Chương 51: Kẻ tham gia giết người, chắc còn có ông nữa nhỉ.
Một chú trung niên giật bà mẹ Hướng Nam từ tay bà thím kia, giơ tay tát một cái thẳng vào mặt bà ta.
Nhà họ với nhà bà Vương ở gần nhau, lại còn là họ hàng, bình thường qua lại cũng khá nhiều.
Đám đông hỗn loạn một trận, gần như là có oán trả oán, chẳng ai thương hại cho gia đình họ, thậm chí đa phần đều là những lời chửi rủa.
“Con mày thì mày xót, vậy con người ta thì không phải con người ta à, đứa nhỏ nhà Vương quả phụ kia mới có mấy tuổi đầu.”
“Đồ súc sinh các mày, cái này mà cũng ra tay được, cùng một làng với nhau, các mày quên mất chồng của Vương quả phụ là ai rồi à.”
“Đó là đứa con duy nhất của Hướng Hòe rồi, hai đứa chết tiệt các mày…,” Mấy bà thím tức giận, trực tiếp mỗi người một bãi nước bọt, chửi hai người họ đến thối mặt.
Nhưng hai người họ hoàn toàn chìm đắm trong nỗi đau mất con, cũng chẳng còn chút ham sống nào.
Bà mẹ Hướng Nam không ngừng đập vào cánh cửa sắt nhà Hướng Dư, “Xin cô, giết tôi đi.”
Hướng Dư thậm chí chẳng thèm liếc mắt nhìn bà ta, đóng cửa rồi đi thẳng về nhà mình. Con trai trưởng thôn dẫn người lục tung nhà Hướng Nam từ trên xuống dưới.
Phát hiện nhà họ chắc không chỉ cướp một hộ, bởi vì trên gác xép nhà bếp cũng chất đầy lương thực.
Hướng Dư bước vào nhà liền lục soát trong phòng Hướng Nam, cuối cùng phát hiện dưới gầm giường có một cái radio. Nhân lúc không có ai, Hướng Dư liền thu cái radio vào trong không gian.
Chất hết lương thực ra sân, con trai trưởng thôn lấy ra giấy bút đã ghi chép khi đi thăm hỏi ban ngày.
Tổ chức toàn bộ dân làng lại, mọi người đứng bên ngoài sân, mỗi khi hắn đọc đến tên ai, người đó liền bước lên nhận đồ.
Những vật tư mà Hướng Nam cướp được, tuy đã ăn mất một phần, nhưng chia đến tay mỗi người dân, vẫn có thể ăn được một thời gian.
Nhiệt độ ngày càng hạ thấp, phần lớn người già trong làng đều không chống chọi nổi mùa đông này. Những người có thể đứng ở đây hôm nay, đều là phần dân làng Hướng Gia còn sót lại.
Hai cân gạo, hai cân bột mì, hơn chục củ khoai lang, cùng một gói hạt ngô.
Đó là những thứ Hướng Dư nhận được.
Đối với cha mẹ Hướng Nam còn sống, dân làng chẳng quan tâm họ sống chết ra sao. Bên ngoài đám đông, bố Hướng Nam cõng xác con trai.
Ánh mắt lạnh lùng nhìn vào đám dân làng, nhưng nhiều hơn cả là đặt lên người Hướng Dư. Đối diện với ánh mắt đầy sát ý của bố Hướng Nam.
Trên mặt Hướng Dư không hề có chút hoang mang nào.
Một phen xáo trộn này kéo dài đến tận nửa đêm. Bố và mẹ Hướng Nam không rời đi, mà đi theo sau lưng Hướng Dư. Họ muốn trả thù cho con mình.
Đặt những thứ vừa nhận lên bàn gỗ, Hướng Dư từ trong không gian lấy áo mưa ra mặc. Không giải quyết hai người ngoài cửa kia.
Chắc họ sẽ còn tiếp tục quấy rầy mình. Lúc này dân làng đã về nhà hết.
Mở cửa nhìn hai người ngoài kia như hai pho tượng, đặc biệt là mẹ Hướng Nam, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống cô.
Giết cỏ phải tận gốc, gió xuân thổi lại mọc. Hướng Dư bước về phía hai người. Mẹ Hướng Nam không biết từ đâu nhặt được một con dao phát củi.
Vung dao liền chém về phía Hướng Dư. Chạy về phía trước hai bước, con dao găm trong tay áo tuột ra, Hướng Dư né được đòn tấn công của bà ta.
Một nhát dao liền lướt qua cổ tay cầm dao của bà ta. Áo bông bị rạch rách, một ít bông gòn rơi ra ngoài, trên cánh tay truyền đến cảm giác đau rát.
Con dao trong tay mẹ Hướng Nam rơi xuống đất. Khi đối diện với cái chết của con trai, bà ta thực sự rất đau lòng, nhưng lúc này thực sự đối diện với cái chết.
Trong lòng bà ta lại tràn ngập nỗi sợ hãi. Bà ta vẫn chưa muốn chết.
Hướng Dư ra tay rất nhanh, gần như ngay khi bà ta còn chưa kịp phản ứng, trên cổ đã phun trào máu tươi, thân thể đổ gục xuống đất, ánh mắt đầy bất mãn nhìn Hướng Dư.
“Kẻ tham gia giết người, chắc còn có ông nữa nhỉ,” Hướng Dư nhìn bố Hướng Nam, người đàn ông trầm mặc này, hắn đã hoàn hảo minh họa cho một câu nói.
Chó cắn người thường không sủa.
Lúc đó cô đã xem kỹ hiện trường vụ án ở nhà bà Vương, năm người, vị trí chết cũng khác nhau, tuyệt đối không phải một người có thể làm được.
Vai phải của hắn trước đó đã trúng một phát súng, do kéo dài thời gian quá lâu, cánh tay bị thương của hắn đã bị đóng băng đến mất cảm giác.
Đối diện với Hướng Dư, hắn chẳng còn chút sức lực nào để phản kháng. Lúc này nghe lời Hướng Dư, trong mắt hắn tràn ngập chấn kinh.
“Không quan trọng nữa, muốn giết thì cứ giết đi…,” Ngay từ lần đầu ra tay giết người, hắn đã rõ mình cũng có ngày bị người khác giết.
Hướng Dư không nói thêm lời thừa, giải quyết hắn xong, một tay túm lấy một chân, kéo hai người về nhà của họ.
Do lần trước từ nhà Hướng Nam chia được không ít thức ăn, dân làng từng chút một dè sẻn ăn, vì vậy lại chống chọi qua được một thời gian.
Nhưng cảnh đẹp chẳng dài, nhiều thức ăn đến mấy cũng có ngày hết. Gần như hơn một tháng sau, dân làng lại lên núi đào rễ cây rễ cỏ.
Nhưng lúc này nhiệt độ cũng đã xuống đến âm năm mươi mốt độ. Dân làng không có thiết bị chống rét tốt, thêm vào đó đất đai cũng đông cứng trong nhiệt độ thấp.
Đào lên càng tốn thời gian tốn sức hơn. Thử hỏi ai có thể ở trong nhiệt độ này, đứng một tiếng đồng hồ chứ.
Đồ ăn không có, củi khô sưởi ấm cũng đốt gần cạn đáy. Cuối cùng con trai trưởng thôn để mọi người tự chọn, mỗi người tìm một số người thân thiết, cố gắng ở chung với nhau.
Như vậy nếu đốt một đống lửa, thì được sưởi ấm sẽ không chỉ một người.






