Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Xuyên Không 1984: Ta Dùng Công Nghệ Tương Lai Đổi Đời > Chương 59

Chương 59

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 59 có bản audio.

Chương 59: Hai bên đều không đắc tội

 

Trương Kim Hải từ bờ sông quay về bệnh viện, đi tới bên giường bệnh của Ngô Hạnh: “Ba kẻ ác đó, khiến hai chúng ta đều chết một lần.

 

Sau khi lên bờ, tôi cũng để bọn chúng chết hẳn một lần.

 

Cũng coi như báo thù rồi.

 

Cậu cứ yên tâm dưỡng bệnh đi.”

 

Ngô Hạnh nhìn Trương Kim Hải, cảm giác như vẫn đang trong mơ: “Ừ.

 

Tôi thấy thật không chân thực.

 

Kim Hải.”

 

Trương Kim Hải mỉm cười nói: “Từ từ rồi cậu sẽ hiểu được cái chân thực này.

 

Có cần gọi bố mẹ cậu tới chăm không?”

 

Ngô Hạnh cười khổ: “Không cần làm phiền họ đâu.

 

Chỉ cần có cậu ở bên là được rồi.”

 

Trương Kim Hải cười nói: “Tôi ở bên cũng được.

 

Để tôi tới trường xin nghỉ phép trước đã.”

 

Ngoài phòng bệnh vang lên một giọng nói quen thuộc: “Coi như cậu còn chút lương tâm.

 

Vậy mà còn biết quay về xin nghỉ.”

 

Trương Kim Hải đứng dậy chào: “Thầy Tằng, sao thầy lại tới đây?”

 

Thầy chủ nhiệm Tằng cười nói: “Chiến tích anh hùng của cậu đã truyền khắp huyện Thanh Y rồi.

 

Tôi vừa nghe họ miêu tả.

 

Là biết ngay là hai người các cậu.

 

Nên tôi tới đây.

 

Không chỉ mình tôi tới.

 

Cả lớp cũng tới.”

 

Ngô Hạnh lập tức tỏ vẻ vô cùng ngại ngùng: “Thầy Tằng, xin lỗi thầy.

 

Làm phiền mọi người quá.”

 

Tằng Kiện Khang cười nói: “Có gì mà ngại chứ.

 

May là hai đứa mạng lớn.

 

Nếu không thì hai người không biết bơi, ngã xuống sông tuyệt đối không có khả năng sống sót.

 

Còn nữa, Trương Kim Hải, đã có bản lĩnh trong người.

 

Khi đối mặt với kẻ xấu thì cứ trực tiếp đánh hắn là được.

 

Đừng do dự.

 

Cậu phải tin rằng, trên đời này, tà không bao giờ thắng chính.”

 

Trương Kim Hải mặt mày lúng túng đáp: “Vâng.

 

Thầy Tằng.

 

Em nhất định ghi nhớ lời dạy của thầy.

 

Sau này tuyệt đối không phạm sai lầm tương tự nữa.”

 

Thầy chủ nhiệm Tằng Kiện Khang tiếp tục sắp xếp chuyện phía sau: “Bạn Ngô Hạnh.

 

Nhà trường đã họp bàn quyết định, từ hôm nay trở đi, trong lớp mỗi ngày sẽ cử một bạn nữ tới bầu bạn với em.

 

Cho tới khi em xuất viện.

 

Trương Kim Hải phải quay về trường học tập.

 

Bởi vì cậu ấy không chỉ còn mục tiêu lớn lao chưa thực hiện được.

 

Mà còn gánh vác vinh dự của nhà trường.

 

Không thể có chút sơ suất nào.

 

Các em trẻ tuổi, hôm nay cùng nhau trải qua sinh tử.

 

Tôi tin trong lòng các em đã gieo xuống hạt giống sẵn sàng hy sinh tất cả vì đối phương.”

 

Ngô Hạnh nhìn Trương Kim Hải, Trương Kim Hải biết lúc này nói gì cũng vô ích.

