Chương 44: Tuyển dụng
“Được thôi!” Tiền Xuyến Xuyến không do dự dù chỉ một giây, trực tiếp bật dậy như lò xo, “Tôi đi lấy máy tính bảng!”
Nói đùa gì chứ, một nhân viên tự giác nhận việc như thế, do dù thêm một giây cũng là không tôn trọng anh ta.
Làm PPT không khó, khó là ở khâu chọn lựa! Tiền Xuyến Xuyến cứ phải đau đầu mãi về việc dùng màu gì, hay chọn chủ đề kiểu nào, hoặc khung hình ra sao!
Gần như mất hết nửa thời gian để cứ lăn tăn mấy thứ vô bổ đó!
Giờ không cần cô làm nữa, cô vui quá còn gì!
Tiền Xuyến Xuyến hối hả ôm máy tính bảng chạy về, nách còn kẹp thêm một túi khoai tây chiên – xem soái ca làm việc sao có thể thiếu đồ nhắm được chứ?
“Nè!” Cô nhét máy tính bảng vào tay Lăng Trảm Lâu, rồi ngồi xuống cách anh một khoảng bằng một bàn tay. Góc này vừa có thể nhìn rõ màn hình, lại không quá gần.
Ai ngờ Lăng Trảm Lâu nhận lấy máy tính bảng, loáng một cái đã gõ xong toàn bộ nội dung:
【Tuyển dụng】
Vị trí: 2 nhân viên.
Yêu cầu:
1. Không cha không mẹ/không vướng bận/không con cái/không thù oán
2. Sẵn sàng làm việc cho ông chủ cả đời
3. Nhanh nhẹn, tháo vát
Đãi ngộ: Bao ăn ở
Và… hết.
Túi khoai tây chiên của Tiền Xuyến Xuyến thậm chí còn chưa kịp bóc ra!
“Xong rồi á?” Tiền Xuyến Xuyến hỏi với vẻ không thể tin nổi.
“Ừm.” Lăng Trảm Lâu xoay máy tính bảng lại, giao diện chữ trắng trên nền đen mộc mạc như một tấm bia mộ.
“Ít nhất cũng thêm tí màu sắc chứ? Như thế này chẳng nổi bật chút nào!”
Người đàn ông khựng lại một chút rồi nói: “Nội dung đã đủ nổi bật rồi. Nếu bề ngoài cũng quá bắt mắt, sẽ làm lu mờ cái chính.”
Tiền Xuyến Xuyến nhìn chằm chằm vào cái thông báo tuyển dụng như đang nói “muốn đến thì đến, không đến thì thôi”, bỗng nhiên cảm thấy Lăng Trảm Lâu đang coi cô như trẻ con để lừa.
Nhưng nghĩ lại – Haizz, chẳng qua chỉ là một cái thông báo tuyển dụng thôi mà!
Đúng là không cần tốn quá nhiều tâm tư.
Khi tuyển nhân viên, chọn lọc kỹ càng mới là chuyện chính.
Hơn nữa, cái Lăng Trảm Lâu viết… đơn giản, rõ ràng, dễ hiểu.
Cũng được thôi!
Tiền Xuyến Xuyến nhanh chóng thuyết phục bản thân, xé túi khoai tây chiên “rào rào” ăn ngon lành.
Cô còn không quên chia sẻ với Lăng Trảm Lâu bên cạnh.
Nhưng bị anh từ chối.
Cô hiểu, soái ca cao lãnh thì không bao giờ ăn khoai tây chiên!
Tiền Xuyến Xuyến ăn hết một túi khoai tây chiên, cả hai mới đứng dậy, ai về phòng nấy.
Còn Tiểu Bạch đương nhiên cũng theo Lăng Trảm Lâu về.
Dù cái “gió” này thả ra rất hời hợt, nhưng không còn cách nào, bên ngoài đang mưa, nó mà ra ngoài là sẽ thành mèo ướt chuột ngay.
Ba giờ sáng, tiếng mưa xối xả kéo dài gần một ngày hai đêm bỗng nhiên ngừng bặt. Như thể có một bàn tay vô hình nhấn nút tắt tiếng, cả thế giới chìm vào sự im lặng kỳ quái.
Thay vào đó là nhiệt độ giảm nhanh chóng và những bông tuyết lớn bay lả tả.
Dù là tiệm bánh bao hay phòng khách sạn, nhiệt độ đều không thay đổi gì, nên không ai trong số những người đang mơ phát hiện ra.
Chỉ có Lăng Trảm Lâu mở mắt trong bóng tối.
Anh có dị năng tinh thần hệ, đương nhiên cảm nhận ngoại giới nhạy bén hơn, theo phản xạ đứng dậy bước tới cửa sổ xem tình hình bên ngoài.
Nhìn thấy tuyết lớn bên ngoài, anh hơi cau mày, rồi lại giãn ra.
Giờ đây anh không còn phải lo lắng vì thiên tai mà phải bảo vệ tính mạng của nhiều người trong căn cứ nữa.
…
Đội tuần tra của Căn cứ Bình Minh là những người đầu tiên phát hiện sự khác thường.
Họ vừa thấy nhiệt độ giảm đã lập tức dùng bộ đàm báo lên cấp trên.
Còn những người khác đang trong giấc mơ, dù ở trong nhà, nhưng không có lò sưởi hay sàn sưởi, nhiệt độ trong phòng vẫn có sự thay đổi rất rõ rệt.
Đang là mùa hè, dù mưa, không đắp chăn ban đêm cũng không lạnh lắm, nên nhiều người ngủ say đã đạp chăn sang một bên. Nhưng khi nhiệt độ trong phòng càng lúc càng thấp, những người đang ngủ bắt đầu chủ động kéo chăn đắp.
Thậm chí có người bị lạnh đến tỉnh hẳn.
Vừa tỉnh dậy đã thấy không ổn, lập tức châm lò sưởi trong phòng.
Sau đó lại lôi quần áo bông, quần bông ra mặc vào, lúc này mới cảm thấy ấm hơn một chút.
Chẳng mấy chốc, cả căn cứ đã sáng đèn.
Hơn bốn giờ sáng, trời vừa hửng sáng, đội Phong Bão đã dậy.
Tuy họ chạy đến đây ở, nhưng không có nghĩa là bên căn cứ không cần quản gì nữa.
Nếu không thì căn cứ thu nhận họ để làm gì!
Nói thẳng ra, dù đến tận thế, họ vẫn là người làm công!
Chỉ là giờ đây độ tự do cao hơn một chút, không cần bị ông chủ quản lý, có nhiệm vụ thì muốn nhận thì nhận, không muốn thì thôi.
Đi làm nhiệm vụ có thể đổi tích phân, tích phân có thể dùng để đổi vật tư hoặc quyền thuê nhà.
Trước đây là vì tiền, giờ là để có một cái ổ ổn định.
Nhưng trong thời kỳ thiên tai, nếu cần di chuyển, họ bắt buộc phải có mặt, như vậy có lợi hơn cho việc bảo vệ an toàn cho những người sống sót bình thường trong quá trình di dời.
Nhưng vừa dậy, họ đã phát hiện tình hình bên ngoài. Nhìn tuyết lớn bên ngoài, mặt đất đã đóng băng, tạm thời chắc không cần di chuyển nữa.
Những người khác trong đội Phong Bão đều đến phòng Quý Ngôn.
Quý Ngôn mở cửa sổ, một luồng gió lạnh thấu xương từ ngoài thổi vào.
Khiến người ta nổi hết da gà ngay lập tức.
“Nói thật, mấy câu quảng cáo trong PPT của tiên nữ nhỏ hồi đó không phải nói phét đâu. Ngoài kia lạnh thế này, mà trong phòng này đúng là không hề thay đổi nhiệt độ chút nào, lại còn cách âm tốt, tôi còn chẳng biết mưa ngừng lúc nào!” Vân Độ Nguyệt bên cạnh bị gió lạnh làm run lên một cái, rồi nói.
Quý Ngôn đóng cửa sổ, phòng nhanh chóng ấm trở lại, “Tôi cũng hoàn toàn không phát hiện.”
Và còn ngủ rất ngon.
“Đúng là không uổng tiền mà.” Vân Độ Nguyệt lại nói.
Những người khác cũng đồng tình với câu này, đêm qua, không nói quá chút nào, là giấc ngủ ngon nhất của họ kể từ ngày tận thế.
“Đội trưởng, vậy chúng ta có về căn cứ không?” Lúc này Dung Xuyên lên tiếng hỏi.
“Tạm thời không về.”
Chỉ cần không phải lũ lụt thì không cần di chuyển lên núi, vậy tạm thời họ không cần về.
Cuối cùng, đội Phong Bão lại ai về phòng nấy ngủ tiếp.
Ồ! Cũng có người không ngủ mà xem TV.
Dù sao họ đã ba năm không xem TV rồi! Giờ tự nhiên có TV để xem, dù toàn phim trước ngày tận thế, nhưng họ chẳng hề chê!
Ngược lại còn xem rất say sưa!
Còn những người ở các phòng khác cũng gần giống đội Phong Bão.
Đều là dậy rồi, lại nằm xuống ngủ tiếp.
Khi Tiền Xuyến Xuyến thức dậy, cô vừa dụi mắt vừa kéo rèm, lập tức bị cảnh tượng bên ngoài làm cho hết sạch cơn buồn ngủ, suýt tưởng mình lại xuyên không rồi!
Không phải cô hay hoảng hốt, chủ yếu là thật sự chưa từng thấy!
Tối qua còn mưa như trút nước, sáng nay đã thành băng tuyết rồi?
