Chương 38: Dậy thôi
Thế giới này không có đồng hồ báo thức, Bạch Trạch sợ mình ngủ quên nên dặn đi dặn lại Mặc và Giác, nhất định phải nhớ gọi mình dậy sớm.
Hai cha con gật đầu, để anh yên tâm đi ngủ.
Ướm chừng hơn hai giờ sáng, đống lửa trong hang được nhóm lại, ánh lửa vàng ấm áp chiếu lên vách đá, cái lạnh đêm cũng tan đi nhiều.
Mặc đang làm bữa sáng, rán bánh trứng, nướng mấy miếng thịt Bò Bò, còn hấp quả đỏ trong nồi đá.
Nghe tiếng động, Giác dụi mắt, thấy á phụ ngủ say thì tự mình nhẹ nhàng trèo xuống giường.
Cậu bé đi đến bên đống lửa, mắt vẫn còn lơ mơ: “Phụ thân.”
Mặc đưa bánh trứng đã rán xong cho Giác: “Ăn xong, con và Hề cùng đến chỗ Đại Vu nhé.”
“Vâng.” Giác cắn một miếng bánh trứng còn nóng hổi, hỏi, “Bây giờ gọi á phụ dậy được chưa ạ?”
“Chưa vội.”
Đợi khi thức ăn đã chuẩn bị xong hết, Mặc mới để Giác đi gọi Bạch Trạch.
Giác đến bên giường, khẽ lay người Bạch Trạch đang cuộn trong chăn: “Á phụ, dậy được rồi ạ.”
Bạch Trạch lúc này đang buồn ngủ nhất, nhắm mắt, mơ màng ừ một tiếng rồi không động đậy nữa.
Giác nằm rạp bên giường, kiên nhẫn gọi tiếp: “Á phụ, dậy ăn cơm thôi.”
“Ừm… các con ăn trước đi…” Giọng Bạch Trạch đầy cơn buồn ngủ, anh lật người, rụt đầu vào trong chăn.
Đã hơn hai giờ sáng, trời lại lạnh, trong chăn ấm áp, ai mà muốn rời khỏi chứ.
Mặc ở cửa không ngờ Bạch Trạch lại nướng giường, anh bước vào, kéo tấm da thú đang phủ kín người Bạch Trạch xuống một chút: “Dậy đi, Bạch Trạch, dậy ăn cơm, lát nữa phải ra ngoài rồi.”
Bạch Trạch cố mở mắt ra một khe nhỏ, nhưng ngay giây sau đã bị cơn buồn ngủ nặng nề kéo xuống.
Mặc bất lực, tiếp tục lay anh: “Dậy đi, dậy thôi.”
Bạch Trạch thò một cánh tay ra khỏi chăn, nắm lấy bàn tay đang đặt trên vai mình, kéo xuống dưới má, lẩm bẩm: “Cho tôi ngủ thêm chút nữa, một chút thôi…”
Bàn tay Mặc được áp vào má ấm áp.
Bạch Trạch nhắm mắt, khuôn mặt dịu dàng, hàng mi dài và rậm khẽ run, sống mũi cao thẳng, bên dưới là đôi môi hồng nhạt.
Anh cuộn tròn như một con mèo, ôm chặt lấy cánh tay Mặc.
Mặc nhất thời ngẩn người, giữ nguyên tư thế, cúi người đứng bên giường, mặc cho Bạch Trạch “khống chế” mình.
Giác định mở miệng gọi á phụ lần nữa, thì bị Mặc khẽ ngăn lại: “Con đi ăn trước đi.”
Xung quanh lại yên tĩnh, hơi thở của Bạch Trạch dần dần trở nên đều đặn.
Nhưng có lẽ trong lòng còn vướng bận chuyện gì đó, một lúc sau, Bạch Trạch bỗng mở bừng mắt, đối diện với đôi mắt màu vàng kim ấy.
Ánh lửa xuyên qua cánh cửa đang mở, chiếu lên mặt Mặc, tạo thành những bóng tối lờ mờ.
Bạch Trạch chớp chớp mắt, nhất thời chưa kịp phản ứng: “Mặc, anh ngồi xổm ở đây làm gì thế?”
Mặc chỉ vào gối.
Bạch Trạch nhìn theo, phát hiện mình đang ôm chặt lấy cánh tay Mặc, mặt còn gối lên tay anh.
“!” Bạch Trạch lập tức buông tay, luống cuống ngồi bật dậy, “Xin lỗi, tôi, tôi… không phải…”
Bạch Trạch vừa xấu hổ vừa lúng túng giải thích.
Bộ dạng lắp bắp không nên lời khiến Mặc buồn cười.
Anh không động thanh sắc rút cánh tay đang tê dại về: “Dậy ăn cơm thôi, lát nữa phải xuất phát rồi.”
Đúng rồi, hôm nay cả bộ lạc phải ra ngoài hái lượm!
Cơn buồn ngủ của Bạch Trạch lúc này đã hoàn toàn biến mất, anh có chút bực bội vỗ vỗ đầu mình, cái tật nướng giường này, thật sự phải sửa mới được.
“Tôi xong ngay, rất nhanh thôi!”
