Chương 43: Lau miệng
Vừa ăn, Tiền Xuyến Xuyến vừa bắt đầu nghĩ, chi nhánh tiếp theo nên mở gì nhỉ?
Hay là mở tiệm lẩu?
Nghĩ thế nào, cô liền nói ra luôn.
Bây giờ Lăng Trảm Lâu đã là nhân viên của cô rồi, đương nhiên phải hỏi ý kiến nhân viên chứ!
Lăng Trảm Lâu nghe xong ý tưởng của Tiền Xuyến Xuyến, thấy cũng khả quan, mở tiệm lẩu trong ngày tận thế, chắc chắn sẽ rất đắt khách.
Chỉ là, “Tiệm lẩu cũng mở bên cạnh à?”
Thực ra Tiền Xuyến Xuyến còn chưa nghĩ kỹ, thế là cô lập tức xích lại gần, “Anh thấy mở ở đâu thì tốt?”
“Đổi chỗ khác đi.”
“Người của Căn cứ Bình Minh gần đây tiêu không ít ở đây rồi, cũng nên đổi chỗ thôi.”
Tiền Xuyến Xuyến hiểu ý anh, bật cười khúc khích.
Không thể cứ vặt lông mãi một con cừu được mà!
Cho nên, cũng đến lúc đổi chỗ vặt lông cừu rồi.
Thực ra cô cũng không hẳn là vặt lông cừu, dù sao trong thời tận thế, giá cả thế này đã rất đáng đồng tiền rồi.
Nhưng gần đây cô đúng là kiếm được kha khá từ Căn cứ Bình Minh, cũng có thể đổi chỗ khác tiếp tục kiếm tiền.
“Vậy khách sạn và tiệm bánh sáng, lúc đó chúng ta có mang theo không?”
“Tôi nghĩ không cần. Sau đợt thiên tai, khi hạch không dồi dào, chẳng ai bỏ tiền thuê khách sạn cả, nên để khách sạn ở đây là được.
Còn tiệm bánh sáng, nếu cần, sau khi tiệm lẩu kiếm được tiền, có thể mở thêm một tiệm bánh sáng bên cạnh, không cần phải di dời.”
Tiền Xuyến Xuyến gật đầu tán thành.
Lần trước cô chuyển tiệm bánh sáng đến đây là vì vị trí cũ quá xa căn cứ, lại vắng người, lượng khách duy nhất chỉ có người của Căn cứ Bình Minh, chi bằng cô dời thẳng tiệm lại đây.
Muốn hoàn thành nhiệm vụ, đương nhiên tiệm phải mở ở chỗ đông người, như vậy mới nhanh kiếm được tiền, rồi mới mở chi nhánh tiếp theo.
Nhưng mở chi nhánh tiếp theo thì không cần di dời tiệm bánh sáng và khách sạn nữa, như thế còn kiếm được tiền từ hai đầu.
Nhưng như vậy, cô phải tuyển thêm hai nhân viên trước khi đợt thiên tai kết thúc.
Lúc đó để hai nhân viên mới ở lại đây, cô và Lăng Trảm Lâu sẽ đến chỗ mới.
Trước đó cô còn nghĩ tạm thời chưa cần tuyển nhân viên, thế mà chớp mắt cái, lại bắt đầu thiếu người rồi.
Tiền Xuyến Xuyến nghĩ một lát, hay là lát nữa cô làm luôn cái thông báo tuyển dụng nhỉ!
Tuy có thể sẽ thu hút nhiều người không đủ điều kiện cũng đến ứng tuyển, nhưng cuối cùng vẫn tìm được người phù hợp!
Hai người cứ thế ăn xong bữa lẩu.
Bát đĩa đã dùng thì ném thẳng vào máy rửa bát, nồi thì Lăng Trảm Lâu rửa.
Những thứ khác cũng do Lăng Trảm Lâu dọn dẹp, Tiền Xuyến Xuyến muốn giúp, nhưng người đàn ông nói: “Tiền đều là cô bỏ ra, mấy việc này để tôi làm.”
Đại khái là không cho cô động tay.
Tiền Xuyến Xuyến đành vừa uống nước chanh mật ong đá, vừa nhìn người đàn ông dọn dẹp.
“Lăng Trảm Lâu, Tiểu Bạch ở trong phòng cả ngày rồi, có bị bí không? Có muốn thả nó ra ngoài hóng gió không?”
Mèo chó bình thường nhốt trong nhà cả ngày còn chịu không nổi, huống chi Tiểu Bạch là mèo biến dị to như vậy.
Tiền Xuyến Xuyến rất thích Tiểu Bạch, chủ yếu là vì nó rất đã tay, bộ lông đó sờ thích vô cùng!
Nghĩ thế nào, cô bỗng thấy ngứa tay.
Lăng Trảm Lâu nhìn vẻ mặt háo hức của cô, đáy mắt thoáng qua một tia ý cười, vừa lúc anh cũng dọn xong, bèn nói: “Vậy tôi lên dẫn nó xuống chơi một lát.”
“Được được! Anh đi nhanh đi! Tôi chờ ở sảnh khách sạn.”
“Ừm.”
Hai người cùng nhau băng qua hành lang ổn nhiệt, Lăng Trảm Lâu đi thang máy lên trên, còn Tiền Xuyến Xuyến ngồi trên ghế sofa ở sảnh chờ anh.
