Chương 96: Thành Thật
Sau khi ăn cơm, Khương Vũ cuối cùng cũng ra ngoài sân, xới lại bãi cỏ bỏ hoang kia.
Cả cô và Hạ Chu đều không có kinh nghiệm trồng trọt, nhờ vào lượng lý thuyết dồi dào của Khương Vũ, hai người sau khi xới đất thì đào hố gieo những hạt ngô đó xuống, cuối cùng tưới một chút nước.
“Chắc là ổn rồi nhỉ, ngô chịu hạn chịu úng, dễ sống lắm.”
Khương Vũ vỗ tay, giày thể thao của cô dính đầy bùn, trông như vừa làm rất nhiều việc, nhưng thực ra mảnh đất này còn chưa tới hai phân.
Hạ Chu chẳng kỳ vọng gì, nếu dễ như vậy thì sao căn cứ còn phải đau đầu?
Nhưng không thể làm bạn gái mất hứng được, Hạ Chu động viên: “Chắc chắn không sao. Tụi mình còn hạt giống mà, thử trồng mấy loại khác xem sao, sau nhà còn chỗ rộng lắm.”
“Vậy mai làm tiếp vậy.”
Hôm nay Khương Vũ đã vận động tiêu cơm xong, không muốn động đậy nữa.
“Ừm.” Hạ Chu đem dụng cụ rửa sạch cất đi.
Cả hai vào nhà thì nhận được ảnh Bạch Phong Ngôn gửi trong nhóm nhỏ.
Lần này dị biến khác với trước, dáng vẻ nửa người nửa xác, đầu nhọn hoắt, phía sau còn kéo theo một cái đuôi dài ngoằng, nếu cố hình dung thì nó giống như một con chuột tinh nhân cách hóa trong phim hoạt hình.
Khương Vũ chê bai, đưa điện thoại ra xa: “Kìa… cái gì thế này?”
“Phát hiện ở chợ nông sản ngoại ô, đám người đó vốn định qua xem còn đồ gì sót lại, kết quả ngoài mùi thối hoắc của thịt thối rữa và trái cây mục nát thì chẳng còn gì, sạch bong, không một mống.”
Lâm Gia đang online hóng chuyện, giọng phấn khích: “Sau đó còn gặp con quái này nữa, nghe nói hồi đó không chỉ có một con, còn có con chạy thoát.”
Khương Vũ im lặng giây lát, có phải cái chợ mà cô và Hạ Chu đã tới không nhỉ?
“Vậy… đám người đó cũng giỏi thật, đánh đuổi được quái dị biến.”
“Chắc là đông người với may mắn thôi. Con này không giống xác sống dây leo lần trước của hai người, có thể tấn công bằng phép thuật. Nhìn móng vuốt này, răng này, chắc là tấn công vật lý thuần túy.”
Lâm Gia chỉ vào ảnh chỉ trỏ, hùng hồn.
“Tấn công vật lý cũng đáng sợ lắm mà.”
Khương Vũ cho rằng đánh giá sức chiến đấu của quái dị biến không thể dựa vào điểm này.
Lâm Gia: “Dù sao cũng là loài mới, ra ngoài cẩn thận là được.”
“Ừm ừm ừm.”
Khương Vũ gật đầu rất nghiêm túc.
Bọn họ không cần thiết thì đúng là không phải ra ngoài thành nữa, hiện tại thử tự cung tự cấp là tốt nhất.
Nhưng Lâm Gia không rõ nguồn tài nguyên hiện tại của họ, sau khi xem tin nhắn của Bạch Phong Ngôn thì cứ mang theo chút lo lắng.
“Mai tớ đi xới đất với cậu nhé.”
Đi trồng trọt vẫn an toàn hơn.
“…”
……
Khương Vũ riêng tư thì thầm với Hạ Chu: “Hay là chúng mình cho Lâm Gia với Lâm Dã xem đồ dưới tầng hầm đi, đừng để họ áp lực nữa.”
Đó là lúc buổi tối đi ngủ, Hạ Chu vừa tắm xong, Khương Vũ cầm tạp chí lật xem, tiện thể lén nhìn cơ bụng của Hạ Chu.
Từ khi ra ngoài gặp quái dị biến, họ đã lâu không ra ngoài.
Gần đây Lâm Gia còn định đem mấy đồ không dùng trong nhà đi đổi vật tư.
Nhưng cô ấy không để ý, gạo mì trong nhà ăn mãi mà tổng lượng vẫn không đổi, mỗi lần thiếu hụt gì là Khương Vũ lại bỏ vào đúng số lượng cũ.
“Ừm, vậy mai dẫn họ xuống tầng hầm xem, để họ nắm được tình hình.”
Hạ Chu đồng ý, môi trường kìm nén lâu ngày sẽ gây vấn đề tâm lý.
Tuy không thể quá hưởng thụ, nhưng cũng không thể quá lo âu.
Hạ Chu quay đầu nhìn Khương Vũ lấy cuốn tạp chí che nửa mặt, chỉ để lộ đôi mắt tròn xoe xinh đẹp, dưới ánh đèn phòng ngủ long lanh như phủ một lớp nước.
“Nhìn gì thế?”
Hạ Chu mặc áo phông trắng tinh, quần short đen.
Dù sao bạn gái còn chưa đến mức ấy, anh vẫn rất chú ý không để cô ngượng.
Nhưng vẫn có thể cảm nhận được cơ bắp săn chắc dưới lớp áo, cơ thể chuyển từ thiếu niên sang người trưởng thành lúc nào cũng tỏa ra hormone, tạo áp lực rất lớn với con mồi trên lãnh địa của mình.
Tiếc là con mồi chẳng có ý thức, Khương Vũ chớp mắt: “Em thấy anh đẹp trai quá, anh nên làm mẫu cho xưởng vẽ của em đi.”
Nụ cười trêu chọc trên mặt Hạ Chu tắt dần, anh tiện tay ném khăn tắm lên ghế sofa nhỏ trong phòng ngủ, rồi nhào về phía Khương Vũ.
“Mẫu… vậy em yêu nói xem, em đã thấy bao nhiêu mẫu rồi, đẹp không, đẹp trai không, hả?”
Khương Vũ bị anh đè dưới chăn, không động đậy được.
“Có mẫu nào đâu! Em mù mặt, em chả nhận ra họ!”
Khương Vũ đến cả ngón chân cũng cố gắng giải thích, và nhỏ giọng cầu xin: “Hơi nóng đó, anh đứng dậy được không?”
Hạ Chu đưa tay bóp mạnh vào má cô, vừa tức vừa buồn cười: “Anh hỏi em về chuyện mẫu, đừng lái sang chuyện khác. Xưởng vẽ của em dùng mẫu gì, có để lộ cơ bụng không?”
“Đương nhiên là không rồi, tụi em còn là trẻ con mà.”
Má Khương Vũ đỏ như trái táo, thành tâm thành ý nói: “Hơn nữa em thích ra sân bóng rổ xem cơ bụng hơn, ra đó vẽ ký họa có cảm hứng hơn.”
Hạ Chu: “…”
Câu nào cũng trúng ngay chỗ ngứa, Khương Vũ đúng là có tài chọc giận anh.
Thế là Hạ Chu không những không buông Khương Vũ ra, mà còn trực tiếp nắm má cô cắn một phát.
Khương Vũ chán đời, chắc trên mặt cô lại có dấu răng rồi.
Thật ra Hạ Chu không dùng lực, nếu muốn cắn thật thì đã chảy máu rồi, chỉ là da Khương Vũ quá non, dễ bầm tím thôi.
…
Tuy đùa giỡn là thế, nhưng Hạ Chu không quên việc chính.
Sáng hôm sau ăn xong, Hạ Chu liền dẫn Lâm Dã và Lâm Gia ra cửa tầng hầm thứ ba.
“Trước đây không nói với mọi người chuyện này, thực ra thức ăn và nước uống trong nhà tạm thời đều đủ dùng.”
Hạ Chu vừa nói vừa mở cánh cửa tinh tế của tầng hầm thứ ba.
Lâm Dã và Lâm Gia bị sự thành thật đột ngột này làm cho mơ hồ, đều dè dặt nhìn xuống tầng hầm.
“Trời… ơi.”
Lâm Dã kéo dài giọng thốt lên.
Chỉ thấy căn phòng cách âm vốn sạch sẽ, giờ chất đầy gạo mì dầu muối gia vị, nếu để Lâm Dã ước tính, cả đời anh ta cũng ăn không hết.
Ngoài ra còn có đồ gia dụng, quần áo, nước tinh khiết… cùng một đống công cụ như đồ phá hỏng.
“Hạ Chu… rốt cuộc cậu làm nghề gì vậy? Mấy thứ này không phải sau tận thế mới thu thập đâu nhỉ? Hay là đêm nào cậu cũng lén chạy ra ngoài ôm gạch?”
Lâm Gia cũng chấn động, lộ vẻ kinh ngạc.
Giải thích hơi rắc rối, Hạ Chu chỉ có thể nói: “Một ít là có từ trước tận thế, một ít là thu thập lúc thường ngày, nói chung là thành quả của mọi người cùng cố gắng, tạm thời mọi người không cần lo hết đồ ăn.”
Lâm Gia choáng váng, cảm giác căng thẳng và bất an mấy ngày nay dễ dàng được xoa dịu.
Cô hồi hộp sờ tường: “Ở đây không có chuột chứ?”
Hạ Chu thản nhiên nói: “Tường và sàn ngoài phần trang trí tinh tế trước đây, còn được cải tạo toàn bộ lần hai, không lo chuột vào được.”
