Chương 40.
Nhìn một đứa bé ngoan ngoãn như vậy mà thành ra thế này, Kỷ Niệm không khỏi đau lòng.
“Em……”
Không biết đứa bé đã tự rạch bao nhiêu nhát, mu bàn tay đã nát bươm không thể nhìn nổi, máu chảy ròng ròng.
Kỷ Niệm cảm giác vết thương trên lòng bàn tay mình vốn đã lành hẳn, chỉ còn một vết sẹo mờ, giờ lại như đau nhói trở lại.
Cô lấy khăn tay ra, đơn giản xử lý vết thương cho Thẩm Thanh Đường. Đứa bé như mất đi cảm giác đau, im lặng không một tiếng, mặc cho Kỷ Niệm động vào.
“Em tự làm tổn thương mình cũng vô ích thôi.”
“Kẻ đáng trách nhất chính là kẻ đã lợi dụng em.”
Về mặt tình cảm, Kỷ Niệm cũng có chút trách móc, nhưng về lý trí, cô hiểu Thẩm Thanh Đường chỉ là một đứa trẻ.
Năm tuổi, cô vẫn còn chảy nước mũi, túm gà con của mấy thằng nhóc cùng trang lứa khắp phố, đến chó còn phải né.
Hệ thống: Tuổi thơ của cô và tuổi thơ của tôi không giống nhau.
“Ngụy Dương ca ca cũng sẽ lên trời làm sao sao à?”
Thẩm Thanh Đường vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, như thể toàn bộ linh hồn đã bị rút cạn.
Kỷ Niệm xoa đầu cô bé đang rối bời.
Giọng đầy quả quyết: “Không đâu!”
Dám hạ độc người của cô, coi cô là chuyên gia độc lý đã chết rồi sao?
Điều duy nhất đáng lo là, dù sao đây cũng khác thế giới cô từng sống, tên gọi và tác dụng của một số nguyên tố có thể khác đi.
Nhưng dù vậy, Kỷ Niệm cũng sẽ không để Ngụy Dương biến thành kẻ điên.
Vẻ mặt của Kỷ Niệm quá tự tin, tự tin đến mức khiến người ta quên mất vẻ ngoài non nớt của cô, vô thức bị sự chắc chắn đó ảnh hưởng.
“Thật sao?”
Trong mắt Thẩm Thanh Đường bỗng hiện lên một tia hy vọng.
Kỷ Niệm vỗ ngực mình: “Thật mà!”
“Bây giờ em ngoan ngoãn đi theo tôi xử lý vết thương, rửa ráy sạch sẽ, thay quần áo rồi ngủ một giấc, tôi đảm bảo sáng mai em sẽ thấy Ngụy Dương ca ca bình an vô sự.”
Dù sao độc phát cũng cần thời gian, mà trong nguyên tác, Kỷ Đình Châu cũng không để anh ta chết.
Kỷ Niệm đưa tay về phía Thẩm Thanh Đường, người đang có vẻ xiêu lòng.
Thẩm Thanh Đường nhìn cô bé đang đứng dưới ánh đèn đường, tỏa ra sự tự tin rạng rỡ, dùng ánh mắt khích lệ nhìn mình, chậm rãi đặt bàn tay không bị thương lên.
Kỷ Niệm nắm chặt lấy, kéo cô bé đứng dậy.
Suy nghĩ một chút, cô bất ngờ dang rộng vòng tay ôm chầm lấy Thẩm Thanh Đường.
Khi Thẩm Thanh Đường trợn tròn mắt, cô nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng bên tai: “Không phải lỗi của em……”
Là do cô quá bất cẩn, nếu để tâm hơn một chút, hoặc lúc để lại thư có nhắc thêm một câu rằng mục tiêu của bọn chúng là Ngụy Dương, liệu có thể tránh được chuyện này không?
Thẩm Thanh Đường nghe câu nói đó, cảm xúc kìm nén bấy lâu, dần dần hướng tới sự hủy hoại bản thân, bỗng chốc bùng nổ. Cô bé ôm chầm lấy Kỷ Niệm, “oa” một tiếng khóc nức nở.
Kỷ Niệm vỗ về cô bé.
Cứ khóc đi, khóc được là chuyện tốt.
Thẩm Thanh Đường không biết rằng, nếu đêm nay không có Kỷ Niệm, có lẽ cuộc đời cô bé sẽ rẽ sang một hướng khác.
Tri Liễu đứng sau cột trụ, nghe tiếng động bên kia, khẽ thở dài.
Cô còn không bằng một đứa trẻ.
Ngụy Dương sẽ không sao đâu. Kỷ Đình Châu đã mất một người anh em là Thẩm Như Sơn, ông ấy sẽ không để thêm một người anh em nữa ra đi.
...
Kỷ Niệm nắm tay Thẩm Thanh Đường dẫn về, giao cho người hầu đang sốt ruột nhìn ngóng.
Thấy Thẩm Thanh Đường, cô chạy tới ôm chầm lấy, nhìn thấy bàn tay đẫm máu của cô bé, khóe mắt lập tức đỏ lên.
“Sao lại thành ra thế này…… Sao lại ra nông nỗi này.”
Thấy cô ấy hoảng hốt như vậy, Kỷ Niệm yên tâm.
Nữ chính đáng yêu như vậy, sao lại có thể không ai thích được chứ.
Ai ở chung với một đứa bé lương thiện, ngoan ngoãn như vậy một thời gian, lại có thể ghét cô bé được chứ?
Cô chuẩn bị quay người rời đi, lại bị kéo vạt áo.
Kỷ Niệm quay đầu nhìn lại, đối diện với ánh mắt lưu luyến và lo sợ của Thẩm Thanh Đường.
“Ngoan, tin tôi, sẽ không sao đâu.”
“Để bác sĩ xử lý vết thương cho em, rồi ngủ một giấc thật ngon.”
Nghe lời cô nói, Thẩm Thanh Đường thả lỏng, buông tay ra.
Người hầu nhìn bóng lưng Kỷ Niệm, ánh mắt có chút nghi hoặc.
Giọng điệu, thần thái này…… trầm ổn không giống một đứa bé năm tuổi chút nào.
Nói đây là bà của Thẩm Thanh Đường, cô cũng tin.
...
Sau khi rời đi, Kỷ Niệm đến gặp Ngụy Dương.
Ngụy Dương đã viết xong thư tuyệt mệnh, giờ có vẻ đã nhìn thấu hồng trần, thấy cô đến, trên mặt mới có thêm vài phần chân thành.
Nếu anh ta sống được, sau này dù có bị Kỷ Đình Châu đánh gãy chân thứ ba, cũng phải mua cho Kỷ Niệm một túi bim bim tôm.
“Kỷ Niệm đến rồi, mau qua đây.”
Ngụy Dương vẫn rất biết ơn Kỷ Niệm. Nếu không có cô, chắc giờ anh ta đã thành tro rồi.
“Ngụy Dương ca ca, anh không sao chứ?”
Kỷ Niệm thấy mí mắt anh ta sưng húp, biết rằng anh ta không mạnh mẽ như vẻ ngoài.
Ngụy Dương nói anh ta thấy mình ổn, còn cười nghi ngờ bác sĩ chẩn đoán sai.
Thực ra chuyện đó là không thể.
Kỷ Niệm đảo mắt một vòng, nhanh chóng phát hiện trên bàn bên cạnh có mấy tờ báo cáo nhàu nhĩ.
Cô đoán chắc là Ngụy Dương tự đòi xem.
Vừa bước tới, liền nghe Ngụy Dương chợt lên tiếng: “Ơ, khoan đã.”
Kỷ Niệm khựng lại.
Anh ta phát hiện ý đồ của cô rồi sao?
Nhưng mà, kể cả có phát hiện cũng không sao, dù sao cũng chẳng ai tin một đứa bé ngốc nghếch năm tuổi lại đọc hiểu mấy thứ này.
“Muốn vẽ tranh thì để người ta mang giấy trắng đến cho, mấy tờ này có chữ rồi.”
Nói rồi, Ngụy Dương có chút cảm động.
Muộn như vậy rồi, không đi ngủ, còn lấy cớ vẽ tranh để ở lại bầu bạn với mình.
Sao lại có đứa bé hiểu chuyện đến vậy chứ hu hu hu hu.
Kỷ Niệm: “……… Được thôi.”
Thôi bỏ đi, bây giờ cô là trẻ con.
Cần gì logic hành vi.
Cứ thế bước tới, trực tiếp xem mấy tờ báo cáo chi chít chữ kia.
Quả nhiên trong đó có bản phân tích thành phần mà cô cần.
Kỷ Niệm cúi đầu nhìn, tỉ mỉ xem xét số liệu.
Nhìn lần đầu: Rất tốt rất tốt, tên gọi giống nhau, đọc hiểu được.
Nhìn lần hai: Không dám tin mà dụi mắt, rồi xem lại lần nữa.
[Chết tiệt……]
Hệ thống: Có chuyện gì thế?
Kỷ Niệm: [Chết tiệt!!!]
[Chết tiệt thật!!!]
[Thằng chó nào đã đánh cắp nghiên cứu của tôi!!!]
Loại độc dược này, rõ ràng là thứ vũ khí hủy diệt mà cô vô tình chế ra năm hai mươi hai tuổi!
Hệ thống: Hả?
Kỷ Niệm: Hả?
Cảm ơn đã mời, người ở dị thế, phát hiện ra nghiên cứu của chính mình.
Ngụy Dương bên kia nhìn cô bé đang chăm chú nhìn chằm chằm vào bản báo cáo kia, như thể thật sự đọc hiểu được, trong lòng cảm thấy ấm áp.
Tiếc là…… không biết anh ta còn cơ hội ở bên cạnh nhìn cô bé lớn lên hay không.
Ánh mắt Ngụy Dương tối sầm lại.
Đúng lúc này, Kỷ Niệm bước nhanh như gió, hùng dũng oai vệ bước tới, nhảy phốc lên chiếc ghế cạnh giường, vỗ vai Ngụy Dương.
“Anh bạn, sau này phải hầu hạ tôi thật tốt đấy nhé.”
Nói xong, cô quay người nhảy xuống, cười ha hả hai tiếng rồi đi mất.
Ngụy Dương: ???
Nói thật, hay là cho Kỷ Niệm đi khám tổng thể đi.
Cô mới là người trúng độc ấy chứ.
Kết quả là Kỷ Niệm đứng ở cửa không cười nổi nữa.
[Vậy vấn đề là]
[Công thức thuốc giải tôi nhớ, cũng biết cách điều chế]
[Nhưng họ có để một đứa trẻ còn chưa hết tè dầm vào phòng thí nghiệm không?]
