Chương 31: Bài đăng
Vì cơ giáp của Harun bị Tống Dĩ Ninh làm cho tan tành, trận đấu thứ hai chỉ có thể dùng dị năng để đối chiến.
Nghe nói dùng dị năng, Tống Dĩ Ninh giơ tay chỉ vào mình rồi hỏi: “Đấu dị năng với tôi à? Thầy chắc chứ?”
Pulick gật đầu: “Dị năng của em ấy là hệ Mộc, vừa hay hai người có thể tỷ thí một chút.”
Harun đứng bên cạnh hừ hừ hai tiếng, một tay chống nạnh, vẻ mặt đắc ý nói: “Sao nào, sợ rồi à?”
“Hệ Kim của cô còn chưa bằng hệ Mộc của tôi đâu.”
“Tốt nhất sớm đầu hàng, như vậy cô sẽ không thua thảm hại đâu.” Lời khuyên tự cho là đúng của Harun làm Tống Dĩ Ninh cạn lời.
Vân Dã dừng động tác vung vẩy, ánh mắt nhìn Harun đầy vẻ đồng cảm.
Cậu ta có mặt dày đến vậy mà nói ra được câu đó, không sợ lát nữa bị bẽ mặt à?
Thấy Tống Dĩ Ninh không thèm để ý, Harun càng phấn khích, giơ tay chỉ thẳng vào mũi cô nói: “Đang nói với cô đấy, cô nghe thấy không? Nhanh chủ động đầu hàng đi, may ra tôi sẽ tha cho cô.”
“Đừng để lát nữa đánh không lại thì khóc lóc cầu xin tôi tha, đến lúc đó tôi sẽ không dễ dàng bỏ qua cho cô đâu!”
Tống Dĩ Ninh cười khẩy, đôi mắt đen nhánh nhìn cậu ta như nhìn một thằng ngốc.
“Ừ, tôi sợ chết khiếp luôn.” Tống Dĩ Ninh không thèm để ý, quay người đi về phía giữa sân huấn luyện.
Harun cảm nhận được sự khiêu khích của cô, tức đến mức nghiến răng siết chặt nắm đấm, lát nữa nhất định phải để Tống Dĩ Ninh biết sự lợi hại của mình!
Hai người đứng đối diện, tiếng còi vang lên, trận đấu bắt đầu.
Lần này Harun khôn ra, không chủ động tấn công.
Còn Tống Dĩ Ninh đứng trước mặt cậu ta, ánh mắt quan sát Harun một lượt từ trên xuống dưới, rồi lên tiếng hỏi: “Dị năng cấp mấy rồi?”
“Cấp 3!” Harun giơ tay ra hiệu, rồi đặc biệt kiêu ngạo nói: “Sao nào, sợ rồi à?”
“Dị năng vừa giác tỉnh của cô chắc chắn không đánh lại tôi đâu.”
“Mới cấp 3 thôi à...” Tống Dĩ Ninh thở dài một tiếng, “vậy bình thường có rèn luyện thân thể không?”
Harun quả là biết điều, Tống Dĩ Ninh hỏi gì cậu ta đáp nấy.
Lần này không chỉ trả lời, mà còn nắm hai tay thành quyền giơ lên khoe lớp cơ mỏng trên cánh tay với cô.
“Tôi chính là người đàn ông có cơ bắp đấy!”
“Ừm, không tệ.” Tống Dĩ Ninh nói xong liền quay người đi về phía Vân Dã.
Mọi người không hiểu nổi hành động này của cô, chẳng lẽ cô thật sự sợ, định chủ động bỏ cuộc?
Vân Dã cũng không hiểu vì sao, chẳng lẽ vì đối thủ quá yếu nên không muốn ra tay?
Harun thấy cô quay người muốn đi, lập tức hét to: “Cô quay lại cho tôi! Trận đấu của chúng ta vẫn chưa bắt đầu!”
Thấy Tống Dĩ Ninh không nghe, Harun trực tiếp vung ra những sợi dây leo về phía cô, những sợi dây leo đầy gai nhọn lao thẳng tới Tống Dĩ Ninh.
Ngay khi sắp chạm vào cô, một khối kim loại màu xám đen bất ngờ xuất hiện chặn lại, và cả người Harun bị khối kim loại đó trói luôn.
“Cậu thua rồi.” Tống Dĩ Ninh hai tay đút túi, hơi nghiêng đầu lên tiếng.
Mọi người: ...
Hả?
Chuyện này xảy ra từ khi nào?
Sau một khoảnh khắc im lặng, mọi người lập tức bàn tán: “Có chuyện gì vậy? Đã xảy ra gì?”
“Sao Harun lại thua ngay như vậy?”
“Cô ấy làm thế nào? Chỉ một chiêu đã kết thúc trận đấu.”
“Mạnh vậy sao?”
Vân Dã hoàn hồn lại, đôi mắt trở nên long lanh. Khi Tống Dĩ Ninh đi tới, cậu vội vàng nghênh đón: “Tống Dĩ Ninh, cậu lợi hại thật đấy.”
“Làm sao làm được vậy?”
“Cứ vậy thôi, chặn đòn của cậu ta rồi đánh lén.” Tống Dĩ Ninh đáp một câu.
“Đây chỉ là đòn tấn công cấp thấp nhất của tôi thôi. Dù sao người thực sự lợi hại khi khối kim loại lao tới đã sớm dùng dây leo bọc quanh mình để phòng bị bị thương rồi.”
“Cậu ta vẫn còn non lắm.”
Harun nằm trên đất cảm giác như trời sập. Vốn là người mạnh nhất lớp, vậy mà trong một ngày bị cùng một người đánh bại liên tiếp.
Mà người đó lại là kẻ cậu ta ghét nhất, Harun hoàn toàn suy sụp tinh thần.
Cậu ta phải làm sao mới đánh bại được Tống Dĩ Ninh? Phải làm sao mới khiến cô ấy quỳ xuống cầu xin?
Pulick ban đầu ngẩn người, nhìn cảnh tượng này bỗng bật cười một tiếng: “Lợi hại.”
“Tống Dĩ Ninh thắng. Harun lát nữa phải tập thêm một giờ.”
Những trận tiếp theo đều diễn ra bình thường, dù sao thực lực của mọi người cũng không chênh lệch nhiều.
Theo cách nói của Tống Dĩ Ninh, yếu như nhau, chẳng ai hơn ai.
Vì vậy cũng khá buồn chán, Tống Dĩ Ninh ngồi tại chỗ mở vòng sao lên mạng xem gần đây có tin tức nào gây chấn động không.
[Tin đồn, nghe nói hoàng tử thứ hai hiện tại là giả!]
Sau khi nhìn thấy tin này, Tống Dĩ Ninh lập tức ngồi thẳng người dậy.
Với tâm trạng kích động, cô nhấp vào bài đăng này, gần như đọc từng chữ một.
[Thành viên hoàng tộc giác tỉnh đều là hệ Không gian, còn hoàng tử thứ hai lại là dị năng hệ Mộc. Không chỉ vậy, đã lâu như vậy rồi mà dị năng của cậu ta vẫn dừng ở cấp 2, như vậy chẳng phải quá vô lý sao?
Mọi người xem hai tấm ảnh này, khuôn mặt của quốc vương đẹp trai biết bao. Đường nét góc cạnh, sống mũi cao, môi mỏng, không chỉ vậy còn trắng trẻo đẹp trai, chỉ cần đứng đó là như người mẫu. Mọi người lại nhìn hoàng tử thứ hai, sống mũi tẹt, da đen, không chỉ vậy chiều cao chỉ có 1m76 thôi, đặt trong đám đông gần như là kẻ vô cùng tầm thường.
Còn nhìn đại hoàng tử, trông rất giống quốc vương, vậy nên hoàn toàn có lý khi nghi ngờ hoàng tử thứ hai căn bản là giả.]
Xem xong, Tống Dĩ Ninh giơ tay bấm like cho bài viết này, đồng thời chi một nghìn tinh tệ để mua quảng bá cho bài viết.
Người này phân tích quá chuẩn.
Thì ra đã có người bắt đầu nghi ngờ rồi, vậy thật là tuyệt vời!
Đường Nghiên Nghiên và Lục Hằng muốn giẫm lên xác của bọn họ để leo lên sao? Hãy mơ đi.
Nhờ Tống Dĩ Ninh bỏ tiền quảng bá, bài đăng nhanh chóng xuất hiện trong tầm mắt công chúng.
Nhiều người thấy phân tích cũng khá chính xác, cũng có người cho là giả tạo.
Lý do họ cho là giả là vì hoàng tộc lợi hại như vậy, lại còn có đội cận vệ, sao có thể làm lạc mất con mình được.
Nhưng dù sao thì bài đăng này cũng đã bị lan truyền rầm rộ.
Chúc Thịnh ngồi trong lớp không buồn nghe giảng, cứ lén lút nghịch vòng sao.
Khi nhìn thấy bài đăng này, tim cậu ta bỗng hẫng một nhịp, cậu ta đưa mắt nhìn Thẩm Ngôn đang chăm chú nghe giảng ở dãy bàn đầu.
Bàn tay siết chặt, chuyện này tuyệt đối không thể bị phát hiện.
Không được, nhất định phải giải quyết Thẩm Ngôn, cậu ta sống thêm chỉ là chướng ngại vật của mình.
Chúc Thịnh trong lòng hận đến nghiến răng. Tại sao cậu ta lại thi vào thủ đô tinh? Sao không cứ ở mãi tiểu hành tinh biên thùy đó mà sống?
Như vậy thì mình đã chẳng có cảm giác bị uy hiếp!
Có lẽ hận ý của Chúc Thịnh quá mãnh liệt, khiến Thẩm Ngôn ngồi phía trước cảm nhận được.
Thẩm Ngôn quay đầu nhìn lại, phát hiện Chúc Thịnh đang nhìn chằm chằm vào mình, trong mắt lộ rõ sát ý.
Điều này khiến Thẩm Ngôn rất khó hiểu, mình vốn không quen biết vị hoàng tử thứ hai này, cũng chưa từng đắc tội gì với hắn.
Thẩm Ngôn mãi không hiểu tại sao hắn lại đầy địch ý với mình như vậy, bộ dạng hiện tại như thể hận không thể để mình chết đi.