 

Chi bằng im lặng.

 

Ngô Hạnh nhìn thầy chủ nhiệm Tằng Kiện Khang: “Vâng ạ.

 

Thầy Tằng.

 

Em phục tùng sự sắp xếp của nhà trường.

 

Cảm ơn nhà trường.

 

Cảm ơn thầy Tằng.

 

Cảm ơn các bạn đã quan tâm em.”

 

Thầy chủ nhiệm Tằng Kiện Khang nói: “Thế mới đúng chứ.

 

Ngày đầu tiên để bạn cùng bàn của em là Liễu Anh ở lại chăm sóc em.

 

Các bạn khác theo tôi về trường tiếp tục học bình thường.”

 

Các bạn học đều rời khỏi phòng bệnh.

 

Chỉ còn Trương Kim Hải, Liễu Anh, Ngô Hạnh ở trong phòng.

 

Ngô Hạnh đưa tay nắm lấy tay Trương Kim Hải, lắc đầu.

 

Trong mắt tràn đầy mong chờ.

 

Thầy chủ nhiệm Tằng Kiện Khang phát hiện tình hình không ổn, lại quay người trở lại.

 

Ngô Hạnh buộc phải nhanh chóng buông tay Trương Kim Hải ra.

 

Liễu Anh trốn một bên bụm miệng cười trộm.

 

Liễu Anh và Ngô Hạnh là bạn cùng bàn.

 

Chút tâm tư nhỏ của cô ấy, tuy không nói rõ ra.

 

Nhưng đều là con gái với nhau.

 

Trực giác thường khá chính xác.

 

Tằng Kiện Khang kéo Trương Kim Hải đi: “Đừng ở đây mất thời gian nữa.

 

Hiệu trưởng Dư còn ở trường, đang đợi chúng ta về báo cáo tình hình.”

 

Hiệu trưởng Dư Quang Trí đích thân đón Trương Kim Hải bình an trở về ở cổng trường.

 

Mời Trương Kim Hải và Tằng Kiện Khang vào phòng hiệu trưởng.

 

Sau khi hiểu rõ tình hình, an ủi Trương Kim Hải một phen.

 

Lại đặt nhiều kỳ vọng tha thiết vào Trương Kim Hải.

 

Hy vọng cậu phải đặt việc học lên hàng đầu.

 

Đẩy chuyện tình cảm nam nữ ra sau.

 

Vì tương lai của mình mà nỗ lực, mà phấn đấu.

 

Sau đó nhà trường họp bàn quyết định, mở riêng một buổi lễ tuyên dương chuyên đề.

 

Khen ngợi rầm rộ chiến tích dũng cảm chiến đấu với thế lực tà ác của Trương Kim Hải.

 

Trong chốc lát, Trương Kim Hải bỗng trở thành anh hùng trong lòng các bạn học.

 

Thật ra Trương Kim Hải biết mình làm anh hùng chưa đủ tốt.

 

Chưa đủ dứt khoát.

 

Do dự thiếu quyết đoán.

 

Đến mức từng bỏ lỡ thời cơ đánh bại thế lực đối địch.

 

Khiến mình và Ngô Hạnh cùng trải qua một kiếp nạn sinh tử.

 

……

 

Một tuần sau, Ngô Hạnh đã xuất viện trở về trường.

 

Việc đầu tiên là tới phòng học riêng của Trương Kim Hải.

 

Nhìn thấy Trương Kim Hải, hai hàng nước mắt không ngừng chảy xuống.

 

Trương Kim Hải đứng dậy quan tâm hỏi: “Sao vậy?

 

Xuất viện rồi mà vẫn không vui à?”

 

Ngô Hạnh trừng mắt nhìn Trương Kim Hải: “Đồ không có lương tâm.

 

Lão nương đây đã cùng cậu chôn thân dưới đáy sông rồi.

 

Vậy mà cậu còn không tới bệnh viện thăm tôi một lần.”

 

Trương Kim Hải khó xử gãi gãi sau đầu: “Thật sự là các thầy cô trong trường để mắt quá chặt.

 

Chỉ cần tôi rời khỏi phòng học riêng này.

 

Là có người tới hỏi han quan tâm.

 

Khiến tôi không dám rời trường một bước.”

 

Ngô Hạnh không chịu buông tha: “Cậu lợi hại như vậy.

 

Đều làm anh hùng lớn rồi.

 

Sao lại không ra nổi cổng trường.”

 

Trương Kim Hải biết Ngô Hạnh hỏi đúng.

 

Thật ra không phải hoàn toàn không có cơ hội rời cổng trường tới thăm Ngô Hạnh.

 

Mà là trong lớp còn có bạn nữ chuyên ở bên Ngô Hạnh.

 

Mình vừa tới bệnh viện, nhất định không giấu được các bạn.

 

Vậy thì các thầy cô nhất định sẽ biết.

 

Đợi mình lại là những lời khuyên bảo tận tình.

 

Thêm nữa, giữa mình và Ngô Hạnh còn tồn tại một khoảng cách không thể vượt qua, đó là Ngô y sinh.

 

Tổng hợp các yếu tố khiến Trương Kim Hải căn bản không thể tới bệnh viện thăm Ngô Hạnh trong tình huống này.

 

Nhưng những điều này lại không thể giải thích được.

 

Trương Kim Hải cúi đầu im lặng.

 

Ngô Hạnh bước tới gần Trương Kim Hải, đưa tay véo tai Trương Kim Hải: “Sau này chiều thứ sáu hàng tuần đều phải tới lớp học tự học.

 

Nghe rõ chưa?”

 

Trương Kim Hải đưa tay che tai: “Nghe rõ rồi.

 

Cậu mau đi đi.

 

Thầy chủ nhiệm Tằng tới kìa.”

 

Ngô Hạnh vẻ mặt không sợ: “Ít lấy thầy ra dọa tôi.

 

Tôi còn đang định tìm thầy tính sổ đây.”

 

“Tìm tôi tính sổ gì chứ?

 

Ngô Hạnh.

 

Ồ, lợi hại rồi.

 

Đều véo tai người ta rồi.

 

Em không biết nam nữ thụ thụ bất thân sao?” Thầy chủ nhiệm Tằng Kiện Khang đang thong thả bước từ ngoài vào.

 

Ngô Hạnh lập tức đỏ mặt tới tận mang tai.

 

Rõ ràng trước khi vào đã nhìn quanh bốn phía, không có ai.

 

Sao giờ thầy Tằng đột nhiên lại tới.

 

Ngượng chết đi được.

 

Đành qua loa: “Không phải nói thầy đâu.

 

Thầy Tằng.

 

Hai người nói chuyện đi.”

 

Rồi chạy một mạch ra khỏi phòng học riêng của Trương Kim Hải.

 

Xem ra, chuyện Trương Kim Hải nói bị thầy cô để mắt chặt.

 

Mười phần thì chín phần là thật.

 

Thôi, tha cho cậu ta vậy.

 

Ngô Hạnh thầm an ủi mình trong lòng.

 

Trương Kim Hải này thật sự khiến Ngô Hạnh vừa yêu vừa hận.

 

Gặp thì thấy phiền.

 

Không gặp thì lại hơi nhớ một chút.

 

Đây là những cảm ngộ mà Ngô Hạnh rút ra được trong thời gian nằm viện.

 

Còn về mâu thuẫn xung đột giữa bố cô ấy và nhà họ Trương.

 

Ngô Hạnh cũng không còn coi trọng như trước nữa.

 

Dù sao cứ thực hiện một nguyên tắc.

 

Hai bên đều không đắc tội.

 

Hai bên đều hòa giải.

 

Ngô Hạnh không biết rằng suy nghĩ này rất nguy hiểm.

 

Nó mang tới rắc rối khổng lồ cho cuộc sống sau này.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi