Chương 53: Tôi Còn Có Thể Nhờ Ai Giúp Đây.
“Cuối cùng, chúc tất cả những người sống sót đều có thể sống đến được….”
Nghe xong tin tức từ thành phố A, Hướng Dư vặn nút, đổi qua hơn chục kênh rồi mới tìm được tần số của thành phố K.
Nghĩ về thông tin vừa nghe, có lẽ lúc trước Hướng Nam cũng nghe được tin tức từ phát thanh viên nên mới giết người cướp vật tư.
Có lẽ vì cô đang ở trong địa phận thành phố K, nên tin tức từ radio nghe rất rõ ràng, chẳng có tạp âm chút nào.
Nhạc nền của kênh thành phố K khá nhẹ nhàng thư giãn, nhưng Hướng Dư lúc này đang ngồi xổm trên nóc nhà, cảm thấy mình sắp đông cứng lại rồi, chẳng có tâm trạng mà thưởng thức.
Tin tức có lẽ đã phát một lúc, giờ cũng sắp kết thúc.
“Đây là khu bảo hộ Dương Phiên Sơn, thành phố K, xin lưu ý với những người sống sót tại thành phố K, nếu bạn còn sống, dù bạn đang ở đâu, hãy tìm cách đến Dương Phiên Sơn.”
“Ngoài ra, phát đi một tin nhắn khác, đội cứu hộ tiểu đội 3, cũng là đội cứu hộ đang hướng đến vùng ngoại ô thị trấn Duyên Thủy.”
“Họ đã gặp phải tuyết lở, hiện tại đã mất liên lạc, xin cư dân thị trấn Duyên Thủy nhận được tin nhắn chú ý, vị trí đội cứu hộ gặp nạn nằm ở phía tây thị trấn Duyên Thủy.”
“Một nơi tên là Bạch Vân Sơn, khi các bạn đến cứu hộ, nhất định phải thực hiện tốt các biện pháp phòng hộ, nhớ kỹ….”
“Thị trấn Duyên Thủy…,” Hướng Dư lẩm bẩm ba chữ đó. Thị trấn Duyên Thủy nằm ngay phía tây nam làng Hướng Gia.
Nếu đi bằng xe trượt tuyết, ước tính phải mất một tiếng rưỡi, và đó là trong điều kiện luôn tăng tốc.
Tắt radio, Hướng Dư nghe thấy từ nhà bên cạnh vọng lại những tiếng nói chuyện đứt quãng, người còn không ít.
Đứng dậy vận động tay chân đã hơi cóng, Hướng Dư từ trên nóc nhà xuống, căn phòng ấm áp khiến thân nhiệt đang mất dần của cô dần hồi phục.
Trong căn phòng nhỏ, hai cái lò đang cháy rừng rực, mấy món khô nướng trên chảo lửa đã có thể cất đi được rồi.
Trong lúc dọn dẹp, Hướng Dư vớ lấy một miếng xoài khô nướng bỏ vào miệng, vị chua ngọt khiến khoang miệng cô không ngừng tiết nước bọt.
Lại chọn thêm vài món khô khác đặt lên chảo lửa nướng, Hướng Dư ngồi cạnh lò, vừa ăn vừa sưởi.
Đôi găng tay len trên tay vẫn là vải vụn còn sót lại từ trước, nhưng vì làm nhiều việc nặng nhọc thô ráp, găng tay đã bị móc sợi ra.
Tay bóc hạt thông, Hướng Dư lắng nghe động tĩnh bên nhà hàng xóm.
“Cháu Nghị à, bố cháu có nhà không, bác qua chơi chút, tìm bố cháu nói chuyện, bác với bố cháu là bạn lâu năm rồi, hồi cháu nhỏ bác còn bồng cháu nữa đấy.”
“Ừ, bác cũng bồng cháu đó, thoáng cái đã lớn thế này rồi, còn cao thế, có tương lai hơn thằng con nhà bác nhiều.”