Chẳng mấy chốc, Lăng Trảm Lâu đã dẫn Tiểu Bạch xuống.
Tiểu Bạch xuống dưới, trước tiên chạy vài vòng quanh sảnh khách sạn, may mà không gian đủ rộng, không thì nó còn chạy không thoải.
Mãi đến khi Tiền Xuyến Xuyến lấy hạch ra, kẹp trong tay lắc lư, Tiểu Bạch mới phanh gấp, bước những bước uyển chuyển như mèo đi về phía cô.
Tiền Xuyến Xuyến cho nó ăn hạch, rồi xoa đầu nó mấy cái.
Xoa xong vẫn còn thòm thèm, lại ôm cái đầu to của nó “chụt” một cái.
“Lăng Trảm Lâu…” Nó đã tay quá đi!
Tiền Xuyến Xuyến mới mở miệng, đã thấy người đàn ông nhìn chằm chằm vào cái đầu to của Tiểu Bạch với ánh mắt lạnh tanh.
“Sao… sao thế? Không được hôn à?” Tiền Xuyến Xuyến thận trọng lên tiếng hỏi.
Đây là mèo của anh, cô hôn nó, anh không vui? Cảm thấy mèo của mình bị ô uế?
Tiền Xuyến Xuyến tự kiểm điểm, hình như cô đúng là không nên tự ý hôn mèo của người khác khi chưa được chủ cho phép.
Còn Tiểu Bạch bên cạnh thì lông toàn thân dựng đứng như bồ công anh.
Tiểu Bạch: Hu hu hu! Chủ nhân đáng sợ quá, cảm giác ổng muốn giết mèo!
“Không sao. Chỉ là Tiểu Bạch thích lăn lộn dưới đất, trên người khá nhiều vi khuẩn, Xuyến Xuyến đừng hôn nó thì hơn, lỡ nhiễm khuẩn thì không tốt.”
Lăng Trảm Lâu rời ánh mắt lạnh tanh khỏi cái đầu to của Tiểu Bạch, giọng nói vô cùng chân thành.
Nhưng trong lòng lại nghĩ: Bộ lông mèo này xấu thật… có nên tìm thời gian cạo sạch không nhỉ?
Chắc sẽ dễ nhìn hơn nhiều…
Tiền Xuyến Xuyến hoàn toàn không nhận ra tâm tư của người đàn ông, nghe anh nói vậy, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, không phải là anh thấy cô làm ô uế mèo của anh là tốt rồi.
Nhưng lần sau cô vẫn nên chú ý, sờ lông thôi, đừng có hôn nữa.
“Vậy… vậy lần sau em chỉ sờ thôi.” Cô ngoan ngoãn hứa, nhưng ánh mắt vẫn lưu luyến không rời khỏi con mèo.
“Ừm.”
Tiếp theo, trước mặt Tiền Xuyến Xuyến xuất hiện một tờ khăn giấy ướt: “Lau miệng đi.”
Tiền Xuyến Xuyến: “…”
Nghiêm túc thế sao?
Tiểu Bạch: Hu hu hu~
Cuối cùng Tiền Xuyến Xuyến vẫn nhận lấy khăn giấy ướt lau miệng, lau miệng xong lại tiện thể lau luôn tay.
Đừng lãng phí.
“Anh cũng ngồi đi!”
Tiền Xuyến Xuyến vỗ vỗ vào chỗ bên cạnh mình.
Cái ghế sofa này là ghế dài, ngồi bốn năm người cũng không vấn đề, Tiểu Bạch mới xuống, đương nhiên không thể ở một lúc lại bắt nó lên ngay, mà Lăng Trảm Lâu cứ đứng bên cạnh không chịu ngồi, Tiền Xuyến Xuyến thấy nói chuyện thế này mỏi cổ quá.
Đành vỗ vỗ chỗ bên cạnh, bảo người ta ngồi xuống.
Lăng Trảm Lâu mím môi, ngồi xuống sát cô, khoảng cách giữa hai người chỉ bằng một ngón tay, động đậy một chút là chạm vào nhau, cô thậm chí còn ngửi thấy mùi tuyết tùng nhàn nhạt trên người anh.
Toàn thân Tiền Xuyến Xuyến lập tức cứng đờ.
Người này có phải thật thà quá không?
Cô vỗ đâu là anh ngồi đấy, sở dĩ cô không vỗ xa hơn là vì tay cô chỉ dài có thế, chứ không phải bảo anh ngồi sát vào cô mà!
“Sao thế?” Lăng Trảm Lâu hơi nghiêng đầu, hơi thở ấm áp phả qua tai cô. Đôi mắt đen như hắc diện thạch đầy vẻ nghi hoặc và đường hoàng, dường như không nhận ra khoảng cách của họ lúc này có hơi gần.
Còn lúc này trong đầu Tiền Xuyến Xuyến chỉ còn hai chữ: Đẹp trai quá!
Cú đánh thẳng vào nhan sắc cự ly gần thế này ai chịu nổi!
Tiền Xuyến Xuyến ngồi nghiêm chỉnh, lắc đầu: “Không có gì. Chỉ là em đang nghĩ PPT tuyển dụng nhân viên phải làm thế nào.”
Lăng Trảm Lâu: “…”
Nhớ lại cái PPT đủ màu sắc lần trước, Lăng Trảm Lâu khẽ ho một tiếng: “Khụ! Hay là… để tôi làm?”
