Chương 16: Ngỗng quay lên kệ
Quy trình làm ngỗng quay rất phiền phức, tốn nhiều thời gian.
Đầu tiên là ướp.
Ngỗng làm sạch, cho vào nước sạch có pha rượu, hành, gừng, muối, ngâm ít nhất ba canh giờ.
Nước luộc cũng phải làm riêng.
Ngỗng quay yêu cầu mùi thơm đậm đà hơn, dùng nhiều gia vị, nên phải bỏ vào túi vải, chần sơ qua để loại bỏ vị đắng, vị thuốc của gia vị.
Lấy nước luộc cũ, thêm lượng nước sạch bằng nhau, cho túi gia vị, dầu, muối, một ít xì dầu, đường nâu để tạo màu. Đun sôi lửa lớn rồi hạ lửa nhỏ đun 30 phút, nước luộc mới thơm nồng hơn là xong.
Lúc này vớt ngỗng đã ướp ra, chần sơ rồi cho vào nước luộc, luộc lửa vừa 20 phút, khi thịt ngỗng bắt đầu mềm thì hạ lửa nhỏ luộc tiếp 1 tiếng.
Dùng que tre nhỏ châm những lỗ nhỏ dày đặc trên thân ngỗng để ngấm gia vị tốt hơn, tiếp tục ngâm trong nước luộc 1 tiếng.
Vớt ra, để nguội rồi quét một lớp dầu luộc lên, da lập tức trở nên vàng óng bóng loáng.
Từ ngày nhà có tiền, hầu như ngày nào cũng được ăn thịt, lại thêm ngày nào cũng ngửi thấy mùi thơm, nên mấy đứa nhỏ trong nhà đã miễn dịch phần nào với mùi thức ăn.
Nhưng hôm nay, chúng lại bắt đầu chảy nước miếng.
“Mẹ,” Hà Tiểu Nha nói, “Ngỗng quay này thơm hơn lỗ chưng nhiều quá!”
Lý Dao nghĩ thầm đương nhiên rồi, cũng không xem bỏ bao nhiêu gia vị.
“Mẹ, ngỗng chín chưa?” Vương Tiểu Tứ đã sốt ruột, “Ăn được chưa ạ?”
“Chưa được.”
Ngỗng quay muốn ngon, còn một công đoạn quan trọng nhất – luộc lần hai.
Để vài tiếng, rồi luộc lửa nhỏ thêm hai tiếng.
Vớt ra, thấy da ngỗng nhanh chóng chuyển sang màu nâu đỏ, Lý Dao biết cơ bản đã thành công.
Lại để nguội, quét dầu luộc lên cho bóng và giữ ẩm.
Đợi khi 4 con ngỗng hoàn hảo làm xong, trời đã hửng sáng.
Mệt mỏi rã rời, Lý Dao bảo Hà Tiểu Nha chặt một con, bày ra mấy đĩa lớn, ăn kèm cơm, đó là bữa sáng hôm nay.
Một ngày tốt lành bắt đầu từ buổi sáng.
Ăn sáng ngon lành, no nê, thì cả ngày mới có tinh thần và sức lực.
Tối qua không được ăn ngỗng quay, mấy đứa nhỏ nửa đêm không ngủ được. Nhưng khi cắn miếng đầu tiên, cảm thấy cả đêm chờ đợi thật xứng đáng.
“Thơm quá! Thơm gấp mấy lần lỗ chưng!”
“Thịt cũng mềm, cắn nhẹ là rã ra!”
Ngay cả Hà Tiểu Nha vốn dè dặt lần này cũng không giữ kẽ nữa, cùng mọi người liếm ngón tay.
Lý Dao cũng rất hài lòng với ngỗng quay của mình. Ăn sáng xong, mang ba con còn lại ra chợ. Để thằng Ba một mình trông quầy lỗ chưng, cô dẫn Đại Tráng đến tửu lâu.
Bách Xuyên Tập có bốn tửu lâu: Hà Ký, Lưu Ký, Trương Ký, và Tĩnh Thủy Lâu.
Lý Dao định hợp tác với cả bốn, như vậy doanh số sẽ lớn hơn.
Nhưng lý tưởng thì đẹp, hiện thực thì phũ phàng.
Ba tửu lâu đầu, chủ quán còn chưa để cô nói hết câu đã sai tiểu nhị “mời” ra ngoài.
“Một kẻ bán đồ lòng, cũng muốn làm ăn với tửu lâu, buồn cười!”
Đại Tráng bị đuổi ra, trong lòng bất bình, thậm chí hơi nản.
Lý Dao chẳng để bụng, quay sang đi thẳng đến nhà cuối cùng.
Hà Ký Tửu Lâu.
“Chủ quán, có rảnh không?”
“Đây không phải Lý nương tử bán lỗ chưng sao?” Phạm chủ quán vừa mở cửa tiệm, ngẩng đầu lên liền nhận ra Lý Dao, “Có chuyện gì thế?”
“Muốn bàn với ông một chút việc nhỏ.”
“Được chứ,” Phạm chủ quán mừng thầm, lập tức khách khí bước ra khỏi quầy, “Mời lên lầu. Tiểu nhị, pha trà!”
Lỗ chưng của Lý Dao ở Bách Xuyên Tập đã là một tuyệt tác, mấy chợ lân cận cũng bán rất chạy, Phạm chủ quán đều rõ.
