Chương 95: Lẩu gà
Khương Vũ nói ra ý định đó với Hạ Chu.
Hạ Chu chỉ đưa tay xoa đầu cô, giọng đầy yêu chiều: “Giỏi lắm!”
Khương Vũ: “Anh trả lời qua loa quá đấy.”
Cô không thèm để ý đến Hạ Chu nữa, đặt bình phun về vị trí cũ, đội mũ che nắng, cầm xẻng đi ra sân.
“Em sẽ xới tung cái bãi cỏ của anh lên!”
Khương Vũ đứng trong sân hét to.
Mảnh cỏ vừa dọn vào ở còn xanh tốt, giờ đã trơ trụi, lác đác vài cọng khô, phần lớn là đất và cát vàng lộ ra.
Hạ Chu bật nước, chuẩn bị tắm nước nóng cho Tiểu Hồng.
Trong sân biệt thự, trước nhà sau nhà đều có nhiều thảm cỏ và đất. Khương Vũ tìm một chỗ trống dưới chân tường, chuẩn bị động thủ.
Hạ Chu liếc nhìn cô gái nhỏ đang vung vẩy trong sân, đáp: “Anh xới đất giúp em, trời nóng, em vào nhà đi.”
“Em thích tắm nắng.” Khương Vũ ngước lên nhìn mặt trời đang ở đỉnh đầu.
Dù là bác nông dân, cũng không ai chọn lúc này ra ngoài xới đất.
Hạ Chu nghĩ thầm, còn khá bướng.
“Nếu em bị cảm nắng, thì tối nay không có phần lẩu gà đâu. Tầm năm sáu giờ chiều hãy ra ngoài xới mấy hạt ngô của em.”
Hạ Chu đứng trên bậc thềm, giọng không cho phép bàn cãi.
Khương Vũ: “!!”
Không được ăn thịt! Không thể!
Chiếc xẻng trong tay không ngạc nhiên bị bỏ phế ở góc tường. Khương Vũ ôm mặt hơi nóng lên: “Vậy để ăn tối xong em ra ngoài vậy.”
Ngoài sân thực ra có trồng các loại cây như tùng, bách, dương, liễu, nhưng qua trận rét đậm, tùng bách gượng dậy được, còn dương liễu thì lá mọc chậm, mới hé chút xanh non, chưa đủ che nắng.
Hạ Chu kéo cửa giúp cô, hai người vào nhà.
Khương Vũ bật máy làm đá, tuy không có kem, nhưng đá viên thêm nước ngọt có ga thì thừa sức.
Tối ăn lẩu mà có nước ngọt đá lạnh thì không gì tuyệt hơn.
“Nhiệt độ ngoài trời hôm nay 27 độ C!”
Khương Vũ nhìn nhiệt kế ngoài sân, trời ấm lên nhanh đáng sợ.
Cứ đà này sẽ sớm đuổi kịp nhiệt độ mùa hè các năm trước.
Hạ Chu liếc ra ngoài trời nắng gay gắt, tâm trạng không mấy vui: “Đem mấy tấm vải chắn sáng và thuốc Hoắc Hương Chính Khí mà chúng ta tìm được ra ngoài trước đi.”
“Anh cho là năm nay trời sẽ nóng lắm hả?” Khương Vũ chạy đến bên Hạ Chu: “Em cứ tưởng trái đất đã bước vào kỷ băng hà rồi.”
Hạ Chu giơ tay búng trán cô: “Kỷ băng hà có thời tiết ấm thế này sao, chi bằng nói là hiệu ứng nhà kính, mùa đông càng lạnh, mùa hè càng nóng!”
Khương Vũ như nghĩ ra điều gì, dần dần tắt nụ cười.
Mùa hè năm ngoái, tin tức về băng tan ở hai cực vẫn còn văng vẳng bên tai, thế giới đã đảo lộn.
“Anh nói có lý.” Khương Vũ lẳng lặng đi chuẩn bị.
...
Khương Vũ không thấy Hạ Chu tắm nước nóng cho Tiểu Hồng thế nào.
Không một tiếng kêu thảm thiết nào, Tiểu Hồng đã sạch sẽ, không còn da, được bưng lên bàn ăn.
Bạch Phong Ngôn vì về ăn cơm nên về từ phòng thí nghiệm trước.
Rửa rau, thái thịt, pha nước chấm... mọi thứ trong biệt thự vẫn diễn ra đâu vào đấy, khoảnh khắc này những xáo trộn bên ngoài chẳng ảnh hưởng nổi tâm trạng mọi người, bữa cơm no này nhất định phải ăn.
Ngay cả chú sóc nhỏ dưới đất cũng nhảy tưng tưng, muốn xem đám người ồn ào này đang làm gì.
Rau dọn lên bàn, thịt gà ngâm trong nước dùng sôi sùng sục, nổi lên từng lớp váng dầu đỏ.
Hương vị thơm ngon xộc thẳng vào tâm can, hơi nóng bốc lên hong Khương Vũ ướt đẫm.
