Chương 17: Kính Ta Một Thước, Ta Trả Một Trượng
Chủ của Hà Ký Tửu Lâu là Hà Gia Kính.
Ngoài tửu lâu ở chợ, trong nhà còn có mấy trăm mẫu ruộng tốt, đúng là một tên địa chủ giàu có ở Bách Xuyên Tập.
Chỉ là gặp năm mất mùa, ruộng đất chẳng thu hoạch được gì, chỉ trông vào một tửu lâu kiếm lời.
Dưới tay quản lý của chưởng quỹ Phạm, sinh ý tửu lâu cũng tàm tạm, nhưng hôm nay ông ta bỗng nghe người ta nói, chưởng quỹ Phạm đang phát đồ ăn miễn phí cho người nghèo ngoài phố!
Mà còn là thịt ngỗng!
Lúc ấy Hà Gia Kính tức nghẹn cả họng, vội vàng dẫn mấy tên gia đinh đến tửu lâu.
Vừa thấy ngoài cửa còn cả trăm người xếp hàng nhận đồ ăn, mặt ông ta xanh mét, xô đám đông xông thẳng vào trong.
Chưởng quỹ Phạm thấy ông ta, lập tức đón lại: "Đông gia, sao ngài lại tới đây?"
"Sao ta tới?" Hà Gia Kính cố nén lửa giận trong lòng, "Nếu ta tới muộn thêm chút nữa, có phải ngươi định đem cả tửu lâu này cho không không?"
"Đông gia, ngài nghe con nói..."
"Còn nói gì nữa?" Hà Gia Kính hận không thể đạp chết hắn, "Mang đồ thu lại ngay! Còn ngươi, cút ngay cho ta! Cút!"
"Đông gia, ngài đừng giận!" Chưởng quỹ Phạm nói, "Nếu ngài nghe con nói hết, rồi thấy con vẫn sai, không cần ngài đuổi, con tự đi!"
Nói đến mức ấy, Hà Gia Kính cũng không ngại chờ thêm chút.
Nhưng chưa nghe chưởng quỹ Phạm nói xong, ông ta càng thêm sôi máu, chỉ tay vào Lý Dao đang ngồi một bên: "Ngươi nói đây đều là chủ ý của ả?"
"Vâng."
"Đồ ngu!" Hà Gia Kính tức quá mắng ầm lên, "Ngươi là một lão chưởng quỹ, lại đi nghe lời một mụ đàn bà ngu xuẩn! Cút ngay cho ta!"
Thấy đông gia nổi trận lôi đình như vậy, chưởng quỹ Phạm trong lòng thở dài, chuẩn bị rời đi.
Còn Lý Dao ở bên cạnh, hơi nhíu mày.
Hà Gia Kính có thể không chấp nhận phương pháp của cô, dù sao tầm nhìn thấp, chẳng biết gì. Nhưng mắng cô ngu, cô không thể chấp nhận được.
Thế là cô đứng phắt dậy, một tay chống nạnh, một tay chỉ vào Hà Gia Kính: "Vừa nãy ngươi mắng ta cái gì? Có gan mắng lại lần nữa, xem ta có xé rách mồm ngươi không!"
Hà Gia Kính sững sờ.
Ông ta không ngờ một mụ đàn bà ngu xuẩn nơi thôn dã lại dám chỉ vào mũi mình ăn vạ, còn đòi xé rách mồm ông ta?
Đây là thời buổi gì thế!
"Đuổi ra ngoài!"
Mấy tên tiểu nhị trong tiệm lập tức xông lên, Lý Dao tiện tay nhặt một cái ghế dài: "Thằng nào không sợ chết thì lại đây!"
Bọn tiểu nhị nhìn nhau.
Cái này... đánh, hay không đánh?
Hà Gia Kính tức đến nỗi suýt ngất.
Chưởng quỹ làm loạn, giờ đến cả tiểu nhị cũng dám không nghe lời ông ta, đây còn là tửu lâu của ông ta sao?
"Ta sợ cô rồi, xin cô đi đi!"
"Thế mới đúng," Lý Dao đặt ghế xuống, nói, "Nói chuyện tử tế, hòa khí sinh tài, sao cứ phải đánh đánh giết giết."
Hà Gia Kính: "... Rốt cuộc cô muốn thế nào?"
"Tôi cũng không muốn thế nào cả," Lý Dao nói, "Chủ ý là tôi cho chưởng quỹ Phạm, bây giờ ông chẳng phân biệt trắng đen đuổi hắn đi, tôi đương nhiên không đồng ý."
"Cô lấy đồ của ta cho không, còn có lý?"
"Không thu tiền, là để ông kiếm gấp đôi." Lý Dao ngừng một chút, hỏi, "Ông không tin?"
Hà Gia Kính sao có thể tin được!
Trên đời này, làm gì có chuyện cho không đồ người ta, mà còn kiếm gấp đôi tiền?
Thật đúng là nằm mơ giữa ban ngày!
"Thế này đi," Lý Dao nói, "Nếu không làm được, tiền ngỗng quay tôi không lấy một xu, coi như tặng ông."
Tuy thấy không thể, nhưng Hà Gia Kính vẫn hỏi: "Vậy nếu làm được thì sao?"
"Ông đứng trước mặt tất cả tiểu nhị, xin lỗi chưởng quỹ Phạm và tôi."
Hà Gia Kính đã bình tĩnh lại, suy tính một lát rồi đồng ý.
"Tôi sẽ ngồi ở quầy canh, không ai qua mặt được tôi đâu!"