Ông cũng mua về ăn thử, cũng bảo đầu bếp tìm cách làm lại, nhưng thế nào cũng không ra được mùi thơm như vậy.
Giờ Lý Dao trực tiếp đề nghị hợp tác, chuyện này sao ông có thể bỏ lỡ?
Ngồi trong phòng riêng trên lầu, Đại Tráng lấy ra nửa con ngỗng quay, vừa ngửi thấy mùi thơm nồng, Phạm chủ quán đã bắt đầu tiếc nuối.
Dù sao ông cũng là chủ một tửu lâu, từ lâu đã không còn cảm giác với đồ ngon, vậy mà bây giờ còn chưa ăn, nước miếng đã chảy không ngừng.
Thật là mất mặt.
Vừa lén nuốt nước bọt, Phạm chủ quán vừa ngắm nghía nửa con ngỗng quay.
Màu nâu đỏ, bóng loáng, nhìn đã thấy hấp dẫn. Lấy đũa chọc thử, rất dễ dàng chọc vào thịt, chắc chắn rất mềm, nhưng hình dạng lại giữ nguyên vẹn.
Chỉ riêng điểm này, đã khiến bao đầu bếp phải chào thua.
“Phạm chủ quán,” Lý Dao nói, “Hay là nếm thử đi.”
“Được, tôi bảo người chặt vài miếng ngay.”
Phạm chủ quán trước chọn miếng thịt ức và đùi khó thấm nhất, sau đó nếm phần bụng dễ thấm nhất.
Sau một hồi nhấm nháp kỹ lưỡng, mới nhẹ nhàng đặt đũa xuống.
“Thế nào?”
Phạm chủ quán trầm ngâm một lát, mới nói: “Chỉ tiếc tôi đọc sách ít, nghĩ không ra lời hay. Chỉ có thể nói, đây là thịt ngỗng ngon nhất tôi từng ăn!”
Được đánh giá như vậy, Lý Dao biết mối làm ăn này đã chắc.
Tiếp theo là bàn giá cả, số lượng.
Ngỗng sau khi giết mổ và luộc, hao hụt 40%, cộng với gia vị dùng nhiều, giá vốn một cân thành phẩm khoảng 45 văn.
Nhưng nội tạng cũng có thể bán được, giá tương tự.
Lý Dao đòi 100 văn một cân, mỗi cân lãi 55 văn, một con ngỗng lãi khoảng 400 văn.
Với giá này, Phạm chủ quán không suy nghĩ nhiều đã đồng ý.
“Mỗi ngày lấy 3 con,” Phạm chủ quán nói, “Nếu Lý nương tử thấy được, hôm nay tôi lấy một con thử trước.”
Lý Dao nghe xong biết ngay không ổn.
Lấy một con thử từ từ, chờ khách truyền miệng, ít nhất vài ngày doanh số mới lên.
Đã hợp tác lâu dài, Lý Dao nghĩ truyền cho vài bí quyết kinh doanh nhỏ cũng là đôi bên cùng có lợi.
Nghe xong ý tưởng của Lý Dao, Phạm chủ quán kinh ngạc đến há hốc mồm. Làm chủ quán hai mươi năm, ông chưa từng nghe cách chiêu khách như vậy.
Lý nương tử này, nghĩ thế nào ra được?
“Được, cứ làm thế!”
Thế là ông mua hết ngỗng quay, một nửa để bán, một nửa chặt thành miếng nhỏ li ti, bày ra đĩa lớn, đặt trước cửa tửu lâu.
“Đi qua đi lại, đừng bỏ lỡ!”
“Món mới của Hà Ký Tửu Lâu – Ngỗng quay Lý Thị Hà Loan Thôn, mời dùng thử miễn phí!”
“Số lượng có hạn, ai đến trước được thử trước!”
…
Vừa nghe có đồ không mất tiền, người qua đường lập tức vây lại.
Mấy tiểu nhị vừa giữ trật tự, vừa dùng que tre xiên một miếng nhỏ, phát cho mỗi người.
“Thơm quá!”
“Đây thật là thịt ngỗng sao? Sao có thể làm ngon thế?”
“Ít quá, cho tôi thêm một miếng nữa đi?”
“Mỗi người một miếng, không thể cho thêm,” tiểu nhị vội vàng quảng cáo, “Muốn ăn sướng thì mời vào trong quán, bảo đảm cho anh ăn thỏa thích!”
Chưa đầy nửa canh giờ, chuyện Hà Ký Tửu Lâu ra món mới đã lan khắp Bách Xuyên Tập.
Người đã nếm thử thì say sưa khen ngợi, tâng ngỗng quay lên tận mây xanh, người chưa ăn nghe nói không mất tiền cũng đổ xô đến.
Trước cửa Hà Ký Tửu Lâu, lúc nào cũng bị vây kín như nêm cối.
Nhưng cảnh náo nhiệt này, trong mắt chủ quán ba tửu lâu kia, lại là một trò cười lớn.
“Cho mấy kẻ nghèo hèn ăn nhiều thế, cũng chẳng có ai vào quán nó uống rượu, phí của vô ích.”
“Không biết chủ Hà Ký biết được, có tức đến thổ huyết không.”
“Tôi thấy Phạm chủ quán này, sắp bị đuổi rồi.”
