Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Xuyên Không 1984: Ta Dùng Công Nghệ Tương Lai Đổi Đời > Chương 64

Chương 64

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 64 có bản audio.

Chương 64: Mua tivi

 

Ba anh em lại bàn bạc kỹ càng chuyện quảng cáo cho Xưởng thức ăn chăn nuôi Kim Thành và xưởng đúc sẵn của Kim Sơn.

 

Trương Kim Sơn đưa ra ý kiến mới: “Bây giờ bất kể là xưởng gạch ngói, xưởng đúc sẵn hay xưởng thức ăn chăn nuôi, yêu cầu về vận chuyển đều ngày càng cao.

 

Bao nhiêu tài xế máy kéo đều bận không xuể.

 

Em đang nghĩ, có nên mua một chiếc máy kéo của riêng mình không.

 

Thuê một tài xế lái xe.

 

Như vậy thì mình mới có thể xử lý kịp mấy việc gấp đã hứa với khách hàng.

 

Em đã gặp mấy người muốn mua tấm đúc sẵn của mình rồi.

 

Vừa nghe nói lịch vận chuyển bằng máy kéo còn xa quá, họ liền đi mua tấm đúc sẵn của nhà khác.”

 

Trương Kim Thành đồng tình: “Anh hai nói đúng.

 

Đúng là cần một chiếc máy kéo để hỗ trợ các xưởng của mình phát triển.

 

Trước kia quy mô xưởng thức ăn chăn nuôi còn quá nhỏ.

 

Tùy tiện kiếm cái xe đạp là có thể ứng phó tạm thời.

 

Bây giờ lượng lớn rồi, dùng xe đạp chở thì số chuyến phải chạy quá nhiều.

 

Nếu có một chiếc máy kéo mà mình tự sắp xếp được thời gian.

 

Thì hiệu suất vận hành của xưởng chắc chắn sẽ tăng lên không ít.”

 

Trương Kim Hải cười nói: “Đã hai vị xưởng trưởng đều đề nghị mua máy kéo rồi.

 

Thì mau liên hệ nhà máy để mua đi.

 

Em cũng muốn ngồi thử máy kéo nhà mình.

 

Xem cảm giác thế nào.

 

Trước kia toàn phải leo máy kéo của người khác, người ta chạy ẩu đến khó chịu.”

 

Ba anh em cười ha hả, họ chưa từng nghĩ đến chuyện mua máy kéo của riêng mình.

 

Trương Kim Thành đề nghị: “Anh hai mua cái máy ghi âm rồi, cũng khá oách.

 

Em thấy mua thêm một chiếc tivi nữa đi.

 

Kẻo lần sau anh hai đi xem mắt, nhà gái đến nhìn một cái.

 

Ối, nhà mở mấy cái xưởng mà vẫn trắng tay như thường.”

 

Trương Kim Sơn cười nói: “Cái tivi này đúng là nên có.

 

Không chỉ vì em đi xem mắt đâu.

 

Lần sau đến lượt Kim Thành đi xem mắt rồi.

 

Em thấy nếu có cái tivi làm bộ mặt thì.

 

Tỷ lệ thành công sẽ cao hơn một chút.”

 

Ba anh em bàn xong, nhân lúc ăn cơm tối thì báo cáo thống nhất với cha mẹ họ Trương.

 

Cha mẹ họ Trương tuy không có học thức, nhưng biết cách giao quyền.

 

Để ba anh em yên tâm mạnh dạn làm.

 

Cùng lắm thì làm đến mức không có cơm ăn, về nhà trồng trọt cũng không chết đói được.

 

Thế hệ cha mẹ họ Trương từng trải qua những năm tháng khó khăn.

 

Họ không có nhu cầu mãnh liệt về giàu sang phú quý.

 

Chỉ cần ăn no, mặc ấm là đã mãn nguyện lắm rồi.

 

Đến thế hệ bốn anh em nhà họ Trương thì khác.

 

Họ chê quê hương nghèo khổ, mong có một ngày bước ra ngoài.

 

Khao khát đến vùng trời rộng lớn hơn để tung hoành một phen.

 

Bốn anh em họ cũng có chút khác biệt.

 

Anh cả Trương Kim Lâm cảm thấy trại chăn nuôi heo mỗi năm kiếm được mấy chục nghìn tệ đã là may mắn lớn lắm rồi, rất mãn nguyện.

 

Anh hai Trương Kim Sơn từ sau khi mở xưởng, tư duy kinh doanh dần được mở mang. Ước gì mở được chuỗi cửa hàng của mình khắp nơi.

 

Anh ba Trương Kim Thành sau khi xưởng thức ăn chăn nuôi có chút khởi sắc, một lòng muốn làm xưởng lớn mạnh, hy vọng phạm vi ảnh hưởng càng rộng càng tốt.

 

Còn em tư Trương Kim Hải là người xuyên không trở về, tuy cũng coi trọng tiền, nhưng trong mắt anh không chỉ có tiền.

 

Mà là muốn dẫn dắt mọi người cùng phát triển, tạo nên một ngày mai tốt đẹp hơn.

 

Lý tưởng của anh có chút hư ảo.

 

Lý tưởng của anh có chút cao xa.

 

Lý tưởng của anh có chút bay bổng.

 

Ba anh em phía trước chỉ nhìn vào mâm cơm của riêng mình.

 

Còn Trương Kim Hải thì nhìn vào mâm cơm của cả nhà họ Trương, tầm nhìn đương nhiên cao hơn hẳn một bậc.

 

Hơn nữa, con mắt của Trương Kim Hải tuyệt đối không chỉ dừng ở việc làm sao cho cơ nghiệp nhà họ Trương lớn mạnh.

 

Anh còn có những lý tưởng cao cả hơn cần phải nỗ lực, phấn đấu, đấu tranh và thực hiện.

 

Nhà cao muôn trượng bắt đầu từ mặt đất, tất cả tương lai tốt đẹp ấy.

 

Đều phải bắt đầu từ nhà họ Trương hiện tại, vững vàng phát triển từng chút một.

 

Việc quan trọng nhất trước mắt là ba anh em vào thành phố mua đồ lớn.

 

Ngày hôm sau, trời vừa hửng sáng.

 

Trương Kim Thành liền đi tìm anh cả Trương Kim Lâm mượn xe đạp.

 

Trương Kim Sơn đạp xe đạp chở Trương Kim Hải.

 

Ba anh em cùng nhau rầm rộ tiến về huyện thành.

 

Thời đại này tivi vô cùng ít ỏi.

 

Đến cửa hàng bán tivi.

 

Nhìn đến hoa cả mắt.

 

Trời ơi, thế mà lại có tivi màu.

 

Loại rất đắt tiền.

 

Mắt nhìn của ba anh em cũng khá, đều chọn loại đắt.

 

Nhưng sau khi trao đổi với nhân viên bán hàng mới biết.

 

Vị trí nhà họ Trương đúng là quá xa xôi hẻo lánh.

 

Mua tivi màu về cũng không có tác dụng gì.

 

Vì không có tín hiệu cáp cho tivi màu.

 

Vẫn chỉ có thể xem như tivi đen trắng.

 

Như vậy thì hiệu quả còn không rõ nét bằng tivi đen trắng.

 

Trương Kim Thành đùa: “Mẹ vợ tương lai của anh hai nói đúng thật.

 

Chỗ mình đúng là quá xa xôi hẻo lánh.

 

Đừng nói nhà gái chê.

 

Đến cái tivi màu cũng chê mình.

 

Chỉ có thể dùng loại đen trắng.”

 

Trương Kim Sơn cũng không chịu kém: “Anh nói cứ như mẹ vợ tương lai của anh không chê anh điểm này vậy.”

 

Cuối cùng chọn một chiếc tivi đen trắng hiệu Dung Thành 12 inch, cùng một đống ăng-ten.

 

Tốn hơn 300 tệ.

 

Mấy anh em mang tivi đen trắng hiệu Dung Thành đi khắp thành phố, muốn tìm nơi bán máy kéo.

 

Kết quả máy kéo không mua được, lại rước về bao ánh mắt ghen tị của mọi người dọc đường.

 

Nếu ánh mắt có thể giết người, chắc ba anh em đã bị giết ít nhất mấy trăm lần trong quá trình này.

 

Thì ra sau khi hỏi thăm mới biết, trong huyện thành không có nơi bán máy kéo.

 

Chỉ có nơi sửa máy kéo.

 

Ở đây mới nghe ngóng được, nếu muốn mua máy kéo thì ít nhất phải đến thành phố Lạc Mi mới có.

 

Nếu muốn có nhiều lựa chọn hơn thì chỉ có thể đến tỉnh thành Dung Thành.

 

Nơi lạc hậu đúng là khác biệt, mua một chiếc máy kéo cũng phải vất vả đến vậy.

 

Ba anh em đành thôi.

 

Trước tiên mang tivi về nhà lắp đặt, xem thử rồi tính sau.

 

Về đến nhà ở nông thôn, ngôi nhà mới đã xây xong.

 

Nhưng chưa đến thời gian hoàn thành thông thường, không dám đưa ra dùng.

 

Đành chọn lắp tivi trong gian giữa của căn nhà tranh.

 

Lắp ăng-ten ngoài của tivi lên đỉnh một cây tre rất cao.

 

Trương Kim Sơn và Trương Kim Thành ở ngoài trời xoay ăng-ten, tìm góc tốt nhất.

 

Trương Kim Hải trong gian giữa dò kênh tìm chương trình tivi.

 

Trương Kim Hải đứng ở cửa gian giữa hét ra ngoài với hai anh: “Sang trái.

 

Sang trái.

 

Thêm trái nữa.

 

Đúng rồi.

 

Lùi lại một chút.

 

Sang phải.

 

Sang phải.

 

Được rồi.

 

Xem được rồi.”

 

Hai người chạy vào xem, trên tivi đang phát quảng cáo: “Tivi Gấu Trúc, nhà nhà đều vui.”

 

Trương Kim Hải giải thích: “Vị trí ăng-ten này chỉ xem được chương trình kênh tám.”

 

Trương Kim Sơn hỏi: “Làm sao biết tối nay có chương trình gì phát?”

 

Trương Kim Hải cười nói: “Tối xem là biết.

 

Thường khoảng 12 giờ đêm sẽ có giới thiệu chương trình tivi.

 

Nếu thật sự muốn biết sớm thì.

 

Còn có thể đặt một tờ báo phát thanh truyền hình.”

 

Trương Kim Thành hỏi: “Đặt báo phát thanh truyền hình có tốn tiền không?”

 

Trương Kim Hải cười nói: “Đương nhiên tốn tiền rồi.”

 

Trương Kim Thành cười ngốc: “Ai lại bỏ tiền đặt thứ đó.

 

Biết sớm hay biết muộn thì khác gì nhau.

 

Cứ ngồi trước tivi xem là được rồi.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi