Chương 60: Anh cô ấy là Vương Thất
Trương Kim Sơn đạp xe đạp đến trường tìm Trương Kim Hải.
Tằng Kiện Khang phàn nàn với Trương Kim Hải: “Nhà em sao mà ngày nào cũng lắm chuyện thế.
Anh hai em đang đợi ở cổng kìa.
Nói là gọi em về nhà.
Hỏi có chuyện gì thì không chịu nói.”
Trương Kim Hải cười: “Chắc chắn có chuyện mới đến trường tìm em chứ.
Em xin nghỉ về giải quyết xong rồi quay lại.”
Tằng Kiện Khang dặn dò: “Đi nhanh về nhanh.
Sau này mấy chuyện vặt vãnh trong nhà thì đừng làm mất thời gian nữa.
Kỳ thi đại học càng ngày càng gần rồi.
Thầy thấy em chẳng có vẻ gì là sốt ruột cả.”
Trương Kim Hải cười: “Vâng.
Chuyện thi đại học thầy đừng lo.
Chắc chắn không có vấn đề gì đâu.”
Đến cổng trường, ngồi lên yên sau xe đạp của Trương Kim Sơn.
Qua lời kể của Trương Kim Sơn, cậu mới biết nhà họ Trương không biết lại nhờ vả đâu đó.
Giới thiệu cho Trương Kim Sơn một cô bạn gái.
Trưa nay sẽ đến nhà họ Trương xem mặt.
Nghĩ đến có thịt ăn, nên mới đặc biệt đến trường đón Trương Kim Sơn về ăn ngon.
Cải thiện bữa ăn một chút.
Hai anh em về đến nhà ở quê.
Mẹ Trương, Lưu mẫu và Lưu Mai, ba người phụ nữ đang chuẩn bị bữa trưa trong bếp.
Trương phụ và Lưu phụ đang ngồi trên hiên nhà tiếp chuyện bà mai.
Nghe bà mai giới thiệu, cô gái cao 1m7, hơi mập, dáng vẻ khá ưa nhìn, là hoa khôi nổi tiếng của vùng.
Hơn nữa gia cảnh cũng không tồi.
Nuôi hơn mười con gà mái, quanh năm ăn trứng không hết.
Nuôi hơn mười con vịt mái, quanh năm tiền tiêu vặt chỉ cần bán trứng vịt là đủ.
Năm ngoái nuôi bốn con heo béo, bán hai con được sáu bảy trăm đồng.
Còn hai con heo béo nữa, giết làm heo ăn Tết.
Đảm bảo cả năm quanh năm ngày tháng ăn thịt không hết.
Trương phụ nghe mà cứ nuốt nước miếng liên tục.
Gia cảnh nhà gái tốt quá rồi.
Thời buổi này, nếu ngày nào cũng được ăn thịt.
Thì đúng là ghê gớm lắm.
Đang lúc bà mai nói hăng say, nước bọt văng tứ phía.
Ngoài cổng làng vọng vào tiếng gọi: “Dì Ba!”
“Ơ, đây rồi.
Đây rồi.” Bà mai đứng dậy, dẫn Trương phụ ra đón.
Một đoàn sáu bảy người bước vào.
Qua lời giới thiệu của bà mai, đối tượng xem mặt của Trương Kim Sơn là cô Vương trẻ nhất, anh cô ấy là Vương Thất.
Những người còn lại lần lượt là mẹ Vương, dì cả, dì hai, dì ba, dì tư.
Cô Vương thì khá dịu dàng, không nói gì.
Ngồi đó im lặng nghe mọi người trò chuyện.
Mẹ Vương mở lời với Trương Kim Sơn trước: “Tiểu Trương, cậu giới thiệu về bản thân mình đi.”
Trương Kim Sơn ngồi ngay ngắn trên ghế dài, căng thẳng nói: “Mẹ, con không có gì để giới thiệu cả.
Cô Vương xinh đẹp lắm, con rất thích.”
Dì cả nhà họ Vương mặt đen lại sửa lời: “Tiểu Trương, mới đến nước này mà đã gọi mẹ rồi sao?
Cậu cũng quá không thận trọng rồi.”
Mẹ Vương thì vẻ mặt chê bai lộ rõ: “Cậu xem cậu kìa, vừa thấy gái đẹp là nói năng chẳng ra hồn.
Chưa từng thấy việc đời bao giờ.
Người ở cái xó núi này cũng chỉ đến thế thôi.”
Trương Kim Sơn đáp: “Đúng là cô Vương xinh quá.
Con kích động nên gọi nhầm.
À không.
Gọi sớm quá.”
Mặt Trương Kim Sơn lúc này đầy vẻ ngượng ngùng.
Mình dù sao cũng là xưởng trưởng mấy xưởng rồi.
Trong tay có mấy trăm người làm ăn.
Sao vừa đối mặt mẹ vợ tương lai lại hơi căng thẳng.
Trương Kim Sơn lúc này còn trách mẹ vợ tương lai.
Cô Vương có vẻ không ngồi yên được.
Chủ động đứng dậy nói vào bếp giúp.
Cô Vương vừa rời đi, mồ hôi trên mặt Trương Kim Sơn đã nhỏ xuống.
Đưa tay áo lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, giải thích: “Xin lỗi dì.
Con xin giới thiệu chính thức về mình.
Con tên Trương Kim Sơn.
Trong nhà xếp thứ hai.
Anh cả hiện đang mở trại nuôi heo trên núi bên kia, nuôi cả nghìn con heo béo.”
Mẹ Vương lập tức giơ tay ngăn lại: “Dừng, mấy vấn đề.
Một là giới thiệu bản thân thì nói về mình.
Hai là giới thiệu anh cả nuôi heo thì thôi đi.
Năm ngoái tôi vất vả lắm mới nuôi được bốn con heo béo.
Đó là niềm tự hào của nhà họ Vương.
Cậu bây giờ đột nhiên nói anh cậu nuôi cả nghìn con heo béo.
Không phải là cố ý đánh vào mặt tôi, làm tôi khó xử sao?”
Trương Kim Sơn lúc này không biết nói gì, do dự một lúc rồi đáp: “Là con không biết giới thiệu.
Hay là dì hỏi đi.
Dì hỏi gì con đáp nấy.”
Mẹ Vương liếc Trương Kim Sơn: “Nhìn cậu cũng ra dáng người, sao lại không biết nói chuyện thế?
Nhà cậu có mấy mẫu ruộng nước?”
Trương Kim Sơn: “Sáu mẫu ruộng nước.”
Mẹ Vương: “Có mấy mẫu đất?”
Trương Kim Sơn: “Có ba mẫu đất.”
Mẹ Vương: “Có mấy mẫu núi hoang?”
Trương Kim Sơn: “Chỉ ngọn núi đối diện thôi.
Khoảng ba mươi mẫu.”
Mẹ Vương: “Nuôi mấy con heo?”
Trương Kim Sơn: “Bố con nuôi ba con heo.”
Lần này Trương Kim Sơn học khôn rồi, rõ ràng nuôi bốn con mà cố ý báo thiếu một con.
Nhưng mẹ Vương lại hỏi câu khác: “Sao lại là bố cậu nuôi heo.
Cậu không nuôi à?”
Trương Kim Sơn đáp: “Vì chưa chia nhà.
Bố nuôi cũng như con nuôi.
Đều là người một nhà nuôi heo cả.”
Mẹ Vương: “Một năm cậu chủ yếu làm những việc đồng áng gì?”
Trương Kim Sơn trong lòng bắt đầu bực, xem ra bà mai không giới thiệu kỹ tình hình nhà mình.
Vẫn cố nhẫn nại giải thích: “Cả năm nay con không làm việc đồng áng.
Con tự mở mấy xưởng gạch ngói.
Còn mở mấy xưởng đúc sẵn nữa.”
Mẹ Vương không hài lòng: “Tiểu Trương, cậu sao thế.
Nghe nói năm nay cậu đã hai mươi lăm tuổi rồi.
Sao nói chuyện chẳng đáng tin chút nào.
Bây giờ người mở xưởng gạch ngói rất ít.
Mở xưởng đúc sẵn thì chưa từng nghe nói.
Cậu thì hay rồi, một lúc mở mấy cái.
Cậu nói xem, không khoác lác thì không sống nổi à?”
Trương Kim Sơn đã hoàn toàn cạn lời, rõ ràng là sự thật sao lại thành khoác lác.
Trương Kim Hải nhìn thấy, ghi nhớ trong lòng.
Mẹ Vương này không phải loại tốt lành gì.
Trong ký ức kiếp trước, bà ta quanh năm suốt tháng dẫn cô con gái cưng trẻ đẹp đi xem mặt khắp nơi.
Lừa ăn lừa uống.
Căn bản không phải đến xem mặt thật.
Trong thời đại ăn không đủ no đó.
Mẹ Vương dựa vào cây hái ra tiền này.
Rung mạnh, rung điên cuồng.
Rung đến mức cả nhà quanh năm bốn mùa được ăn ngon uống sướng.
Cuộc sống vô cùng sung sướng.
Cho nên mục đích hai nhà khác nhau.
Hoàn toàn là gà nói chuyện với vịt.
Giống như gà gáy gọi người thức dậy.
Vịt thì kêu cạc cạc hai tiếng.
Lại giống như gà đẻ trứng, ‘cục tác’ khắp nơi khoe khoang gọi chủ đến nhặt trứng.
Vịt đẻ xong vẫn cạc cạc, bay khắp nơi, sợ chủ tìm thấy trứng mình đẻ ở đâu.
Trương Kim Hải từ đó hiểu ra đạo lý trứng vịt đắt hơn trứng gà rất nhiều.
Ai mới thật sự hiểu được tiếng cạc cạc của vịt rốt cuộc có ý gì?
Không còn cách nào, đành để Trương phụ tự ra tay.
Kể rõ ràng tình hình gia đình cho mẹ Vương nghe.
Trương Kim Hải suy nghĩ, làm sao để âm thầm phá vỡ con đường tà đạo của mẹ Vương.