Kết quả chưa kịp ngồi, mấy vị khách đã bước vào: "Mang ngỗng quay lên trước một phần, tôi xem thử có thực sự ngon như lời đồn không."
"Dạ!" Tiểu nhị vội vàng mời khách ngồi, "Mấy vị mời ngồi bên này, một đĩa ngỗng quay đây!"
Bên này còn chưa ra món, càng nhiều người lục tục kéo vào, mấy tiểu nhị chạy không kịp thở, tiếng gọi món dậy lên liên tiếp.
"Một đĩa ngỗng quay, một bình rượu ngon..."
"Một đĩa ngỗng quay, một phần thịt xào..."
"Một đĩa ngỗng quay..."
...
Chỉ một lát sau, cả đại sảnh tửu lâu đã chật ních, phòng riêng trên lầu cũng không còn phòng trống.
Thấy cảnh tượng này, Hà Gia Kính ngây người.
Hôm nay, sinh ý tốt thế ư?
Còn chưa tới giờ ăn mà!
...
Bọn tiểu nhị ở Hà Ký Tửu Lâu bận tối mắt tối mũi.
Lượt khách đầu tiên còn chưa ăn hết một nửa, ngoài cửa đã có không ít người thúc giục. Khách quen hay khách mới, đều nghe danh đến nếm thử ngỗng quay.
Chưởng quỹ Phạm và đầu bếp càng bận chân không chạm đất, đồng thời cũng lo lắng.
Bởi vì làm gấp, phòng bếp chẳng chuẩn bị đủ nguyên liệu, chỉ đành đi mua hết lần này tới lần khác.
Nhưng càng lo hơn là, ngỗng quay quá ít!
Chưởng quỹ Phạm thấy tình hình không ổn, lập tức đưa ra quyết định táo bạo - giảm một nửa khẩu phần!
Vẫn không đủ?
Giảm một nửa nữa!
Tóm lại cố gắng để mỗi bàn khách đều có thể ăn được một chút.
"Thực sự xin lỗi, hôm nay ngỗng quay chuẩn bị quá ít, mấy vị ngày mai lại tới nhé!"
Tiễn bàn khách cuối cùng, chưởng quỹ Phạm lau mồ hôi trên trán, thở phào một hơi dài.
Làm chưởng quỹ ở Hà Ký Tửu Lâu cũng đã mấy năm, đây là lần đầu tiên sinh ý tốt đến mức suýt không ứng phó nổi, đúng là sống lâu mới thấy.
Mà xét cho cùng, tất cả đều nhờ ngỗng quay của Lý Dao, và phương pháp cho dùng thử miễn phí của cô.
"Đông gia," chưởng quỹ Phạm đưa sổ sách hôm nay đến trước mặt Hà Gia Kính, "Đây là doanh thu hôm nay."
"Nói thẳng đi."
Chưởng quỹ Phạm: "Tổng cộng là 132 lạng 4 đồng..."
"Bao nhiêu?"
Tuy đã có chuẩn bị tâm lý, nhưng Hà Gia Kính vẫn kinh ngạc đứng bật dậy.
Tửu lâu của ông ta lần ăn khách nhất, cũng chỉ bán được hơn 30 lạng bạc một bữa, chỉ tương đương một phần nhỏ của hôm nay.
"Nhanh!" Hà Gia Kính nói, "Mời Lý nương tử lên... không không không, ta tự mình đi mời!"
Hà Gia Kính chạy thình thịch xuống lầu, đến trước mặt Lý Dao đang uống trà ở đại sảnh, mặt đầy ý cười chắp tay hành lễ: "Lý nương tử, mời lên lầu ngồi một lát."
Lý Dao không ngẩng đầu, nói: "Xin lỗi trước."
Mấy tiểu nhị đều sững sờ.
Lý nương tử này, còn bắt đông gia xin lỗi cô ấy thật à!
Chẳng lẽ cô ấy không biết đông gia là người thế nào sao?
Hà Gia Kính cũng hơi sững, nhưng lập tức tỉnh táo lại.
Tuy trước mặt đông đảo tiểu nhị xin lỗi một mụ đàn bà nhà quê, đúng là mất mặt.
Nhưng, Lý Dao có phải mụ đàn bà nhà quê bình thường không?
Không!
Cô ấy không phải mụ đàn bà nhà quê, cô ấy chính là thần tài giáng thế!
Xin lỗi thần tài có mất mặt không?
"Xin lỗi Lý nương tử, vừa rồi là tôi quá lỗ mãng, có đắc tội, mong cô đại nhân đại lượng, đừng chấp tôi nữa."
Mấy câu nói nhẹ nhàng như một học sinh thành tâm hối lỗi, khiến chưởng quỹ Phạm và bọn tiểu nhị cảm thấy như không quen biết ông chủ này nữa.
Thấy thái độ thành khẩn, Lý Dao gật đầu.
"Được." Lý Dao nói, "Kính ta một thước, ta trả một trượng. Từ nay về sau ở Bách Xuyên Tập, ngỗng quay của tôi chỉ bán cho một mình ông. Có kiểu mới, cũng ưu tiên hợp tác với ông."
"Cảm tạ, cảm tạ!"
Hà Gia Kính mừng quá.
Lý nương tử này tuy tính khí hơi nóng, nhưng làm ngỗng quay đúng là tuyệt. Nếu được độc quyền bán ở Bách Xuyên Tập, còn lo sinh ý tửu lâu không tốt?
"Không còn việc gì khác, có thể tính tiền rồi."
"Đã chuẩn bị xong."