“Đúng rồi cháu Nghị, sao không mời các bác vào nhà ngồi, đứng đây lạnh lắm,” mấy người đứng trước cửa nhà bà Đại nãi nãi, qua khe cửa mà Hướng Nghị hé mở, dò xét nhìn vào trong.
Dù mấy người cố tình nói to, nhưng chú Hướng ngồi trong phòng cứ giả vờ như không nghe thấy, cũng không ra tiếp khách.
“Các bác ơi, bố cháu không được khỏe, sợ là không ra nói chuyện với các bác được, giờ bố cháu ngồi dậy còn khó khăn nữa.”
Hướng Nghị đưa ra lời nói đã chuẩn bị sẵn, thân thể chặn trước cửa cũng không cho mấy người kia vào.
“Sao vậy, sao đột nhiên lại ốm thế, nhà bác đây còn có chút thuốc nam, để bác vào xem bố cháu thế nào.”
Một người làm ra vẻ muốn đẩy Hướng Nghị ra để vào, nhưng Hướng Nghị hai tay chống lên cánh cửa nhất quyết không buông, không ai biết Hướng Linh lúc này đang run rẩy chống đỡ ở phía sau cánh cửa.
Mấy người kia chỉ có thể qua khe cửa nhìn thấy mỗi Hướng Nghị đứng đó, thấy đẩy mãi không ra, họ cũng tạm thôi.
Nhưng ánh mắt vẫn thỉnh thoảng liếc nhìn vào trong sân.
“Bác ơi, nhà cháu cũng có thuốc, cháu cũng sẽ chăm sóc tốt cho bố cháu, các bác về đi, thời tiết lạnh thế này, các bác đừng đi lang thang ngoài đường nữa.”
Hướng Nghị nói xong liền định đóng cửa lại.
“Khoan đã,” chú trung niên một tay ấn lên cánh cửa, vẫn không cam tâm nhìn Hướng Nghị, cuối cùng cũng nói ra mục đích của lần này.
“Cháu Nghị à, đều là láng giềng xóm giềng cả, bà con có khó, cháu đừng có giả vờ không thấy nhé…,” trên mặt ông ta hiện lên vẻ chua chát.
“Đúng rồi cháu Nghị, hồi trước bố mẹ cháu đi làm ăn xa, cháu với chị cháu ở làng, các bác đối với hai cháu không bạc đâu.”
Cảnh tượng mà Hướng Nghị không muốn thấy nhất rốt cuộc cũng đã đến.
“Các bác ơi, mọi người đều cùng một làng, tình hình chẳng phải ai cũng như ai sao, nhà nào cũng có khó khăn, cháu còn biết tìm ai giúp đây.”
Ý trong lời nói của Hướng Nghị đều là từ chối, không phải cậu không muốn giúp, mà là cậu bất lực, giúp được một người thì không giúp được cả đám.
Lương thực nhà họ cũng có hạn, tự nuôi sống gia đình còn khó khăn.
Hơn nữa, nhà họ giờ đã hình thành thói quen nghe radio, trên đó nói rằng nhiệt độ ba tháng tới sẽ tiếp tục giảm.
Và đây mới chỉ là bắt đầu.
Chỉ mới là bắt đầu thôi, nhưng lương thực nhà họ cũng chỉ đủ cầm cự hơn một năm.
Nếu đem ra cứu tế mọi người, thì họ thậm chí không chống đỡ nổi ba tháng.
“Cháu Nghị à, không thể nói vậy được, lẽ nào các cháu muốn nhìn mọi người chết sao,” một cái mũ cao đã đội thẳng lên đầu Hướng Nghị.
Hướng Nghị nhất thời cũng nghẹn lời, “Các bác, cháu không tiễn các bác nữa….”
Nhìn cánh cửa gỗ đóng chặt, mấy người mặt mày ảm đạm đứng ngoài sân nhỏ, im lặng vài giây, rồi một người trong đó mới hô lên một tiếng “Đi thôi.”






