Chương 17: Sơn tra và hành dại
Ngẩng đầu nhìn mặt trời, mới có buổi trưa, Bạch Trạch vừa gặm quả táo vừa giòn vừa ngọt trên tay, vừa cảm thán, đi cùng Mặc ra ngoài đúng là tiện thật.
Không cần đi bộ nhiều, ngay cả chuyện trèo lên trèo xuống cũng không cần mình động tay.
Giác và Hề tràn đầy sức sống, chạy loạn khắp nơi gần đó, đuổi qua đuổi lại, vui vẻ không thôi, chỉ riêng lũ chim trên cây cũng bị chúng dọa bay đi không ít.
Ăn táo mãi, cổ họng Bạch Trạch hơi dính, cậu nhìn quanh một vòng.
Thanh hỏi: “Sao thế?”
Bạch Trạch liếm môi khô nứt: “Hơi khát, quanh đây có suối hay sông nào không?”
“Ăn trái cây trước đã.” Thanh móc từ túi da thú ra một quả đỏ to, “Chỗ nước cách đây vẫn còn một đoạn.”
Bạch Trạch nhận lấy cắn một miếng, nước ép rất nhiều, cũng có thể tạm giải khát.
Mặc ở đằng xa liếc sang hai lần, một lúc sau bưng một chiếc lá gấp thành hình phễu đi tới.
“Cho tôi à?” Bạch Trạch nhìn nước trong veo trong lá, hơi bất ngờ.
“Ừm.”
“Cảm ơn.” Bạch Trạch nâng lên uống một ngụm lớn, rất thanh ngọt, không giống nước suối hay nước sông, “Nước này lấy ở đâu vậy?”
Viêm cũng đi tới, đưa nước cho Thanh: “Lấy từ cây nước đấy.”
“Cây nước?” Bạch Trạch thấy mới lạ.
Thanh: “Loại cây này bên trong thân rỗng, khi trời mưa sẽ tích trữ nước.”
“Ồ ồ.” Uống xong, Bạch Trạch cảm thấy cả người nhẹ nhõm hẳn.
“Á phụ!” Hề mặt mày hớn hở chạy tới, “Đằng kia có quả chua chua.”
Giác đi phía sau, đặt quả vừa hái trên tay trước mặt Bạch Trạch.
Là sơn tra! Mắt Bạch Trạch sáng rực, đỏ au, không chê vào đâu được.
Cậu vội đứng dậy, đi theo bọn trẻ về phía trước.
Cây sơn tra không cao, nhưng cành lá đặc biệt sum suê, những quả sơn tra tròn trịa đỏ au chen chúc từng chùm trên đầu cành, đẹp vô cùng.
Bạch Trạch nhón chân, hái một quả bỏ vào miệng, vỏ ngoài hơi chát, nhưng ruột bên trong thì mềm dẻo chua ngọt.
Á thú nhân và thú nhân đều không thích loại quả này lắm, nhiều hạt, ít nước, lại còn chua, nhưng thấy Bạch Trạch có vẻ rất thích, Thanh cũng qua giúp cậu hái.
Hề và Giác càng trèo hẳn lên cây, so với ăn thì quá trình hái có vẻ vui hơn, hai đứa lách vào trong cành lá, động tác nhanh nhẹn vô cùng.
Hai đứa nhỏ ở trên cao phụ trách, tầm thấp thì Bạch Trạch và Thanh hái, tầm giữa giao cho Viêm và Mặc.
Mọi người phối hợp với nhau, hiệu suất cao không thể tả.
Bạch Trạch hài lòng nhìn đống sơn tra trong túi da thú, cười đến nỗi mắt híp lại, không nhịn được khẽ cảm thán: “Giá mà có đường thì tốt.”
Có thể làm đường hồ lô, bánh sơn tra cũng được, thêm chút táo còn có thể làm thanh táo sơn tra… Chỉ nghĩ thôi đã chảy nước miếng.
Mặc đứng bên cạnh, chợt ngẩng đầu, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Bạch Trạch.
“Sao thế?” Bạch Trạch bị nhìn đến mức thấy ngượng ngùng.
“Đường…” Mặc lặp lại, đồng tử vàng chợt run lên.
Bạch Trạch có chút căng thẳng nhìn Mặc: “Anh không sao chứ?”
Mặc bước dài tới trước mặt Bạch Trạch, cúi đầu, giọng nói có chút gấp gáp: “Đường là gì?”
Trong lòng Bạch Trạch bất an, tay móc mép túi da thú, nhỏ giọng giải thích: “Đường là một loại đồ ăn dạng khối, vị ngọt, rất ngon.”
“Đường chính là đường thôi, ngọt ngào, ăn ngon lắm!”
Hai giọng nói, cách nhau một khoảng thời gian dài, giờ phút này trùng hợp.
Mặc cứ ngây người nhìn Bạch Trạch như vậy.
“Mặc?”
Nhận ra sự bất an trong đáy mắt Bạch Trạch, Mặc hoàn hồn, lắc lắc đầu, trên mặt lại khôi phục vẻ bình thản không gợn sóng lúc nãy, thản nhiên nói: “Không sao, đi thôi.”
Bạch Trạch nghi hoặc đi sau lưng Mặc, có chút kỳ lạ.
Thanh nhận ra bầu không khí không đúng, đi tới, khẽ hỏi: “Cậu và Mặc làm sao thế?”
Bạch Trạch lắc đầu: “Tôi cũng không biết.”
Mọi người tiếp tục đi xuống, vượt qua ngọn núi phía đông này, đến vùng thung lũng ven sông dưới chân núi, vì gần nguồn nước, thảm thực vật ở đây rậm rạp hơn, dọc theo dòng nước rộng mở, trải dài đến tận xa.
Trong đám cỏ bên bờ nước, Bạch Trạch phát hiện từng đám lá hình ống dài và mảnh, cậu tách ra xem, cả người phấn chấn hẳn lên.
Bẻ một đoạn bỏ vào miệng, một mùi hăng cay thanh mát lập tức lan tỏa.
Bạch Trạch như nhặt được của báu, bắt đầu cắm đầu đào bới, hận không thể mang cả đám hành dại này về.
Thanh ngồi xổm xuống: “Bạch Trạch, loại cây này vị không ngon đâu.”
“Nó cũng dùng để nêm nếm, giống củ màu vàng hôm trước tôi đào ấy.” Bạch Trạch đào rất cẩn thận, củ tròn màu trắng như tỏi dính đầy đất ẩm, từng nắm từng nắm, rất nguyên vẹn.
Cậu định đem đám hành dại này chôn xuống đất cạnh hang động, như vậy có thể bảo quản được lâu.
Nghe Bạch Trạch nói vậy, Thanh cũng lập tức bắt đầu giúp cậu, có lẽ trước đây có thể còn nghi ngờ, nhưng sau khi ăn vài bữa cơm do Bạch Trạch nấu, mọi người đã vô cùng tin tưởng cậu trong chuyện ăn uống.
Viêm ngồi xổm xuống, nhổ một nắm, cảm thán: “Bạch Trạch, sao trong đầu cậu lại có nhiều thứ bọn tôi chưa từng biết thế này.”
Bạch Trạch giờ đã có thể mặt không đổi sắc mà lừa người: “Chắc vì tôi thông minh.”
“Chỉ là trước đây giấu, không cho mọi người biết thôi.”
Viêm tặc lưỡi hai tiếng: “Còn không nhìn ra đấy, giỏi thật giỏi thật!”
Phần rễ hành dại đào lên dính nhiều đất, sợ làm bẩn túi da thú, Bạch Trạch bèn ôm chúng đi tới bãi đá ven sông, chuẩn bị rửa.
Vừa ngồi xổm xuống, dưới nước đã phản chiếu bóng dáng một người khác.
Mặc nhón một nắm hành dại, thả vào nước lắc qua lắc lại, đến khi phần rễ cây trở nên trắng sạch mới vớt lên.
“Để chỗ này là được.” Bạch Trạch nhận lấy đám hành dại Mặc đã rửa sạch, đặt lên tảng đá khô để ráo nước.
Thanh và Viêm cũng ôm một bó lớn hành dại đi tới cùng rửa.
Bạch Trạch nhìn mặt nước: “Cá ở sông này nhiều không?”
Thanh nói: “Nhiều, nhưng khó bắt lắm.”
Trong đầu Bạch Trạch đã bắt đầu nghĩ đến việc đan lưới đánh cá, giỏ cá có khả thi không, nhưng làm cần câu chắc sẽ đơn giản hơn.
Viêm dùng cánh tay chọc chọc Mặc: “Bạn đời của anh muốn ăn cá kìa.”
Mặc liếc hắn một cái, không nói gì.
Hề thấy trên cây đằng xa có một cái tổ, kéo tay Giác, lôi cậu đi về phía đó.
Giác hỏi: “Sao thế?”
“Có thứ tốt.”
Hề đến dưới gốc cây liền buông tay trèo lên, nhìn vào trong tổ, quả nhiên có rất nhiều trứng, trắng bóng.
Nhớ đến món trứng cà chua xào Bạch Trạch làm trước đây, Hề nuốt nước bọt, cẩn thận móc trứng chuyền xuống dưới: “Giác, đỡ nhanh.”
“Cậu cẩn thận đấy.” Nhìn Hề treo ngược, Giác không nhịn được nhắc nhở.
“Không sao, cậu đừng làm vỡ đấy, tớ còn muốn ăn trứng cà chua xào và bánh trứng nữa.”
Giác nói: “Tớ vừa thấy trên mặt sông có một đám Gà Gà, quanh đây chắc có tổ của chúng.”
“!” Nghe vậy, Hề nhảy thẳng xuống, kéo Giác, “Chúng ta mau đi tìm!”
“Chậm thôi, trên tay còn trứng đấy.”