Cô lập tức bật điều hòa trong phòng, nhiệt độ quanh bàn ăn hạ thấp dần, giữ ở mức 23 độ.
“Lẩu, nước ngọt... em muốn khóc mất.”
Lâm Gia nói những lời cảm động, nhưng tay thì không khách sáo gí đũa vào nồi, bắt đầu quét sạch bàn ăn, và còn gắp cho Khương Vũ một cái đùi gà: “Của cậu này! Tiểu Hồng của cậu!”
Khương Vũ: “...”
Tiểu Hồng thật thơm!
Bạch Phong Ngôn còn giữ vẻ lịch sự hơn, anh ta ăn ở căn tin quân đội khá tốt, nhưng gần đây khẩu phần có giảm.
Chủ yếu thể hiện ở cung cấp thịt rau, còn gạo mì thì vẫn bình thường.
Phân tích đại khái, chắc là quân đội sắp hết thịt rau.
“Tôi nghĩ quân đội nên đến đây tham quan học tập, anh xem mấy chú gà này nuôi thế nào, rồi rau cải nhà mình nữa.”
Bạch Phong Ngôn gắp cọng xà lách lên ngắm nghía.
“Quân đội chẳng nhẽ không làm tốt việc chăn nuôi trồng trọt... bên đó nhiều chuyên gia hơn mà.” Lâm Gia bất lực nói.
“Chuyên gia nhiều nhưng phong thủy không tốt, trước đây cát bụi mù mịt, không biết do virus hay nguyên nhân khác, chết một mớ gia súc; còn luôn làm nhà kính, trồng trong nhà, cây cải thảo trồng ra quý hơn vàng, vừa nhỏ vừa ít...”
Bạch Phong Ngôn cũng chỉ nghe người ta than thở, nhưng tình hình cũng chẳng sai mấy.
“Đừng mê tín.” Hạ Chu nhàn nhạt nói: “Cậu không phải đã mang đất trong biệt thự đi xét nghiệm à, có phát hiện gì không?”
Bạch Phong Ngôn lắc đầu: “Không... quan sát cho thấy không khác gì đất trồng trong nhà kính của quân đội, nhiều nhất là dinh dưỡng phong phú hơn tí, các cậu bón phân chuồng hả?!”
“Câm miệng, đừng nói nữa!”
Lâm Gia quát lên, tuy họ không làm thế, nhưng đang ăn không ai được phá hỏng sự ngon miệng của cô.
Khương Vũ đang gặm đùi gà, nghe thấy đề tài này cũng chưa tham gia.
Cô đã nói cô là tay trồng trọt cừ khôi, nhưng tiếc không ai tin.
Khi mọi người ăn dần, thức ăn trên bàn vơi đi, ai nấy cũng đã no.
Bạch Phong Ngôn cầm điện thoại bên cạnh, nhìn rõ nội dung trên màn hình, kêu lên “wow” một tiếng.
“Tôi phải về rồi, phòng thí nghiệm gửi đến xác một loài đột biến, chuẩn bị giải phẫu xét nghiệm.”
Khương Vũ vừa định lại gần xem, Bạch Phong Ngôn đã bụm mặt điện thoại: “Đừng xem, mọi người cứ ăn tiếp, tối tôi gửi ảnh cho, nhớ đừng truyền ra ngoài.”
Nói xong anh ta vội vã ra đi.
Khương Vũ cũng không thấy sinh vật đột biến đó là cái gì.
Bên bàn ăn, Lâm Gia và Lâm Dã đều đang gắp thức ăn vào bát nhau, ý đồ muốn làm nhau chết vì no.
“Không được lãng phí, cậu ăn thêm đi.”
“Lúc đầu sao cậu không gắp cho tớ, cố tình đúng không, tớ không ăn nổi nữa!”
“Tớ tốt cho cậu, không biết điều.” Lâm Gia xử hết miếng khoai lang cuối cùng, ôm bát trốn vào bếp.
Khương Vũ nhìn thức ăn thừa trong bát mình, rõ ràng vừa nãy cô đã ăn sạch mà!
Lại nhìn Hạ Chu, cô tỏ ra ánh mắt đầy khẩn cầu.
“Anh no rồi.” Hạ Chu bình tĩnh dựa vào ghế bàn ăn.
Khương Vũ cúi xuống hôn anh một cái, giọng ngọt ngào: “Làm ơn đi, bạn trai ơi.”
Hạ Chu lặng lẽ cầm bát cô, đổ phần thức ăn thừa vào bát nước chấm của mình.
Bên cạnh, Lâm Dã vốn đã no, lại bị nhồi thêm một miếng cơm chó cứng.
Đồng thời anh ấy còn rất sốc: bạn thân của anh, nhị thiếu gia Hạ gia, bao giờ ăn đồ thừa của người khác!
Huống chi Hạ Chu tuy không bị sạch sẽ quá mức, nhưng cực kỳ ưa sạch.
Bình thường uống nước còn không uống chung chai với anh em.
Kết luận xong, Hạ Chu đã sa ngã!
