Chương 62: Cậu đánh bọn côn đồ trông ngầu thật đấy
Trương Kim Sơn ở trong xưởng chưa bao giờ tỏ ra mình là ông chủ.
Bình thường ông ấy chơi thân với đám thợ như anh em.
Cho nên sau khi Trương Kim Sơn bước vào xưởng gạch ngói Kim Sơn, cũng chẳng nhận được đối đãi đặc biệt gì.
Đám thợ nhìn thấy ông ấy cũng chỉ gật đầu chào qua loa.
Cũng không có ai gọi một tiếng: "Ông chủ Trương đến rồi."
Chuyện nở mặt nở mày coi như tiêu tan hoàn toàn.
Mẹ Vương tức giận kéo Vương cô nương vừa chửi vừa lẩm bẩm rời khỏi xưởng gạch ngói Kim Sơn.
Lúc đi còn ngoái đầu lại lẩm bẩm bên lề đường: "Cái chỗ gì mà ai cũng vào được.
Cô nói đây là xưởng của cô à?
Là xưởng của cô thì đã sao."
Trương Kim Hải nhìn thấy cảnh đó, trong lòng vui hơn hẳn.
Lần này thì không cần phải đặc biệt nghĩ cách chia rẽ hai người họ nữa.
Trương Kim Sơn nhìn mẹ Vương rời đi, tinh thần sa sút thấy rõ.
Ông ấy ngồi phịch xuống đất.
Trương Kim Hải không thể nào dùng thông tin từ tương lai để nói thẳng với Trương Kim Sơn rằng ông ấy sẽ không có vợ được.
Như vậy quá tàn nhẫn.
Nhưng dù thế nào, nếu Trương Kim Sơn cưới cô em họ Vương này.
Trong lòng cứ cảm thấy có gì đó không ổn.
Trương Kim Hải tự nhắc mình trong lòng.
Thôi bỏ đi.
Trương Kim Sơn không đủ bản lĩnh để đối phó với bà mẹ vợ nhà họ Vương này.
Vương cô nương bị tổn thương như vậy mà cũng không lên tiếng bảo vệ chính mình.
Cho dù có thành thân, những ngày tháng sau này cũng sẽ khiến Trương Kim Sơn vô cùng khổ sở.
Trừ khi ông ấy có thể chấp nhận để mẹ vợ đòi hỏi vô độ.
Trương Kim Hải đợi Trương Kim Sơn bình tĩnh lại rồi cùng ông ấy đi bộ về nhà.
Trên đường, anh nói với ông ấy rất nhiều, phân tích rất nhiều khuyết điểm của mẹ Vương cô nương.
Cuối cùng cũng khiến Trương Kim Sơn nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề.
Ông ấy miệng thì đồng ý sẽ không nghĩ đến Vương cô nương nữa.
Trương Kim Hải về nhà, trao đổi, bàn bạc và sắp xếp tình hình xây dựng chuồng lợn với ông chủ thầu nhỏ.
Chào hỏi cha mẹ một tiếng rồi định đi bộ về trường.
Lần này Trương Kim Hải không đồng ý, lý do là trời còn chưa tối.
Hơn nữa xưởng của Trương Kim Sơn nhiều việc, không cần thiết phải đi đi lại lại.
Thực ra là Trương Kim Hải lo Trương Kim Sơn tâm trạng không tốt, đưa người đi về mấy chục cây số bằng xe đạp.
Khó đảm bảo sẽ không xảy ra chuyện gì.
Cho nên anh kiên quyết từ chối.
Rời khỏi nhà, Trương Kim Hải đi đến một chỗ vắng vẻ.
Anh lẩm nhẩm một mình: "Mặc giáp chiến trong suốt."
Khởi động chế độ chạy.
Rất nhanh đã đến bờ sông Thanh Y.
Ông già chèo đò chào: "Kim Hải, không phải cuối tuần mà cháu cũng về nhà à."
Trương Kim Hải đáp: "Nhà cháu có chút việc."
Anh đưa tay đưa 2 xu: "Đây là tiền đò qua sông."
Người chèo đò thẳng thừng từ chối lấy tiền: "Hôm đó cháu giúp gần 20 người bọn ta trả thù rửa hận.
Ta cảm kích còn không kịp nữa là.
Sao có thể lấy tiền đò của cháu được.
Sau này cháu là khách quý của ta.
Chỉ cần ta còn chèo đò ở đây.
Với cháu là miễn phí vĩnh viễn."
Khiến Trương Kim Hải ngại ngùng gãi đầu: "Vậy thì cháu không đưa tiền nữa nhé."
Người chèo đò cười ha ha: "Thế mới đúng chứ."
Về đến trường, trời còn chưa tối hẳn.
Các bạn học đang lục tục từ khu ký túc xá đi đến lớp học để tự học buổi tối.
Trương Kim Hải đang định bước vào cổng trường thì phía sau truyền đến một giọng nói dịu dàng: "Trương Kim Hải."
"Sao vậy?" Anh quay lại nhìn, thì ra là Liễu Anh.
Liễu Anh có vẻ hơi sốt ruột, chạy thêm mấy bước nói: "Vừa nãy Ngô Hạnh bị mấy người lạ gọi đi rồi.
Chắc không phải chuyện tốt đẹp gì."
Lại là Ngô Hạnh.
Trương Kim Hải bây giờ nghe đến tên Ngô Hạnh là cảm thấy đau đầu.
Vốn định mặc kệ, lần trước suýt nữa thì mất mạng.
Nhưng nghĩ đến ánh mắt bất lực của Ngô Hạnh.
