Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Xuyên Không Thú Thế > Chương 21

Chương 21

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 21 có bản audio.

Chương 21: Làm cửa

 

Giác một tay bưng bát, húp một miếng, trứng hấp mềm mịn trơn tuột mang theo một mùi thơm nhẹ, vị giác cũng rất đặc biệt.

 

“Ngon lắm.” Giác không giỏi bộc lộ cảm xúc một cách thẳng thắn như Hề, nhưng vẻ kinh ngạc trong mắt là không giấu được.

 

Đôi mắt Mặc cũng hơi mở to, loại thức ăn này thậm chí không cần nhai, cứ thế trôi tuột xuống cổ họng.

 

Bạch Trạch nhìn phản ứng của hai cha con họ thì buồn cười, một tay chống cằm, chỉ tay: “Còn có món khác nữa nè.”

 

Mặc và Giác đã sớm để ý tới đĩa thịt xào hành dại kia, nghe vậy liền gắp ngay, ăn đến nỗi khóe miệng bóng nhẫy, ngon lành cành đào.

 

Thịt Bò Bò được ướp với gừng hành cũng ngon, một miếng dày cộp, bên ngoài hơi cháy xém còn bên trong mềm ơi là mềm, cắn một phát là thỏa mãn vô cùng.

 

Bạch Trạch ăn hết một bát trứng hấp, lại ăn thêm chút thịt xào là gần đủ, bèn ngồi bên đống lửa, sưởi hơi ấm còn sót lại mà gặm táo.

 

Mặc nhíu mày, đặt đũa xuống: “Anh… bị bệnh à?”

 

Giác cũng dừng động tác, vẻ mặt bất an nhìn Bạch Trạch.

 

“Hả?” Bạch Trạch ngẩng lên, trong miệng còn ngậm một miếng táo.

 

Mặc vẻ mặt ngưng trọng: “Anh ăn ít quá.”

 

Khẩu phần của Á thú nhân tuy không bằng Thú nhân, nhưng cũng không đến mức ít như vậy. Ở thế giới này, chỉ có người bệnh hoặc bị thương mới không ăn nổi cơm.

 

Ăn càng nhiều thì khả năng sống sót càng lớn.

 

Bạch Trạch hiểu ra, giải thích: “Buổi trưa tôi vẫn ăn mà, đúng không?”

 

Dù người ở thế giới này chỉ ăn hai bữa một ngày, nhưng Bạch Trạch vẫn đúng giờ tự nấu bữa trưa cho mình, dù không nổi lửa thì cũng ăn chút gì đó lót dạ.

 

Mặc khẳng định: “Đồ ăn đủ mà.”

 

Bạch Trạch cười: “Tôi biết, anh là thú nhân lợi hại nhất bộ lạc.”

 

Yết hầu Mặc khẽ động, không nói gì, ánh mắt chăm chú quan sát Bạch Trạch, một lúc lâu sau mới quay lại bàn đá, tiếp tục giải quyết phần đồ ăn còn lại.

 

Bát đũa hôm nay là Giác rửa, Mặc sau khi ăn xong liền bắt đầu đục cái hố mà Bạch Trạch chưa làm xong.

 

Sức lực của Thú nhân vượt xa Á thú nhân, chẳng bao lâu đã có hình dáng sơ bộ.

 

Hề chạy tới tìm Giác, thấy Bạch Trạch đang loay hoay với đống cành cây trước cửa hang, bèn lại gần, tò mò hỏi: “Bạch Trạch, chú đang làm gì thế?”

 

“Ta đang làm cửa.” Bạch Trạch vót từng cành cây cho vừa kích thước, xếp thành một hàng rồi dùng dây leo quấn chặt lại, giống như đan rèm cửa vậy.

 

Hề thò đầu hỏi: “Cháu giúp được gì không?”

 

“Đi tìm Giác đi, không phải hai đứa định đi học săn bắn gần đây sao?” Bạch Trạch cười, “Ta tự làm được mà.”

 

“Bạch Trạch, hôm nay cháu sẽ săn thú tai dài cho chú ăn.” Hề vỗ ngực, tự tin nói.

 

“Thật à.” Bạch Trạch nhếch môi cười, “Vậy chờ cháu và Giác về, ta cũng làm đồ ngon cho hai đứa.”

 

“Được, được!” Hề đã bắt đầu mong chờ, bước chân cũng trở nên vui vẻ hơn hẳn.

 

Giác nhét dao đá vào thắt lưng: “Cha nuôi, cha, tụi con đi đây.”

 

Mặc nhìn một cái: “Ừ.”

 

Bạch Trạch dặn dò không yên: “Nhất định phải chú ý an toàn đấy.”

 

“Yên tâm, yên tâm, có cháu mà!” Hề mắt sáng rỡ, vẫy tay, lúc đi ngang qua chỗ Bạch Trạch còn không quên nhỏ giọng nhắc: “Nhớ đồ ngon đó nha!”

 

Bạch Trạch đưa tay xoa đầu hai đứa nhỏ: “Chắc chắn rồi!”

 

Mặc nhặt mấy hòn đá từ bên ngoài vào, xếp một vòng quanh cái hố vừa đục, sửa cho bằng phẳng rồi đặt nồi đá lên thử.

 

Bạch Trạch nhìn cái bếp mới, hài lòng vô cùng: “Mặc, hay là anh nhất!”

 

Mặc ngồi xổm xuống cùng anh: “Để tôi làm cho.”

 

“Nhìn một cái là biết làm liền à?” Bạch Trạch hơi bất ngờ.

 

Mặc gật đầu, cầm dây leo luồn qua luồn lại giữa những cành cây xếp sát nhau rồi thắt nút, động tác quả nhiên giống hệt cách của Bạch Trạch.

 

Bạch Trạch không khỏi cảm thán: Khả năng thực hành này đúng là mạnh thật!

 

Chẳng bao lâu, một cánh cửa gỗ đã hoàn thành. Bạch Trạch cuối cùng dùng dao đá mài nhẵn các cạnh, rồi bảo Mặc khiêng ra cửa hang, lắp vào rãnh trên dưới đã đục sẵn.

 

Đóng mở rất tiện lợi.

 

Để chắn gió, Bạch Trạch còn làm thêm một tấm rèm bằng da thú, treo ở phía trong cửa.

 

Cảnh tượng này vừa hay bị Lê và Khôn đang tuần tra quanh bộ lạc nhìn thấy. Hai người bước tới, nghển cổ nhìn: “Mặc, Bạch Trạch, hai người làm cái này tiện thật đấy!”

 

Bạch Trạch giật mình vì tiếng nói bất ngờ phía sau.

 

Mặc đỡ anh: “Đây là Lê và Khôn.”

 

Bạch Trạch vỗ vỗ trái tim nhỏ đang hoảng sợ, cười chào họ.

 

Gió xuân ấm áp, không gì hơn được nữa.

 

Khôn nhìn đến ngẩn người, cũng ngây ngô đáp lại một nụ cười.

 

Lê dùng khuỷu tay chọc chọc anh ta, ra hiệu đừng để bị sắc đẹp mê hoặc, Mặc chính là bài học xương máu.

 

Mặc bước lên hai bước, nhìn chằm chằm họ: “Tuần tra bộ lạc xong rồi à?”

 

Lê: “Hả? Ừ, vừa tuần xong, lượt sau đến Thìn và Vũ.”

 

“Cái này có thể dạy bọn tôi làm không?” Khôn nghĩ đến hang của mình, rồi lại nhìn thứ trước mắt, rất muốn học.

 

Thứ gọi là “cửa” này, dùng tay đẩy nhẹ một cái là mở, đẩy lại một cái là đóng, còn có một thanh gỗ ngang, cắm vào là không động đậy được nữa.

 

Bạch Trạch vừa hay còn muốn làm thêm một cái cho chỗ ngủ của mình, thấy Lê và Khôn muốn học, cũng rất vui lòng, lập tức vừa dạy vừa chỉ huy họ bắt tay vào làm.

 

Mặc nhìn ba người đang túm tụm lại với nhau, gạt Khôn ra, ngồi xổm sát vào cạnh Bạch Trạch, nói: “Để tôi dạy.”

 

“Ồ, được.” Bạch Trạch phủi mùn cưa trên tay, đứng dậy, “Vậy tôi đi dọn mấy thứ mang về hôm qua đây.”

 

“Ừ.”

 

Lê hạ giọng: “Mặc, Bạch Trạch hình như đúng là thay đổi thật, anh thấy không, lúc nãy anh ấy còn cười cơ đấy.”

 

Khôn phụ họa: “Đúng vậy, cười lên đẹp thật, không như trước đây dữ tợn, nhìn là tôi sợ.”

 

Mặc liếc anh ta một cái.

 

“Rít——” Khôn ôm tay, nhỏ giọng oán trách, “Mặc, anh chọc vào tay tôi rồi!”

 

Mặc thản nhiên nói: “Không thấy.”

 

Lê đứng bên cạnh xem kịch vui: “Cậu mà còn nhìn chằm chằm Bạch Trạch nữa, tí nữa là Mặc chọc vào mắt cậu đấy.”

 

Khôn chợt hiểu ra, nhưng nghĩ lại chuyện cũ, ánh mắt vẫn theo bản năng mang chút đồng cảm: “Mặc, anh yên tâm, cả bộ lạc chỉ có mình anh chịu được Bạch Trạch thôi.”

 

Lê cũng chậm rãi lên tiếng: “Có lẽ Thú Thần không nỡ nhìn nữa, Bạch Trạch bây giờ thay đổi nhiều lắm, Mặc, cuối cùng anh cũng không phải chịu khổ nữa rồi.”

 

Khôn vỗ vai Mặc: “Đúng đấy, đúng đấy.”

 

Mặc không thèm để ý đến họ, giọng điệu không chút gợn sóng: “Học xong chưa?”

 

Lê và Khôn gật đầu.

 

Mặc đứng dậy, vẻ mặt bình tĩnh đuổi khách: “Các người đi được rồi.”

 

“Hả?”

 

Đột ngột vậy sao?

 

“Không đi?” Mặc nhướng mày, “Vậy lần đi săn tới, tôi bảo Tự sắp xếp cho hai người ra chặn Bò Bò ở phía trước.”

 

“Đừng!” Lê và Khôn nghe vậy, đứng bật dậy chạy thẳng cẳng.

 

Bạch Trạch vừa rửa sạch nấm, đang định mang ra phơi nắng thì thấy Mặc khiêng cánh cửa mới làm bước vào.

 

Anh nghiêng đầu nhìn: “Khôn và Lê đi rồi à?”

 

Mặc vẻ mặt không cảm xúc: “Ừ, Lê và Khôn bận lắm.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi