Chương 16: Đừng đuổi em mà!
“Nghe nói con gái chị thành người thực vật? Hahaha, đó là quả báo cho cái tội tự làm tự chịu! Có cần lão tử đến thăm nó không...”
Phương Vân tức giận trợn tròn mắt, vớ lấy một hũ dưa chao trong giỏ hàng ném thẳng tới: “Mày mồm thối hả? Còn xạo xạ nữa! Bà xé cái mồm mày ra!”
Quản lý Chu né một cái, hũ dưa vỡ tan dưới chân anh ta, nước bắn lên ống quần.
“Đồ đàn bà, mày động tay trước đấy nhé!” Nói rồi, thân hình béo ú của anh ta xông tới, giơ nắm đấm lên.
“Chết tiệt! Còn dám đánh đàn bà!” Một người đàn ông bất ngờ lao tới chắn trước mặt Phương Vân.
Bàn tay to như thép nắm lấy cổ tay béo múp của anh ta, bẻ ngược ra sau một cách mạnh mẽ.
Quản lý Chu kêu “ối” một tiếng quỳ sụp xuống đất, ngước lên thấy một người đàn ông mặt sẹo, chân đi giày thể thao, mặc quần rằn ri.
“Thả, thả ra, gãy mất...”
“Lý Nghị!” Phương Vân kêu lên: “Dạy cho hắn một bài học là đủ rồi, đừng làm chuyện thương tật!”
Câu nói này khiến Quản lý Chu sợ tới mức mặt mày tái mét, liên tục cầu xin.
Lý Nghị đắc ý thu tay về, dọa nạt vài câu rồi bảo vệ Phương Vân bước nhanh đi.
Phương Vân không cho anh xách đồ, anh cứ giành, đi theo tới tận cửa nhà.
Cô chặn ở cửa: “Tiểu Lý, hôm nay cảm ơn em nhé, nhà chị bất tiện, không mời em vào đâu.”
Lý Nghị cười ngốc: “Chị Vân, chị lúc nào cũng khách khí thế. Lần trước chị nói chuyện đó, em đã hỏi thăm giúp chị rồi.”
Anh đưa tay ra làm dấu số tám.
Phương Vân cau mày, liếc nhìn cánh cửa phòng bếp đang đóng chặt, buông tay ra: “Vậy em vào nói đi.”
Phòng khách lộn xộn giờ đây sạch sẽ tinh tươm, sàn nhà được lau bóng loáng.
Lý Nghị cởi giày, ngoan ngoãn ngồi lên sofa: “Chị Vân, bây giờ súng chắc chắn không mua được, nhưng em có kênh kiếm được nỏ, loại bắn liên thanh ấy.”
Phương Vân cau mày: “Dễ dùng không? Có đắt không?”
Lý Nghị cắp điếu thuốc, nghĩ một lát rồi lại kẹp ra sau tai: “Không đắt, tiền chị khỏi lo. Em chỉ muốn hỏi một câu, chị cần thứ đó làm gì? Lần trước trên điện thoại chị cũng chưa nói rõ.”
Phương Vân hít một hơi sâu: “Ừ, mua để phòng thân thôi...”
Lý Nghị cau chặt mày: “Có ai gây rắc rối cho chị không? Chị nói em là ai, em đi xử lý hắn...”
Phương Vân trợn mắt: “Không phải, chị chỉ muốn kiếm đồ phòng thân để ở nhà thôi...”
“Thôi đi chị!”
Lý Nghị trừng mắt: “Nhà ai mà đàn bà tử tế lại đi mua súng phòng thân? Chắc chắn có ai đó đe dọa chị đúng không? Chị Vân, em với chị quen nhau bao nhiêu năm rồi, chị không tin em sao! Bây giờ là xã hội pháp trị, chị không thể nóng vội như vậy được. Em còn mấy anh em tốt, chỉ cần chị cho em địa chỉ, em đảm bảo làm cho kẻ đó sợ tè ra quần...”
Phương Vân xua tay: “Thật sự không có, em nghĩ nhiều rồi. Chị chỉ để ở nhà thôi. Nếu em kiếm được nỏ đó, thì kiếm cho chị hai cây. Không được thì thôi, coi như chị chưa nói gì. Em về đi.”
“Đừng mà, em chắc chắn kiếm được! Chị đừng đuổi em mà!”
Lý Nghị sốt ruột gãi đầu gãi tai: “Em về sẽ liên lạc cho chị. Chỉ có Quả Quả...”
Anh nhìn về phía phòng ngủ, mặt đột nhiên đỏ bừng: “Quả Quả bây giờ như vậy, em thực sự rất muốn giúp chị. Chị Vân, hãy cho em một cơ hội. Em luôn muốn báo đáp ân tình năm đó...”
Phương Vân giơ tay: “Dừng! Chuyện này chúng ta đã nói trước đây rồi. Lúc đó giúp em cũng là vì nể mặt Trình Lão nhà chị. Ân gì mà ân, không có chuyện đó đâu.”
Lý Nghị đỏ mặt tới tận mang tai, xoa xoa đôi tay to thô ráp: “Thực, thực ra không chỉ báo đáp, em, em thực sự thích, thích chị...”
Phương Vân thở dài đứng dậy: “Vậy em cứ báo đáp đi. Hai cây nỏ bao nhiêu tiền, tới lúc đó chị chuyển cho em. Còn chuyện khác thì không cần nói, đời này chị cũng không định tái giá.”
Lý Nghị bất đắc dĩ đứng dậy, bị đẩy ra tới cửa.
Anh nắm khung cửa cố nói lời cuối: “Chị Vân, tới lúc đó em mang tới cho chị nhé?!”
Rầm.
Phương Vân không chút do dự đóng sầm cửa lại. Thằng nhỏ ranh ma lắm, chắc không kẹp được nó đâu.
Cô day day trán, hơi đau đầu.
Lý Nghị nhỏ hơn cô hơn mười tuổi, năm nay mới ngoài ba mươi.
Trước đây khi Trình Lão còn mở công ty, Lý Nghị là tài xế cho ông ấy.
Sau đó Trình Lão gặp nạn, công ty phá sản, Lý Nghị cũng biến mất mấy năm.
Gặp lại anh ở siêu thị, trên mặt có thêm một vết sẹo, nghe nói vì tội ngộ sát mà bị phạt mười năm tù.
Chủ siêu thị không muốn dùng anh, cũng nhờ Phương Vân nói vài câu tốt, bảo lãnh cho anh, mới giữ được anh lại.
Lý Nghị cứ nói báo ân báo ân, thỉnh thoảng lại lảng vảng trước mặt cô, người tinh mắt đều biết anh có ý gì.
Than ôi.
Phương Vân vào nhà vệ sinh rửa tay, soi gương.
Cô chẳng qua chỉ là trời sinh da trắng, mắt to, dáng cao một chút thôi.
Người đẹp cũng chẳng phải chuyện tốt gì.
Bao nhiêu tuổi rồi mà còn mấy chuyện vớ vẩn này.
Phiền chết.
Phương Vân nhếch mép, sau một hồi khoe khoang kiểu Pháp, mím môi bước vào bếp.
Vừa mở cửa, cô giật mình.
Trên đất bày một đống xương trắng, bên trên có cái đầu lâu.
“Mẹ ơi, sao lại vỡ thế này?!” Cô kêu lên bước tới.
“Đại Bạch? Hả? Hỏng thật rồi?” Cô chọc ngón tay vào, cái đầu lâu lăn dưới đất.
Cô không biết nên nhặt lên hay không, toàn thân đờ đẫn mất một lúc.
Công cụ 388!
Lại là đồ dùng một lần?!
Hệ thống!
Trả tiền!
---------
Ngoài cửa sổ, một bàn tay xương trắng lướt dọc theo bức tường đi xuống.
Trượt xuống tầng một, chui vào bồn cây xanh.
Nhìn thấy một người đàn ông ủ rũ bước ra từ cầu thang, đi về phía xe máy.
Bàn tay xương trắng di chuyển cực nhanh, đặt chính xác một cái đinh dưới lốp xe.
Xong liền bỏ chạy.
Lý Nghị vừa châm một điếu thuốc, nheo mắt thấy dưới đất như có tia sáng lóe lên.
Anh tưởng là mèo hoang, không để ý.
Anh lên xe máy, tự cho là đẹp trai vặn ga.
Rì...
Một tiếng xì hơi chói tai vang lên, lốp xe xẹp xuống với tốc độ mắt thường cũng thấy.
Lý Nghị chưa kịp phản ứng, bánh sau mất chống đỡ bắt đầu lắc lư bất thường, xe lập tức loạng choạng.
“Ơ ơ ơ? Đệt!”
Rầm một tiếng, Lý Nghị cùng xe đâm vào gốc cây.
Trong bụi cỏ, bàn tay xương trắng lặng lẽ giơ ngón tay cái.
Rồi nhanh chóng chạy lên lầu.
Trên lầu.
Phương Vân đang móc mạnh vào màn hình hệ thống, muốn tìm nút trả hàng hoặc bảo hành.
Nhưng làm gì có dịch vụ khách hàng!
Mà tìm khắp cửa hàng cũng không thấy sách hướng dẫn của công cụ cùng loại.
Phương Vân thở dài, cảm thấy mình lỗ to.
Kẽo kẹt.
Trong bếp có tiếng động, cô ngước lên, Đại Bạch lắc lư đi ra.
“Hả?” Cô há hốc mồm chỉ vào: “Sao mày lại lành rồi?!”
Đại Bạch chắp hai tay đặt bên đầu, làm động tác ngủ, cười hề hề.
