nhiều thứ như vậy, sao không làm? Vàng bây giờ là hàng cứng, với lại nhiều tinh hạch như vậy, đoán chừng căn cứ chính quyền bây giờ cũng không có nổi. Các bạn tự mình đánh thì biết đến bao giờ? Các bạn thấy đề nghị của tôi thế nào?”
