Chương 91: Thỏ Tẩm Ớt
Vì nàng là đàn bà.
Phu nhân huyện lệnh rất muốn nói thế, nhưng cuối cùng không thốt nên lời.
Trước khi quen Lý Dao, bà là một nữ tử xuất thân từ gia đình thư hương, luôn tuân theo lễ giáo thế tục mà phò chồng dạy con, cho rằng cuộc đời đàn bà phải như vậy.
Nhưng giờ đây, từ Lý Dao, bà thấy được những điều khác biệt.
Thì ra đàn bà cũng chẳng thua kém đàn ông, cũng có thể một mình đảm đang, trở thành hào kiệt.
“Có lẽ nàng ấy có suy nghĩ riêng.”
…
Nhiệm vụ luyện chế xi măng, Lý Dao giao cho Vương Viễn Bang, còn nhờ sự nỗ lực của dân làng, tiến độ xây đập nước cũng rất nhanh.
Xưởng xà phòng, Vương Tiết Thị cũng quản lý khá ổn.
Mọi việc đều có người giúp lo liệu, cuộc sống của Lý Dao ngày càng nhàn hạ, thế là nàng quyết định nhân cơ hội này đi sâu vào núi thám hiểm.
Đến Đoạn Hồn Cốc, Lý Dao lấy móc câu từ trong ba lô, leo lên vách đá đối diện thung lũng.
Trước mắt là khu rừng rậm rạp hơn, cây cối um tùm cỏ dại và dây leo, mặt đất phủ đầy lá khô dày, giẫm lên như đi trên tấm thảm dày mấy tấc.
Lý Dao nâng cao cảnh giác, chậm rãi tiến lên phía trước.
Chưa đi được bao xa, một cây xanh đã thu hút tầm mắt nàng.
Nhìn hình dáng lá, đây là một cây hà thủ ô, nhưng dây leo còn to hơn cánh tay nàng, lại lan rộng cả một mảng, không biết đã bao nhiêu năm tuổi.
Tiếp tục đi, nhanh chóng lại thấy nhiều dược liệu lâu năm.
Đúng là nơi chưa từng có người lui tới, tài nguyên thiên nhiên phong phú hơn nàng tưởng tượng rất nhiều. Nếu đào hết về bán, đủ để một gia đình nghèo khó nhất giàu có sau một đêm.
Nhưng nguy hiểm cũng vô cùng.
Ngay khi nàng đi ngang qua một cây khương hoạt cao lớn, một con rắn lục to hơn cánh tay, màu sắc giống hệt lá khô, bất ngờ lao ra từ bụi cỏ. Nếu không né kịp, chắc cả làng phải ăn cỗ.
Thứ nguy hiểm rình rập khắp nơi này khiến Lý Dao có chút hưng phấn âm ỉ, nàng tập trung tinh thần, tiếp tục tiến lên.
Một ngày trôi qua nhanh chóng, trước khi màn đêm buông xuống, nàng tìm được một hang nhỏ an toàn, chất một đống lửa lớn trước cửa hang.
Ánh lửa soi sáng cả khu rừng, nhưng vẫn không đuổi được thú dữ gần đó, thỉnh thoảng có những đôi mắt xanh lè lởn vởn quanh đây.
Lý Dao giờ đã hiểu vì sao không ai dám vào sâu thế này. Với người thường, hoàn cảnh này cơ bản là chín phần chết một phần sống.
Ba ngày tiếp theo, Lý Dao tiếp tục tiến sâu trong khu rừng nguy hiểm, gặp trăn cây to nuốt chửng cả lợn con, cũng gặp bọ cạp độc chết người, còn từ một vách đá dựng đứng rơi xuống đám cỏ khô bên dưới.
Đổi lại bằng mạng sống mạo hiểm, ngoài việc được trải nghiệm lại thú vui sinh tồn, còn có vô số món ngon mà ngoài rừng không bao giờ ăn được.
Trong một hang động rất sâu, nàng tìm thấy một dòng sông ngầm, nước sông lạnh buốt có nhiều loài cá bạc không rõ tên, bơi lội tung tăng vô lo.
Lý Dao nắm chặt cây lao tự chế, nhắm một con cá bạc bơi gần bờ, dùng lực phóng ra.
Vút—
Kèm theo tiếng lao xuyên nước, một con cá bạc dài hơn một thước bị nàng kéo lên bờ.
Rửa sạch, Lý Dao phết một lớp muối mỏng lên cá, kẹp lên than hồng nướng.
