Chương 30: Lại thua
“Màu hồng?”
“Cô ấy vậy mà lại dùng cơ giáp màu hồng, chẳng giống cô ấy chút nào.”
“Đúng vậy, tớ còn tưởng cô ấy sẽ chọn một màu ngầu lòi cơ.”
“Sau này đều là quân nhân, vậy mà vẫn dùng cơ giáp màu hồng, đúng là chẳng có chút uy nghiêm nào.”
Trong mắt mọi người, quân đoàn là một tồn tại nghiêm túc, cao quý và khiến người ta kính sợ. Ngay cả cơ giáp của quân nhân trong quân đoàn cũng đều là các màu trầm, kín đáo, như đen, xanh đậm, xanh lam, xám. Còn Tống Dĩ Ninh thì chẳng thèm để ý đến những lời bàn tán đó, cô mở cửa khoang cơ giáp rồi đi vào. Mọi người thấy vậy đều tự giác lùi về sau nhường chỗ, Harun phóng ra cơ giáp hổ của anh ta. Hai cỗ cơ giáp đứng đối diện nhau, Pulick cầm lá cờ đỏ nhỏ vẫy vẫy, sau ba tiếng đếm, một tiếng còi chói tai vang lên. Trận đấu như chỉ chờ có thế là bùng nổ.
Harun là người nóng vội, vừa nghe tiếng còi liền điều khiển cơ giáp lao lên. Cơ giáp hổ của anh ta có tốc độ nhanh, móng vuốt làm bằng sắt tinh khiết cũng cứng khủng khiếp. Khi xông tới trước mặt Tống Dĩ Ninh, anh ta giơ móng muốn chụp xuống, nhưng móng còn chưa chạm vào cơ giáp màu hồng đã bị một tấm khiên màu xanh chặn lại. Cơ giáp của cô có khả năng phòng ngự tốt nhất, đây là do anh hai cô đặc biệt chuẩn bị cho cô.
“Hừ, trò mèo.” Harun nói, đồng thời thả đuôi hổ ra, lập tức biến thành một thanh trường đao sắc bén rồi trực tiếp lao vào tấn công Tống Dĩ Ninh. Thanh trường đao làm từ đuôi này khá linh hoạt, không chỉ vậy tốc độ còn cực nhanh. Đồng thời Harun còn mở miệng hổ, tích lũy năng lượng bắn ra một phát laser thẳng về phía Tống Dĩ Ninh. Đám học sinh đứng xem cảnh này, lại nghĩ đến những trò cười mà Tống Dĩ Ninh từng gây ra trước đây, đều tập trung nhìn chăm chú, trong mắt toàn là sự mong đợi cảnh Tống Dĩ Ninh bị đánh bại. Nghĩ đến việc đánh bại được cô nàng có dị năng mạnh đến mức có thể đè cả phó hiệu trưởng dưới chân, chỉ nghĩ tới cảnh đó thôi đã thấy kích thích.
“Harun nhất định phải thắng!”
“Không biết Tống Dĩ Ninh có thua anh ta không?”
“Cơ giáp màu hồng của cô ta cũng chẳng ra sao, tại sao Lục Hằng và Trần Tế Minh lại tranh nhau thế?”
“Xì, một tay mơ cơ giáp như Tống Dĩ Ninh thì căn bản không phải đối thủ của Harun, dù sao thời gian gần đây anh ta luyện tập rất chăm chỉ mà.”
Còn Vân Dã đứng cách đó không xa, mặt đầy vẻ lo lắng nhìn trận đấu, hai tay nắm chặt ống quần, trong lòng cầu nguyện Tống Dĩ Ninh nhất định phải thắng.
Khói tan đi, cảnh cơ giáp màu hồng ngã xuống đất mà Harun mong đợi đã không xuất hiện, mặt anh ta lộ rõ vẻ kinh ngạc.
“Không thể nào!” Harun không tin nổi đợt tấn công dữ dội của mình lại bị chặn hết như vậy. Không chỉ vậy, cô ta lại có thể điều khiển cơ giáp thành thạo đến thế, đây... đây không thể nào!
Tống Dĩ Ninh đặt hai tay lên bàn điều khiển, trên mặt hiện lên vẻ đắc ý. Không uổng công nửa tháng trời cô khổ luyện, vẫn có chút tác dụng. Ít nhất cũng chặn được đòn tấn công của cái đuôi kia.
Pulick thấy cảnh này cũng kinh ngạc, vốn định kèm riêng cho cô cách điều khiển cơ giáp. Không ngờ cô đã học được nhiều đến vậy.
“Tống Dĩ Ninh cố lên!” Tiếng hò hét của Vân Dã vang lên trong phòng luyện tập yên tĩnh, lập tức thu hút ánh nhìn của nhiều người. Vân Dã không quan tâm mấy ánh mắt kỳ lạ đó, từ trong túi trữ vật lấy ra hai que phát sáng rồi vung vẩy ngay tại chỗ. Cứ bày đặt như vậy, làm cậu ta trông giống hệt một fan cuồng của Tống Dĩ Ninh. Thật trùng hợp là hai que phát sáng trên tay cậu ta cũng màu hồng, khớp với màu cơ giáp.
Điên thật. Cả hai người đều thần kinh cả rồi.
“Bất ngờ chưa? Ngạc nhiên chưa?” Tống Dĩ Ninh vừa hỏi vừa nhìn anh ta với vẻ khinh thường. Cơ giáp của cả hai đều bật loa ngoài, nên những lời nói ra đều được người bên ngoài nghe rõ mồn một.
Harun bị chọc tức, tưởng rằng chặn được đòn tấn công là giỏi lắm sao?
“Chết đi!”
Đuôi hổ trở nên nhanh hơn, không chỉ vậy, miệng hổ còn có thể liên tục phát ra laser. Tốc độ cũng được tăng lên. Vân Dã thấy cảnh này không khỏi thấp thỏm thay cô, Harun vẫn rất mạnh.
“Cố lên!” Vân Dã vung vẩy que phát sáng, ánh mắt nóng rực.
Tống Dĩ Ninh kéo chỉ số phòng ngự lên một trăm phần trăm, rút song đao ra rồi xông lên. Song đao mỏng tanh trông có vẻ mong manh, nhưng lại cực kỳ sắc bén, cô chịu đựng sát thương xông lên, hai thanh đao trực tiếp chém mạnh xuống thanh trường đao đuôi hổ của Harun. Chỉ nghe một tiếng “xoẹt”, thanh trường đao đuôi hổ đứt làm hai. Tống Dĩ Ninh xoay ngược song đao trong tay, rồi nhún người nhảy lên, trực tiếp giẫm lên lưng cơ giáp hổ.
Tống Dĩ Ninh cúi đầu nhìn anh ta, cười lạnh một tiếng nói: “Kết thúc rồi.”
Nói xong, song đao trực tiếp đâm vào, hai lưỡi đao xuyên qua lớp vỏ cơ giáp dày cộp, rồi dừng lại ở hai bên người Harun. Harun ở bên trong bị lưỡi đao xuất hiện đột ngột dọa đến mức cứng đờ tại chỗ, cơ giáp hổ cũng dừng tấn công ngay lúc này.
“Trận đầu, Tống Dĩ Ninh thắng.” Pulick đứng dậy hô to kết quả.
Mọi người nhìn cảnh trước mắt, ai nấy đều xoa mắt như thể mình đang hoa mắt.
“Không thể nào…”
“Mới bao lâu mà cô ta đã lợi hại như vậy?”
“Chắc chắn là giả, hay là Harun nhường đấy?”
“Xì, Harun ghét nhất là Tống Dĩ Ninh, sao có thể nhường được?” Có người phản bác.
Vậy nên tất cả đều là thật, Tống Dĩ Ninh thật sự đã thắng trận đầu tiên.
Rút song đao về, Tống Dĩ Ninh điều khiển cơ giáp đáp xuống. Nhìn cơ giáp màu hồng không hề hấn gì, Harun cảm thấy cả người không ổn. Anh ta lại thua. Mới đối chiêu vài đường mà anh ta đã thua, còn thua thảm hại đến vậy.
Harun bước ra khỏi cơ giáp, cả người trông như một con gà trống mất hết ý chí, ánh mắt nhìn Tống Dĩ Ninh chỉ còn sự suy sụp.
“Không thể nào, sao cậu lại mạnh như vậy? Không phải cậu không biết lái cơ giáp sao?” Harun vẫn không chấp nhận việc mình thua, anh ta đi tới trước mặt Tống Dĩ Ninh chất vấn.
“Trước đây cậu giả vờ sao?” Chắc là cố tình giả vờ không biết lái cơ giáp, để rồi đánh bại anh ta. Nhất định là như vậy. Harun đã tự tìm cho mình một cái cớ, chỉ chờ Tống Dĩ Ninh thừa nhận. Nếu đúng là như vậy, thì đó không phải lỗi của anh ta, anh ta vẫn là kẻ lợi hại nhất lớp.
“Cậu nghĩ nhiều rồi.” Tống Dĩ Ninh cũng bước ra khỏi cơ giáp, đáp lại lời chất vấn của anh ta một câu, “Vì khi cậu tập luyện thêm thì tôi cũng đang tập luyện mà.”
“Tôi đánh bại được cậu một phần là nhờ cỗ cơ giáp này, một phần khác là do thiên phú của tôi mạnh hơn cậu, nên cậu thua là đúng.” Tống Dĩ Ninh nhìn anh ta nói nghiêm túc.
“Trong cả lớp, cậu quả thực là một trong những người mạnh nhất, nhưng người cậu gặp là tôi, mà tôi là mạnh nhất.” Tống Dĩ Ninh ngẩng cằm, khoanh tay trước ngực, khóe miệng nhếch lên, kết hợp với lời cô vừa nói, bộ dáng ra vẻ ngầu này khiến người ta không nhịn được mà muốn cười.
Nhưng lại không thể không thừa nhận rằng cô nói đúng là sự thật, Tống Dĩ Ninh quả thực rất lợi hại. Trong khoảng thời gian ngắn như vậy mà đã học được đến mức này, không dám tưởng tượng sau này cô sẽ lợi hại cỡ nào.
Harun tức đến mức siết chặt hai tay, gân xanh trên trán nổi lên, lại thua nữa rồi!
Chết tiệt!
