Chương 52: Tin tức từ các nơi trú ẩn.
Dân làng bắt đầu xôn xao di chuyển, tìm người thân của mình, gom củi lại cùng sưởi, ở chung một chỗ, đồ ăn cũng để chung.
Chỉ riêng Hướng Dư, trong làng không một ai dám đến tìm cô, ai mà dám ở chung với một kẻ giết người chứ.
Trong lòng họ, Hướng Dư chẳng khác gì một con quỷ sát nhân.
Nhưng chính vì đề nghị của con trai Trưởng thôn, gia đình bà Đại nãi nãi nhà bên cũng dần lộ ra trong tầm mắt của mọi người.
Ngoài Chú Hướng, bà Đại nãi nãi còn có một đứa con trai út, cũng sống trong làng. Hôm sau, cả nhà họ liền mang củi đến.
Đứa con út và vợ nó không phải loại lười biếng, bình thường rất chăm chỉ, họ mang đến rất nhiều củi. Hướng Dư ước tính sơ qua.
Nếu tiết kiệm mà đốt thì chắc còn dùng được khoảng hai tháng nữa, lúc đó cố thêm chút nữa là có thể đón đợt nóng cao.
Nhưng Chú Hướng lại cự tuyệt em trai ngay trước cửa, nói rằng không muốn ở chung. Hướng Dư trong lòng đương nhiên hiểu rõ suy nghĩ của chú.
Trước đây họ mua những bao gạo lớn như vậy, vào lúc mọi người đều không đủ no như thế này, nếu bị người khác biết trong nhà họ còn đồ ăn.
Thì tình cảnh chờ đợi họ có thể tưởng tượng ra được.
Anh trai từ chối em trai, dân làng nhanh chóng bàn tán về chuyện này, thậm chí ngay cả những chi tiết nhỏ nhặt mà bình thường họ khó nghĩ tới.
Lúc này cũng bị moi ra từng chút một.
“Đúng rồi, mọi người có thấy nhà họ lên núi đào rễ cây bao giờ không, hình như tôi chỉ thấy một hai lần thôi,” bên đống lửa trải hơn chục tấm chiếu.
Gần hai mươi mấy người dân ngồi quây quần với nhau, mọi người thì thầm thảo luận.
“Tao cũng chỉ thấy một hai lần, có phải lần đó hai đứa mình cùng đi không, tao nhớ ra rồi….”
“Ừ, tao cũng nhớ ra rồi, hình như nhà họ chỉ đi có một hai lần, cũng chỉ đào được bốn cái rễ cây.”
“Mọi người nói xem, nhà họ nhiều người như vậy, bốn cái rễ cây mà ăn được hai tháng sao, hình như hai tháng rồi tôi không thấy họ lên núi nữa.”
Nói rồi mọi người nhìn nhau.
“Mới mấy hôm trước, thằng em của anh Hướng cả vác củi đi thăm mẹ già, kết quả họ còn không mở cửa cho nó, bảo nó về đi, nói là không ở chung.”
“Tao nghĩ chắc chắn nhà họ còn đồ ăn…,” một bà thím từ trên chiếu lật người ngồi dậy, nhìn củ khoai tây trong đống lửa mà mắt sáng rực.
“Hay lát nữa tụi mình qua xem thử đi,” một người đề nghị.
“Thôi đi, người ta đến em ruột còn từ chối, huống chi là tụi mình những kẻ ngoài này,” nói rồi mấy người lại thêm ít củi khô vào đống lửa.
Hướng Dư cầm chiếc radio lấy được từ dưới gầm giường Hướng Nam, chiếc radio này mang về gần một tháng rồi, nhưng chẳng bắt được tí tin tức nào.
Cầm radio, Hướng Dư như thường lệ đi đi lại lại trong sân, đổi hướng hy vọng bắt được chút tín hiệu.
Dù đã làm vậy nửa tháng rồi, cô cũng không thấy chán.
Đúng lúc Hướng Dư trèo lên mái nhà, trong radio đột nhiên vang lên một trận tiếng xèo xèo của dòng điện, trong mắt lóe lên vẻ mừng rỡ, Hướng Dư nhanh chóng đổi hướng chiếc radio trong tay.
Xác nhận phía bên phải mái nhà mới bắt được tín hiệu, Hướng Dư liền lấy từ không gian ra hai chiếc áo bông, lập tức mặc vào người.
Dù sao nhiệt độ quá thấp, đứng trên chỗ cao không những cảm nhận được cái lạnh thấu xương, mà còn cảm nhận được ngọn gió rét cắt da.
Tiếng xèo xèo kéo dài khoảng hai phút, Hướng Dư xoay nút điều chỉnh kênh, chẳng mấy chốc một giọng nam trầm ổn vang lên.
Nhưng cũng chỉ là những tin tức đứt quãng.
“Đây là… xèo xèo, khu trú ẩn thành phố A… xèo xèo, kính mong quý cư dân chú… xèo xèo, mỗi khu vực đều….”
Nội dung đứt đoạn, nhưng Hướng Dư vẫn nghe được đại khái. Thành phố A là thủ đô, kiếp trước cô đã từng ở bên đó.
Nhận được cứu trợ cũng là sau khi cực nóng bắt đầu, nhưng so với bên ngoài, khu trú ẩn vẫn an toàn hơn, dù sao ở trong đó, tính mạng cũng được đảm bảo.
“Kính mong cư dân thành phố A… xèo xèo, cách núi Phượng Hoàng…,” nội dung đang phát thanh trong radio là, yêu cầu cư dân thành phố A gần núi Phượng Hoàng nhất tự mình di chuyển đến núi Phượng Hoàng.
Những người ở quá xa, chỉ có thể chờ đợi cứu trợ, chỉ là dân tị nạn quá nhiều, muốn chờ được cứu trợ, không biết phải đợi đến khi nào.
Lúc đó trong ký túc xá không có radio, cũng hiếm có ai trong tay có radio, cho dù có nhận được tin tức về khu trú ẩn.
Nhưng không có đủ trang thiết bị chống rét tốt, cùng với đủ lương thực, muốn tự mình đến khu trú ẩn, điều đó khó hơn cả lên trời.
Thành phố A là thủ đô, tin tức chắc chắn là đầy đủ nhất. Hướng Dư nghe một hồi lâu, bên trong sau khi phát thanh xong tin tức về khu trú ẩn.
Mới bắt đầu phát thanh về biến đổi thời tiết tiếp theo.
“Hiện tại nhiệt độ đã giảm xuống âm năm mươi hai độ, nhưng kính mong quý cư dân yên tâm, dù có khổ cực khó khăn đến đâu, mọi người cũng phải kiên trì, bởi vì đội cứu hộ có lẽ đang trên đường tới rồi.”
“Khó khăn sẽ không đánh gục chúng ta, nó chỉ khiến chúng ta càng thêm mạnh mẽ…,” phát thanh viên nói một số lời lẽ cổ vũ tinh thần, rồi mới đi vào chủ đề chính.
“Theo dự đoán của chuyên gia, không khí lạnh giá trong ba tháng tới ước tính vẫn sẽ tiếp tục, xin hãy phân phối hợp lý vật tư.”
“Ngoài ra, chuyên gia dự đoán, sau khi tuyết tan sẽ còn có thời tiết cực đoan ập đến, vì an toàn, xin hãy di chuyển đến khu trú ẩn tại thành phố của quý vị.”