Haizz, thôi bỏ đi.
Anh lập tức hỏi rõ Liễu Anh hướng Ngô Hạnh rời đi.
Thì ra là đi về phía sân vận động.
Để cho chắc chắn.
Trương Kim Hải lẩm nhẩm một tiếng: "Mặc giáp thép trong suốt."
Tình huống mềm lòng mất đi tiên cơ trên thuyền đò lần trước tuyệt đối không được tái diễn.
Trương Kim Hải chạy về phía sân vận động.
Phía trước có mấy bóng người đang lắc lư.
Trương Kim Hải hét lớn: "Ngô Hạnh!
Ngô Hạnh!
Cô giáo chủ nhiệm đang tìm cậu đấy.
Mau về đi!"
Đôi khi bịa ra vài lý do cũng có thể gây ra sự răn đe nhất định với bọn xấu.
Ngô Hạnh đáp: "Đừng lại đây.
Bọn họ đông người.
Mau về gọi thầy giáo đi."
Trương Kim Hải đáp: "Cô giáo chủ nhiệm đã đến rồi.
Đang ở phía sau."
Anh đánh giá mấy người đang vây quanh Ngô Hạnh, giọng đột nhiên lạnh đi: "Các ngươi là ai?
Tại sao lại vây quanh lớp trưởng của chúng ta?"
Một người trong đó cười lạnh ha hả: "Đừng căng thẳng.
Ta đến chỉ muốn hỏi một chút.
Ba người mà lần trước các ngươi gặp khi qua đò đã đi đâu rồi?"
Quả nhiên vẫn có người tìm đến tận cửa.
Trương Kim Hải giả ngốc: "Ngươi nói ba người nào?"
Người đến quát: "Ngươi đừng giả vờ nữa.
Trường các ngươi tuyên truyền ngươi thành anh hùng rồi.
Ngươi chẳng phải là anh hùng Trương Kim Hải đã đá anh ta bay xuống sông sao?
Bây giờ ai mà không biết ngươi chứ?"
Trương Kim Hải thầm nghĩ trong lòng: "Quả nhiên làm gì cũng phải khiêm tốn mới tốt."
Miệng thì đáp: "Vậy xem ra, các ngươi đến tìm ta.
Chi bằng thả lớp trưởng của chúng ta về học trước đi.
Cô giáo chủ nhiệm đang tìm cậu ấy đấy.
Ta sẽ từ từ tiếp chuyện các ngươi."
Người đến cười lạnh ha hả: "Ngươi coi bọn ta là đồ ngốc à.
Thả con bé này ra, ngươi còn nghe bọn ta sai khiến nữa không?
Anh ta vẫn luôn để mắt đến con bé này.
Khó khăn lắm mới có được một cơ hội cùng chuyến đò.
Vậy mà bị ngươi phá hỏng chuyện tốt."
Trương Kim Hải tỏ vẻ không quan tâm: "Tùy các ngươi.
Nhưng khuyên các ngươi đừng gây chuyện.
Đây là trong trường học.
Nếu xảy ra chuyện gì không thích hợp, e rằng các ngươi không gánh nổi hậu quả đâu."
Người đến rõ ràng sốt ruột, rút ra một con dao găm sáng loáng.
Định kề vào cổ Ngô Hạnh để ép Trương Kim Hải nói thật.
Trương Kim Hải sẽ không để nguy hiểm tái diễn.
Anh lập tức dịch chuyển đến giữa Ngô Hạnh và tên côn đồ, nhanh chóng đưa tay trái ra nắm lấy cổ tay tên cầm dao.
Dùng sức bóp mạnh, tên côn đồ đau đớn kêu oai oái, con dao rơi xuống đất.
Tên côn đồ vẫn còn hung hăng, hét lên với đồng bọn: "Phế thằng này đi."
Mục tiêu của mấy người này vốn là nhắm vào Trương Kim Hải.
Còn tìm Ngô Hạnh là vì thực sự không tìm được Trương Kim Hải, mới định bắt Ngô Hạnh đi để hỏi thông tin.
Trương Kim Hải dùng sức một cái, trực tiếp khiến hai tay tên côn đồ trong tay bị trật khớp, đau đớn ngã xuống đất.
Anh nhắm vào đám côn đồ đang xông lên, đánh một trận tơi bời.
Trong vài giây, tất cả đều bị đánh ngã xuống đất.
Trương Kim Hải đi đến trước mặt tên cầm đầu, giẫm một chân lên: "Sau này
mà còn đến làm phiền ta.
Thì
ta
phế
ngươi.
Tin không?"
Tên cầm dao đau đớn kêu oai oái: "Tin.
Tin.
Ta tin.
Mau thả bọn ta ra."
Trương Kim Hải nhấc chân đá hắn một cái: "Cút!"
Theo tiếng 'bịch' vang lên, tên cầm dao bị đá bay 5 mét rồi tiếp đất.
Hắn cố nén đau, gắng gượng đứng dậy gọi đồng bọn: "Hôm nay coi như xui xẻo.
Đi thôi."
Lần này Ngô Hạnh tận mắt chứng kiến Trương Kim Hải vì mình mà đánh bọn côn đồ một trận nhừ tử.
Vô cùng xúc động.
Cô lao vào lòng Trương Kim Hải, ôm chặt lấy anh, thì thầm bên tai: "Cậu đánh bọn côn đồ trông ngầu thật đấy."
"Khụ, khụ" Cô giáo chủ nhiệm Tăng gọi: "Hai em kia, mau về lớp học đi."
