Chương 41
Hệ thống: 【Cô xem, trong truyện bỏ trốn mang con, con trai của tổng tài năm tuổi đã là hacker đỉnh cấp rồi】
【Cô là con gái của Kỷ Đình Châu, năm tuổi đã là chuyên gia độc lý thiên tài, có vấn đề gì?】
Kỷ Niệm cười khẩy: 【Vậy thì tôi nói là do lúc ở trong bụng mẹ chưa quên sạch đi】
Hệ thống: 【Cũng được】
Cũng được cái con khỉ, cũng được.
Cô không muốn thử thách nhân tính con người, lỡ như bị phát hiện, sau này muốn rời khỏi Kỷ gia sống tự lập, chẳng phải thành chuyện viển vông sao.
Kế hoạch của Kỷ Niệm là dùng vỏ bọc ngốc nghếch ngây thơ để sống đến khi trưởng thành.
【Để tôi nghĩ lại đã】
Hay là viết thêm một mảnh giấy, lén ném cho Kỷ Đình Châu?
Đây có vẻ là cách duy nhất lúc này.
Có dùng được hay không, chỉ cần ông ấy cho người thí nghiệm là biết ngay.
Đã quyết định, Kỷ Niệm thả lỏng tâm tư, rồi đột nhiên đâm đầu vào một vật cứng không rõ, buộc phải dừng bước.
“Dưới lông mày treo hai quả trứng, dùng để thông gió à?”
Giọng nam có chút bất đắc dĩ vang lên từ trên đỉnh đầu, Kỷ Niệm ngẩng lên nhìn ông, phát hiện Kỷ Đình Châu đã thay bộ đồ ra ngoài.
Ngón tay đầy sẹo đặt lên chỗ cô vừa đụng phải, xoa nhẹ, tiện tay xoa luôn cả tóc đứa nhỏ thành rối bù.
“Ba đi đâu?”
Kỷ Niệm lắc lắc đầu, hỏi.
Kỷ Đình Châu cũng không có ý định giấu vì cô là trẻ con.
“Dẫn Ngụy Dương đi tìm chỗ khác giải độc, điều kiện của Kỷ gia không đủ.”
Vừa nghe Kỷ Đình Châu muốn dẫn Ngụy Dương đi, Kỷ Niệm giật mình, vội vàng nắm lấy bàn tay ông đang rụt về.
“Con cũng đi!”
Kỷ Đình Châu gỡ tay cô ra: “Con đi làm gì, hát cho cậu ấy nghe ‘cục ta cục tác’ chắc?”
Kỷ Niệm: “…”
Thì ra ông nghe thấy.
May mà lúc đó cô không nói gì không nên nói.
Nhìn người đàn ông sải đôi chân dài, ba bước đã bỏ xa Kỷ Niệm phía sau, Kỷ Niệm không bỏ cuộc, đuổi theo, nhào tới ôm chặt lấy chân ông.
Kỷ Đình Châu không nhìn xuống, tiếp tục bước đi với cái “vật trang trí” bám trên chân.
Kỷ Niệm: “…” Vậy là sao?
“Dẫn con đi đi, con xin ba đấy.”
Không nói gì khác, đây là lần đầu tiên từ khi biết Kỷ Đình Châu là ba mình, Kỷ Niệm làm nũng với ông, còn dính lấy như vậy.
“Con đi làm gì?”
Kỷ Đình Châu dừng bước, cúi đầu nhìn cô, đôi mắt xanh biếc long lanh của cô bé đang đáng thương nhìn ông.
Nói thật, có chút giống dáng vẻ Đại Đản trước khi bị thiến, cầu xin Kỷ Đình Châu giữ lại cho nó một “cái” vậy.
Chỉ khác là lúc đó con chó lớn là vì “của quý” của nó, còn Kỷ Niệm rõ ràng là vì Ngụy Dương.
Đứa nhỏ ngốc, lúc đó tình hình như vậy mà còn dám nhào lên, không sợ bị chích cho một phát sao.