Cá bạc nướng chín tỏa ra mùi thơm hoàn toàn khác cá thường, thịt cá trắng muốt, từng thớ như tép tỏi, cắn một miếng tan ngay trong miệng.
Nàng chưa từng ăn món cá ngon đến vậy, không nhịn được lại lao thêm hai con, ăn no căng bụng, mới thỏa mãn nằm cạnh đống lửa.
Nghỉ ngơi thật tốt, ngày mai còn phải xuyên qua hang động lớn này.
Nàng đoán rằng bên ngoài cửa hang, rất có thể sẽ là một thế giới hoàn toàn mới.
Sự thật đã chứng minh phỏng đoán của nàng.
Mất hai ngày, khi chui ra từ một khe đá hẹp, trước mắt Lý Dao là một vùng đất bằng phẳng rộng lớn.
Nhiệt độ ở đây cao hơn bên ngoài khá nhiều, cây cối xanh tươi, hoàn toàn không giống cuối thu, mà giống như mùa xuân ấm áp.
Không khí phảng phất sương mù mỏng, khiến ngọn núi tuyết xa xa ẩn hiện, một con suối uốn khúc từ xa chảy tới, đến chân núi thì đổ hết vào hang động.
Đây quả thực là một chốn bồng lai tiên cảnh, Lý Dao lập tức yêu thích nơi này.
Giẫm lên cỏ xanh, Lý Dao đi xuyên qua khu rừng giàu oxy, khi đến một nơi cây cối thưa thớt, một mảng đỏ rực lọt vào tầm mắt.
Là ớt!
Phát hiện này khiến nàng vui mừng khôn xiết.
Đến thế giới này lâu như vậy, nàng chưa từng thấy bóng dáng ớt.
Muốn ăn cay thì bỏ chút sơn thù du, hoặc cho nhiều gừng già, nhưng hai loại vị cay này khác xa ớt, không hợp khẩu vị nàng.
Giờ cuối cùng đã tìm được!
Đây là một vạt ớt chỉ thiên điển hình, quả đỏ, xanh, tím đều có, còn rất nhiều rụng dưới đất.
Nàng hái một quả còn xanh, cẩn thận cắn một miếng, vị cay quen thuộc lập tức bùng nổ trong khoang miệng, sặc đến mức nước mắt trào ra.
Có ớt rồi, có thể làm thịt luộc tương ớt, có thể làm ớt chiên trứng, có thể làm lẩu…
Trong khoảnh khắc, vô số món ngon liên quan đến ớt, như thủy triều ùa về trong tâm trí nàng.
Thế là nàng quyết định, lần này không mang gì khác về cũng được, nhưng vạt ớt này phải hái hết.
Cũng chẳng buồn đi thám hiểm xung quanh, Lý Dao bắt đầu điên cuồng hái ớt. Quả đỏ có thể phơi khô, làm ớt khô, tương ớt, để giống. Quả xanh dùng để xào, ăn không hết thì muối lên ăn dần.
Cuối cùng Lý Dao đóng được hai bao đầy ắp, chắc phải cả trăm cân.
Mà trong chốn bồng lai tiên cảnh này, ngoài ớt và dược liệu khắp nơi, Lý Dao còn phát hiện vài cây chanh, trên cây chi chít quả chanh vàng ươm.
Nàng hái một ít chanh, và quyết định sang xuân sẽ đến lần nữa, mang ít cây con về trồng.
Vác hai bao ớt nặng trịch, Lý Dao lên đường trở về với tốc độ nhanh nhất.
Mấy ngày sau về đến nhà, lúc đó đang là nửa đêm.
Chẳng kịp nghỉ ngơi, Lý Dao vào thẳng phòng bếp.
Thời đại này không có tủ lạnh, nên trong bếp không có thịt tươi, hơi khó rồi đây. Chẳng lẽ nửa đêm thế này lại đi làm thịt gà để ăn với ớt?
“Ai?” Tiếng động trong bếp đánh thức Đại Tráng, cầm một cây gậy đi ra, thấy là Lý Dao mới yên tâm, “Mẹ về rồi à, con bảo Tiểu Nha nấu cơm cho mẹ.”
“Trong nhà có thịt không?” Lý Dao hỏi.
“Có thịt sói khô, với hai con thỏ rừng, hôm qua Tam Nhi và Tống Triết mua của bác Lưu thợ săn đấy ạ.”
“Có gừng tươi không?”
“Còn một ít.”
Thỏ, gừng tươi, ớt… Lý Dao quyết định, làm thỏ tẩm ớt!
