Chương 22: Súp thịt viên
Bạch Trạch trải nấm ra, định đem toàn bộ táo đỏ trong sơn động đi rửa sạch, nhân lúc mấy ngày nay nắng đẹp, phơi thành táo khô để dành.
Trước tiên hắn nhặt những quả táo bị sâu hoặc dập ra, số còn lại bỏ lại vào túi da thú, Mặc vác lên vai, dẫn Bạch Trạch đi về phía con suối gần đó.
Xuyên qua từng lớp rừng rậm, đi một lúc là nghe thấy tiếng nước chảy róc rách.
Vạch đám cỏ dại và cành cây rối, một con suối rộng chừng hai mét uốn lượn từ trên cao chảy xuống, giữa dòng có nhiều đá, to nhỏ, cao thấp đủ cả, gần bờ còn phủ đầy rêu xanh.
Nước suối trong vắt, Bạch Trạch nhặt mấy hòn đá bên bờ, xếp thành một cái ao nhỏ, Mặc ngồi xổm bên cạnh đổ táo đỏ trong túi da thú vào, dùng tay chà rửa qua lại.
Hai người ngồi xổm cạnh nhau, Bạch Trạch rửa được hai vốc thì ánh mắt nhanh chóng bị thu hút bởi thứ gì đó trong khe đá.
Hắn đứng dậy, cởi giày da thú, chân trần lội xuống nước. Nước suối mùa này vẫn hơi lạnh, vừa chạm vào da đã khiến hắn hít một hơi lạnh, may là một lúc sau cũng quen.
Mặc nhìn hắn đầy nghi hoặc, hỏi: “Sao thế?”
“Tôi thấy thứ tốt.” Bạch Trạch mắt sáng rực, nói khẽ.
Hắn nhẹ nhàng tiến lại gần tảng đá, khom lưng, lặng lẽ thò tay xuống nước, nhân lúc không để ý, nhanh chóng khép tay lại.
Mặt nước bắn lên một chút bọt nước.
“Nhìn này!” Bạch Trạch giơ một con tôm nước ngọt dài chừng sáu bảy phân về phía Mặc, cười rất tươi.
Người trong bộ lạc không ăn thứ này, ít thịt lại khó bắt, nhưng thấy Bạch Trạch có vẻ thích thú, Mặc liền nhanh chóng rửa xong táo đỏ, cũng xuống nước.
Anh nói: “Cậu lên bờ đi, để tôi bắt.”
Bạch Trạch nào chịu ngồi nhìn, cứ khom lưng, bắt càng lúc càng hăng, gặp tảng đá nào cũng muốn lật lên xem.
“Chỗ này, chỗ này!”
“Cạnh gốc cỏ kia kìa!”
Thị lực của Mặc khỏi phải bàn, cộng thêm tốc độ nhanh nhẹn, gần như bắt phát nào trúng phát đó.
Chẳng mấy chốc, trên đá bên suối đã chất cả đống, giữa đó còn lẫn mấy con cá to bằng bàn tay.
Bạch Trạch càng bắt càng hưng phấn, gặp con cá hay con tôm to là kích động kéo áo Mặc.
“Cậu đứng vững.” Mặc nhìn thân hình nhỏ bé lảo đảo của hắn, không nhịn được nắm lấy cánh tay hắn.
“Không sao, không sao. Mặc, dưới tảng đá này có gì này!” Bạch Trạch không nhấc nổi, lập tức gọi người giúp.
Mặc cúi người nhấc tảng đá sang, Bạch Trạch mắt nhanh tay lẹ, một phát chộp được, con cá trắng xanh to đùng trong tay vẫy nước bắn cả vào mặt hắn.
“Ha ha!” Lông mi Bạch Trạch còn dính nước, hắn giơ cao con cá: “Nhìn xem, tối nay có món ngon rồi!”
Mặc nhìn hắn, lòng cũng thấy nhẹ nhõm lạ thường, hiếm khi khẽ nhếch môi.
Bạch Trạch sững người, rồi khóe mắt cong lên: “Mặc, anh cười à?”
Mặc không trả lời, ánh mắt dừng trên bàn tay và bàn chân đã lạnh đến đỏ của Bạch Trạch, khẽ nói: “Về thôi.”
“Được.” Bạch Trạch lúc này lòng vui phơi phới, cảm thấy mình đã tìm được một nơi tốt: “Lần sau tôi đan mấy cái lồng đến thử xem sao.”
“Ừm.”
Mặc tiện tay hái mấy chiếc lá to gói đám tôm cá lại, Bạch Trạch hài lòng ôm trong lòng, thỉnh thoảng cúi đầu nhìn vài lần.
Về đến nhà, hắn trước tiên thả đám tôm cá vào chậu đá, thêm nước để nuôi, rồi mới cùng Mặc đổ táo đỏ đã rửa sạch ra đá, dàn đều cho phơi.
Gần trưa, nắng vừa đẹp, phơi trên người ấm áp, gió nhẹ càng giúp nấm và táo đỏ mau khô.
Bạch Trạch đói bụng, vì Mặc không có thói quen ăn trưa nên cũng không cần làm nhiều đồ ăn.
Hắn vào kho lấy một miếng thịt Thú hừ hừ nạc, dùng dao đá cắt thành hạt lựu nhỏ, rồi tìm một hòn đá vừa tay, rửa sạch rồi đập qua đập lại trên phiến đá.
Mặc không hiểu: “Làm gì thế?”
Bạch Trạch xoay cổ tay: “Tôi muốn đập miếng thịt này thành nhuyễn để làm viên.”
“Viên?”
“Là một món ăn rất ngon.”
Mặc đưa tay lấy hòn đá Bạch Trạch đang cầm, bắt chước dáng vẻ của hắn mà đập thịt.
Lực tay khỏe hơn Bạch Trạch nhiều.
Bạch Trạch cũng không rảnh rỗi, bên cạnh bắt đầu chuẩn bị hành lá và gừng băm. Đợi Mặc đập thịt gần xong, hắn trộn thịt băm với hành lá và gừng vào bát, thêm ba quả trứng vịt, rắc muối rồi bóp đều.
Nồi đá thêm nước và vài lát gừng, đun sôi, tay trái dùng kẽ ngón tay cái nặn thịt thành viên tròn, tay phải gắp thả vào nước sôi, rồi thả một nắm rau dại non xanh. Đợi viên nổi lên, rắc hành lá và muối là có thể múc ra.
Mặc đứng bên cạnh nhìn đến ngẩn người, chỉ thấy hai bàn tay một nặn một gắp, trong nồi lần lượt xuất hiện những viên tròn nhỏ.
Màu hồng phớt điểm chút xanh, trông cũng đẹp mắt.
“Đây là súp thịt viên.” Bạch Trạch múc cho mình và Mặc mỗi người một bát.
Thịt viên dai dai, mọng nước, nước súp thanh ngọt, rau dại càng thêm giòn mát.
Mặc một miếng một cái, chẳng mấy chốc đã hết sạch bát, ăn xong còn thèm thuồng liếm môi.
Anh không nhịn được nói: “Món gọi là súp thịt viên này ngon thật.”
“Lần sau cậu làm, tôi có thể đập thêm thịt.”
Bạch Trạch cười: “Trong nồi vẫn còn, ăn thêm bát nữa nhé.”
Mặc gật đầu, rồi tự đi múc, nhưng không múc nhiều, để lại cho Bạch Trạch kha khá, dĩ nhiên cuối cùng vẫn vào bụng anh.
Đến chiều, Mặc rửa bát được một nửa thì bị người của tộc trưởng gọi đi.
Bạch Trạch nói phần còn lại để hắn rửa, Mặc lắc đầu, cứ rửa cho xong mới đi.
Sau khi Mặc rời đi, Bạch Trạch buồn chán đi dạo trong sơn động, ánh mắt chợt dừng trên đống táo gai đỏ rực trong kho.
Sáng nay Mặc còn mang về mật ong, ngọt lịm.
Hắn tính toán một chút, liền bắt tay vào làm món bánh táo gai, vừa khai vị lại vừa đỡ ngán.
Táo gai và táo tây bỏ hạt, cắt miếng nhỏ, cho vào nồi thêm nước nấu đến khi mềm, rồi nghiền thành dạng bùn, sau đó cho mật ong vào đun nhỏ lửa, vừa đun vừa khuấy liên tục, đến khi sệt lại thì đổ ra để nguội.
Bạch Trạch không có khuôn, bèn lót lá vào bát đá lớn, rồi đổ hỗn hợp táo gai táo tây vào, rồi đặt bát đá vào nước để nguội nhanh.
Trong lúc chờ đợi, Bạch Trạch lại múc vài thìa mật ong, cho vào nồi đun nhỏ lửa, đợi khi mật ong sôi lên, chuyển màu caramel, thì rưới lên lá thành từng cục nhỏ.
Hắn lại bẻ mấy cành cây nhỏ, lột bỏ lớp vỏ ngoài rồi rửa sạch, nhân lúc đường chưa đông lại, cắm vào.
Giống hệt kẹo mút hiện đại, thậm chí còn lành mạnh hơn, thuần tự nhiên không chất phụ gia, cả sơn động tràn ngập hương hoa quả và mùi đường ngọt ngào.
Bạch Trạch làm xong mấy thứ này, lấy mấy tấm da thú trong sơn động ra. Quần áo trên người Giác hơi chật, mặc không thoải mái, hắn bèn ngồi phơi nắng ngoài sơn động, vừa nghĩ cách làm quần áo mới cho thằng bé.
Tấm da màu đỏ trông như da cáo, Bạch Trạch cầm than củi, vẽ vẽ khoanh khoanh, nghĩ làm một chiếc áo khoác cũng khá đẹp. Giác da trắng, mặc chắc sẽ xinh lắm.
Tấm da màu xám trắng làm quần thì rất hợp, phần thừa còn có thể làm một chiếc khăn quàng cổ.