Kỷ Đình Châu thật ra có chút tức giận, ông không biết mẹ ruột của Kỷ Niệm là người thế nào, nên không chắc đứa nhỏ này có tính cách hy sinh vì người khác, không nghĩ cho bản thân là giống ai.
Ông với Ngụy Dương sống chung nhiều năm, mới coi cậu ta là người nhà.
Còn Kỷ Niệm mới quen biết bao lâu, thậm chí không tiếc cầu xin ông, giống như trước đó, vì muốn giúp Thẩm Thanh Đường ra mặt, ngay cả tiếng ‘ba’ từng mang đến bóng ma tâm lý cho cô cũng gọi ra được.
“Không cần lo cho Ngụy Dương——”
“Tất nhiên là để ba ngủ rồi.”
Lời từ chối của Kỷ Đình Châu bị cắt ngang hoàn toàn bởi câu trả lời bất ngờ.
Ông sững sờ một lúc.
Cứ ngẩng đầu mãi thì mỏi, Kỷ Niệm áp mặt vào chân ông, ngáp một cái, giọng đương nhiên nói: “Con muốn đi bầu bạn với ba.”
Cô đã sớm phát hiện Kỷ Đình Châu hình như rất thích ôm cô ngủ, cũng biết ông bị mất ngủ nhiều năm.
Tuy không hiểu tại sao Kỷ Đình Châu ở cùng cô là ngủ được, nhưng Kỷ Niệm cũng không nghiên cứu nhiều.
“Có được không mà.”
Thấy ông vẫn không trả lời, Kỷ Niệm nhón chân nắm lấy ngón tay ông.
Trái tim Kỷ Đình Châu run lên, câu nói đó như có ma lực, len vào lồng ngực, cảm giác tê tê, đầy tràn khiến ông nhất thời không biết phải phản ứng thế nào.
Thì ra, lần này không phải vì Ngụy Dương.
Mà là muốn ở bên ông, muốn ông ngủ được sao?
“……Đi thu dọn hành lý cho con bé.”
Kỷ Đình Châu mấp máy môi, nói với Tri Liễu không biết đã đứng bên cạnh từ lúc nào.
Tri Liễu gật đầu, xoay người, khóe môi khẽ nhếch lên.
Biết chuyện này thành rồi, Kỷ Niệm lén giơ tay hình chữ V.
Tri Liễu rất nhanh đã thu dọn cho Kỷ Niệm một vali hành lý.
Vì trời đã khuya, thân thể này của Kỷ Niệm đã đến giới hạn, lên máy bay không bao lâu, đầu cô nghiêng một cái, dựa vào người bên cạnh mà ngủ thiếp đi.
Cô ngủ rất say, hiếm khi không nói một câu mớ nào.
Nhìn cô bé nghiêng đầu dựa vào mình ngủ say, Kỷ Đình Châu đặt đồ trong tay xuống, ra hiệu cho tiếp viên hàng không không cần lại gần, tự mình bế Kỷ Niệm, đặt cô lên giường.
Trước khi lên máy bay đã thay đồ ngủ, Kỷ Niệm đạp chân, lật người ôm chăn, hoàn toàn không bị đánh thức.
...
“Này, nhà đầu tư thân mến của tôi, lâu rồi không gặp.”
Người đàn ông râu ria xồm xoàm nhận được thông báo đến đón Kỷ Đình Châu, từ đằng xa đã dang rộng vòng tay muốn ôm ông một cái.
Sau đó bị Kỷ Đình Châu né tránh.
Người đàn ông ấm ức: “Lạnh lùng quá, chúng ta lâu như vậy không gặp rồi.”
Trời vẫn còn tối, lúc nãy anh ta đứng xa không nhìn rõ, bây giờ lại gần mới phát hiện trong lòng Kỷ Đình Châu đang ôm một thứ gì đó.
Được bọc trong chăn, co ro trước ngực ông.
“Anh mang Đại Đản đến à?”
Không đúng, Kỷ Đình Châu bao giờ bế con chó đó.
Nhìn kỹ lại, hình như là người, trẻ con??
Người đàn ông gần đây chìm đắm trong nghiên cứu, không biết chuyện Kỷ Đình Châu nhận nuôi con, nhưng anh ta biết con gái của Thẩm Như Sơn vẫn được Kỷ Đình Châu nuôi nấng.
“Đây là Đường Đường đúng không? Cậu nhóc này, rốt cuộc là lo cho Ngụy Dương hay không lo vậy, còn có tâm trạng dẫn trẻ con đến chơi.”
“Đường gì mà đường, dẫn đường đi.”
Kỷ Đình Châu liếc anh ta một cái, trông có vẻ muốn một phát đập bay cái kẻ vo ve quanh mình như ruồi này đi.
Nhưng nhìn bộ dạng râu ria xồm xoàm, quần áo nhăn nhúm của anh ta, cũng không biết đã ngâm trong phòng thí nghiệm bao lâu, liền đổi thành đế giày.
Đá thẳng vào mông anh ta một phát.
Người đàn ông ôm mông, tức giận mà không dám nói, đi trước, thỉnh thoảng quay đầu nhìn Kỷ Đình Châu với ánh mắt oán trách.
Anh ta nhận được mẫu vật Kỷ Đình Châu gấp gáp gửi đến, liền tập trung phân tích.
Kỷ Đình Châu thì hay rồi, cũng không quan tâm anh ta, ôm đứa bé vào phòng nghỉ tạm.
Khi ra ngoài, đứa bé trong tay đã không còn.
Người đàn ông tiếc nuối dời ánh mắt, anh ta cũng muốn xem con gái Thẩm Như Sơn trông thế nào.
Chẳng lẽ giống Thẩm Như Sơn lắm nên Kỷ Đình Châu mới quý như vậy?
Tuy trong lòng ôm nghi hoặc, nhưng anh ta rất nhanh đã trở lại trạng thái làm việc.
“Thuốc cách ly chế tạm, có thể trì hoãn thời gian phát tác của độc. Tôi đã nghiên cứu, người chế ra loại độc này là một thiên tài, phần lớn các nguyên tố đều khắc chế lẫn nhau, nhưng không biết cô ta đã thêm cái gì, khiến chúng có điểm cân bằng với nhau.”
“Nhưng cũng chính vì vậy, chỉ cần xảy ra sai sót nhỏ, nếu cân bằng vốn có bị phá vỡ, Ngụy Dương… có thể chết ngay tại chỗ.”
Kỷ Đình Châu gật đầu, ra hiệu mình đã biết.
“Cứ làm đi.”
“Không cần lo lắng về tiền.”
Hiện tại ông có thể cung cấp, cũng chỉ có thứ này.
Ngụy Dương đã xuất hiện triệu chứng trúng độc ban đầu, rơi vào ảo giác.
Kỷ Đình Châu đến thăm cậu ấy, thì thấy cậu ấy đang chảy nước dãi, vừa thấy ông liền oan ức khóc lóc, nói lắp bắp: “Hu hu hu anh ơi tại sao, rốt cuộc là tại sao……”
Kỷ Đình Châu tưởng cậu ấy đang chất vấn, oan ức vì sao chuyện như vậy lại xảy ra trên người mình.
Vấn đề này, ông cũng muốn biết.
Tại sao những người bên cạnh ông đều phải rời đi.
Quả nhiên giống như lời ông lão bói toán chột một mắt năm đó nói sao?
Ông là sao cô đơn, tất cả những ai thân cận với ông đều sẽ chết không yên lành.
Kết quả câu tiếp theo Ngụy Dương nói là——
“Tôi bỏ năm nghìn báo lớp nhảy Latinh, đã một tháng rồi, tại sao ‘cậu nhỏ’ chẳng có chút thay đổi nào vậy.”
“Hu hu hu hu năm nghìn của tôi, ‘cậu nhỏ’ của tôi hu hu hu hu hu.”
