Chương 45: Các người đúng là bạn tốt của tôi
“Úi, tinh hạch này cũng không ít, nhưng mua mạng của mấy người vẫn chưa đủ nhỉ?”
Người đàn ông trung niên nghiến răng, lại cởi thêm ba lô tinh hạch của một người nước M khác đặt xuống đất.
“Chúng tôi mang ra hết ở đây rồi, thành ý thế này đủ chưa?”
Lâm Trúc Âm tiếp tục lắc đầu.
Đám người phòng thí nghiệm thấy vậy nghiến răng nghiến lợi, nhìn hai người đầy căm hận.
“Mày là đàn bà con gái, xen vào cái gì? Đây có chỗ cho mày nói không?”
“Giáo sư Inoue, hai đứa này vô duyên vô cớ, bao nhiêu người chúng ta còn sợ gì? Không được thì liều với chúng nó!”
“Nói đúng! Hai đứa này đúng kiểu ‘cho thể diện không cần’ như bên nước chúng nó hay nói!”
Giáo sư Inoue lại lấy một ba lô khác mở ra đặt xuống đất, bên trong không phải tinh hạch mà là một gói bom.
Hắn nắm chặt bộ điều khiển trong tay.
“Quả bom này đủ để phá nổ cả ngọn núi! Hai người không thả chúng tôi đi, tao chỉ cần bấm nút này, tất cả mọi người ở đây kể cả hai người đều sẽ chôn cùng ở đây. Hai người mới hơn hai mươi tuổi phải không? Liều mạng vì mấy người chúng tôi không đáng đâu.”
Lâm Trúc Âm mỉm cười nhìn hắn.
“Anh nói có lý đấy, nhưng chúng tôi không muốn sống nữa, anh bấm đi~”
Giáo sư Inoue nhìn chằm chằm vào mắt Lâm Trúc Âm, tay vẫn không dám động.
Mẹ kiếp!
Hai đứa chán sống rồi, nhưng thằng này còn chưa chán đâu!
Hắn ra hiệu cho hai người vừa nãy có dị năng tiến lên thăm dò.
Ôn Tư Thần chỉ vài ba động tác, chẳng tốn chút sức lực nào đã giải quyết xong, hạ gục chúng nằm dưới đất.
Giáo sư Inoue nhìn thân thủ của Ôn Tư Thần, mắt sáng rực, dường như quên mất tình cảnh của mình.
Hai dị năng giả gần cấp ba mà ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có, đây chính là mẫu thí nghiệm tuyệt vời mà hắn cần nghiên cứu!
Nếu bắt được, nghiên cứu dữ liệu cơ thể, đưa vào thuốc gen, nhất định sẽ tạo ra siêu nhân kiểu mới tối ưu nhất!
Nhân viên nghiên cứu bên cạnh gọi hắn cũng không phản ứng, phải kéo mạnh một cái.
“Giáo sư Inoue! Bây giờ không phải lúc ngẩn người! Mấy cái ba lô dưới đất đều biến mất rồi! Kể cả quả bom vừa lấy ra! Chúng ta làm sao bây giờ?!”
Giáo sư Inoue hoàn hồn, nhìn quả bom biến mất liền nghĩ đến tình cảnh sắp tới của mình.
Sắc mặt hắn từ do dự chuyển sang dần điên cuồng.
Vẻ mặt dữ tợn, hắn dồn lực bấm liên hồi bộ điều khiển trong tay.
“Đã tao không có được thì người khác cũng đừng hòng! Cùng chết đi!”
Nhưng chẳng có tác dụng gì.
Mặc kệ hắn bấm thế nào, xung quanh vẫn yên tĩnh, chẳng có gì xảy ra.
Lâm Trúc Âm từ lâu đã chuyển quả bom vào không gian.
Không gian khác nhau, có bấm mòn cả dấu vân tay cũng vô dụng.
Đám người phòng thí nghiệm cũng ngơ ngác, không hiểu chuyện gì xảy ra.
Sao từ chủ động thành bị động, rồi lại thành tù nhân thế này?
Ôn Tư Thần lười động tay, trực tiếp phát tán tinh thần lực làm mọi người choáng ngất.
Trói chúng lại một dây, kéo đầu dây lôi tới đại sảnh, Hạ Nham Đình, Lộc Vũ và mọi người đã chờ sẵn.
Để Tề Thâm dẫn đội người áp giải đám phòng thí nghiệm xuống núi, Lâm Trúc Âm cũng thu máy tính và thiết bị của chúng vào không gian.
Lâm Hạo nhìn sinh vật thí nghiệm trong thùng trong suốt lớn, mặt đầy phẫn nộ.
“Đại ca, mấy sinh vật thí nghiệm này và phòng thí nghiệm làm sao?”
Trần Nham Đình nhìn về phía Lâm Trúc Âm.
“Em gái, ý anh là phá hủy luôn chỗ này. Thứ nhất, phòng ngừa mấy biến thể này khi không được cung cấp tiếp sẽ biến dị chạy ra. Thứ hai, đề phòng kẻ biết phòng thí nghiệm này sơ hở lại tiếp tục lợi dụng nó làm chuyện thương thiên hại lý. Hai em thấy sao?”
Lâm Trúc Âm gật đầu, nếu không phải đợi người của chính quyền đến kiểm tra thì bọn họ đã phá hủy từ lâu, ngay cả người cũng không chừa.
Tiếng ầm ầm vang lên liên hồi, núi rung chuyển không ngừng.
Hạ Nham Đình hét to: “Chạy mau, núi sắp sập rồi!”
Quay đầu lại, sáu người Lâm Trúc Âm cùng Lý Dương, Lâm Hạo đã chạy xa tít.
“Đại ca, anh đứng ngẩn đó làm gì, chạy mau!”
Hạ Nham Đình: …
Mẹ!
Mấy người đúng là bạn tốt của tôi!
Sau một ngày thẩm vấn, ngoài thông tin về phòng thí nghiệm ở thành phố H, hoàn toàn không có tin tức gì về các cứ điểm khác.
Công tác bảo mật giữa các phòng thí nghiệm rất tốt.
Chỉ khi được phân bổ đến một phòng thí nghiệm mới được biết tình hình của phòng đó.
Địa điểm của các phòng thí nghiệm khác được giữ bí mật nghiêm ngặt, các nhân viên nghiên cứu giữa các phòng cũng không được liên lạc với nhau.
Sau khi Hoắc Lão trao đổi với cấp trên Tung Của, quyết định xử bắn toàn bộ người của các phòng thí nghiệm này, không để lại hậu họa.
Trực tiếp tuyên bố với quần chúng.
Dù thí nghiệm của họ có tiên tiến đến đâu, Tung Của cũng tuyệt đối không sử dụng biện pháp lấy thân thể con người làm thí nghiệm.
Đốt sạch tài liệu thí nghiệm của họ để tránh sau này bị kẻ xấu lợi dụng.
Chỉ để lại đoạn ghi hình chiến sĩ ghi lại chứng cứ thí nghiệm mất nhân tính gửi cho các căn cứ khác.
Yêu cầu tất cả các căn cứ trong nước đặc biệt chú ý sự tồn tại của các phòng thí nghiệm này.
Thưởng cho người phát hiện, một khi phát hiện phải báo cáo ngay và triệt để tiêu diệt không tiếc sức.
Trên quảng trường căn cứ, vài chục người bị trói cùng với tài liệu máy tính phòng thí nghiệm và giấy tờ tìm được do Lâm Trúc Âm lấy ra.
Tất cả quần chúng nhìn ngọn lửa hừng hực, trong lòng thầm may mắn mình là người Tung Của.
Đất nước họ trong hoàn cảnh khốn khó này vẫn không bỏ rơi họ, vẫn hết sức bảo vệ nhân dân.
Mà trên thế giới hiện tại chỉ có Tung Của làm được điều này!
Sự việc đã xong, mấy người vẫn ở lại thành phố H vài ngày cùng Hoắc Lão.
Nhưng thời tiết mấy ngày nay trái ngược với cái nóng quen thuộc, ngày càng lạnh, như từ hè sang thu, ban đêm đã phải mặc áo khoác dày.
Mọi người nhạy bén nhận ra, cực hàn sắp bắt đầu.
Hoắc Lão đã cho toàn bộ người trong căn cứ ra ngoài tìm cây chặt củi dự trữ chống chọi với giá rét.
Căn cứ này là một nhà máy chế biến đá quý thô cải tạo thành.
Diện tích rất rộng, được bao quanh bởi tường đá cao hơn một người tạo thành một khu đất riêng biệt.
Ngoài cùng là những dãy nhà tôn màu.
Trung tâm có một tòa nhà văn phòng liền dãy sáu tầng, phía trước là một khoảng đất trống lớn.
Nhìn dáng vẻ trước kia có lẽ có thác nước cảnh quan gì đó, giờ đã bị lấp bằng cát.
Phía sau còn có vài tòa nhà nhỏ thấp tầng là ký túc xá công nhân.
Còn lại mấy dãy nhà cấp bốn nối liền sân vườn và khoảng đất trống, có lẽ trước đây người ở đây dùng để trồng rau và để đá thô.
Tiếc là sau mưa axit đã không thể trồng trọt được nữa.
Mấy căn nhà cấp bốn này xây không tinh xảo, chắc là được dựng cho công nhân khắc đá thâu đêm ở lại trong quá trình xây nhà máy.
Một số sân còn để dụng cụ khắc đá.
Hoắc Lão ở một căn nhà cấp bốn riêng biệt trong khu này, kế bên là chỗ của Tề Thâm và những người quản lý khác.
Lâm Trúc Âm nhìn căn nhà cấp bốn đơn sơ, liền quyết định cải tạo cho Hoắc Lão trước khi đi.
Cô cảm thấy căn nhà khi cực hàn ập đến chắc chắn sẽ gió lùa tứ phía, chỉ dựa vào củi không thể chịu nổi.
Gọi Hạ Nham Đình và mọi người bàn bạc trước rồi bắt tay vào bố trí.
Để không làm khó Hoắc Lão, Lâm Trúc Âm đặt một lô lớn tấm cách nhiệt, xi măng và các vật liệu khác ở khoảng đất trống.
Đồng thời để Tề Thâm lấy một ít đến chỗ đổi điểm tích lũy của căn cứ.
Ai muốn cải tạo chỗ ở của mình thì đến siêu thị căn cứ đổi.
Đương nhiên điểm thu được thuộc về cô.
Nếu không bọn họ chỉ sửa nhà của Hoắc Lão.
Với tính cách của Hoắc Lão, nhìn dân chúng chịu rét ông tuyệt đối sẽ không ở yên.
Hơn nữa bản tính con người, dù có phải bọn họ cải tạo hay không, những người này nhất định sẽ oán trách Hoắc Lão!
Không có lợi cho Hoắc Lão.
Cư dân ở ký túc xá có thể góp điểm đổi tấm cách nhiệt, trung bình mỗi nhà không tốn bao nhiêu.
Cô có thể lấy đồ ra đã là hết lòng, chỉ để không để lại lời ra tiếng vào cho Hoắc Lão.
Phần còn lại không phải việc cô quản được.
Ai tiếc điểm không chịu đổi thì đành chịu rét, đến lúc đó chỉ có thể trách mình, không trách ai được.
Hoắc Lão đã bị đuổi ra ngoài sân.
Ông nhìn Lâm Trúc Âm đang đi đi lại lại trong sân, đôi mắt đỏ hoe.
Ông đương nhiên hiểu mục đích của Lâm Trúc Âm.
Ông vốn tưởng mình sắp xuống lỗ, nỗi đau mất đi đứa con trai duy nhất, lại được Lâm Trúc Âm, đứa cháu gái từ trên trời rơi xuống bù đắp lại!
Ông nhất định sống thêm vài năm nữa!
Cố gắng bám trụ đến cuối tận thế, ở bên cạnh cháu gái dưỡng già, rồi để cháu gái sinh cho ông một đứa chắt gái!
Ông rất có lòng tin vào chuyện sống thêm vài năm.
Sau khi uống thần dược của cháu gái cho, sức khỏe ông ngày càng cứng cáp, cảm thấy sống đến trăm tuổi cũng không thành vấn đề!