Bạch Trạch lập tức bật dậy khỏi chiếc chăn ấm áp, lạnh đến mức run cầm cập, vội vàng đi lấy quần áo trên ghế bên cạnh.
“Mặc dày vào.” Mặc nhắc nhở.
“Ồ, được.” Bạch Trạch nhanh nhất có thể mặc quần áo và rửa mặt xong.
Anh thò đầu nhìn ra ngoài hang, sợ muộn giờ nên định không ăn sáng, nhưng bị Mặc ấn ngồi xuống bàn đá: “Phải đi đường, cần ăn chút gì đó.”
Nghe vậy, Bạch Trạch đành vội vàng cắn vài miếng bánh trứng cuộn thịt, rồi lau miệng: “Tôi xong rồi, đi thôi.”
“Ăn ít vậy thôi sao?” Mặc không nhịn được lên tiếng.
Bạch Trạch vỗ vỗ chiếc túi đeo chéo đang căng phồng: “Yên tâm, tôi mang kha khá thức ăn rồi.”
Nói xong, lại đeo chiếc ba lô làm từ da Bò Bò đã khâu hôm qua lên vai.
Bên ngoài hang tối đen như mực, nhiệt độ ban đêm thấp, gió thổi vào người lạnh buốt.
Mặc nhét hết những thứ cần mang vào một chiếc túi da thú, rồi biến thành hình thú.
Bộ lông đen bóng hòa làm một với màn đêm dày đặc, nếu không nhờ đôi mắt màu vàng sáng rực kia thì thật khó mà phát hiện ra.
Con báo đen cong chân trước, hạ thấp người, ra hiệu cho Bạch Trạch trèo lên.
“Kẹo mút ở trên giá trong kho, nhớ ăn nhé,” Bạch Trạch giơ tay xoa đầu Giác, khẽ nói, “Ngoan ngoãn ở nhà đợi chúng ta về.”
Giác gật đầu: “Vâng, á phụ, mọi người nhất định phải cẩn thận.”
“Yên tâm, có phụ thân con ở đó mà.” Bạch Trạch cười ôm Giác một cái, “Chúng ta đi đây.”
Đợi Bạch Trạch ngồi vững, Mặc phát ra một tiếng gừ nhẹ trầm thấp, rồi duỗi thẳng người, ngậm túi da thú, chạy về phía trung tâm bộ lạc.
Trên quảng trường, ngọn lửa lớn bốc cháy dữ dội, trước mặt bày biện thức ăn phong phú, Đại Vu cúi đầu đứng, miệng lẩm nhẩm khấn nguyện, Tộc trưởng và vài vị thú nhân đức cao vọng trọng quỳ trên mặt đất, ánh mắt thành kính và khẩn thiết.
Bài cầu nguyện trước khi xuất phát, để cầu xin sự phù hộ của Thú Thần.
“Cuối cùng cũng đến.” Viêm cũng biến thành báo đen, tiến lại gần, lấy đầu húc vào Mặc.
“Sao, ngủ quên à?”
Mặc giơ chân trước lên ấn đầu Viêm đang cố áp sát: “Tưởng ai cũng như cậu chắc?”
“Xì~” Viêm vẫy vẫy đuôi, “Lần trước là ngoài ý muốn, mà, đuổi kịp đại bộ đội chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao.”
Bạch Trạch lần đầu thấy cảnh tượng này, mấy chục con báo đen nằm phục trong ánh lửa, đồng loạt nhìn với ánh mắt dã thú lạnh lẽo.
Anh khẽ nép sát vào người Thanh, trong lòng không hiểu sao lại thấy hơi căng thẳng.
Tinh lặng lẽ bước đến, nhìn chiếc túi da thú độc đáo trên người Bạch Trạch, tò mò không chịu được, khẽ nói: “Bạch Trạch, tớ sờ thử được không?”
Bạch Trạch tháo chiếc túi đeo chéo xuống, đưa cho cậu ấy đeo thử.
“Tiện thật.” Tinh chớp chớp mắt, mỉm cười, “Bạch Trạch, lúc về cậu dạy tớ làm loại túi da thú này được không?”
“Không vấn đề.”
Những á thú nhân bên cạnh cũng đưa mắt nhìn, thấy chiếc túi da thú độc đáo trong tay Tinh, đều thấy rất lạ lẫm.
Lần này đội ngũ được chia thành ba phần, do ba vị thú nhân giàu kinh nghiệm là Tự, Diệp và Mãnh dẫn đầu.
Bạch Trạch từ xa đã thấy Nguyên và Bạch Thanh, nhưng không muốn nói chuyện với họ nên giả vờ như không nhìn thấy.
Còn chưa đến lúc xuất phát, anh đã trèo thẳng lên lưng Mặc, không cho họ cơ hội đến gần mình.
Đàn báo đen rời khỏi bộ lạc, bắt đầu chạy nhanh về phía mục tiêu trong khu rừng tối đen và tĩnh mịch.
Gió lạnh mang theo hơi ẩm của màn đêm, phả vào má và bên cổ, Bạch Trạch rụt cổ lại, giơ tay kéo chặt cổ áo da thú, rồi cúi người, gần như cả người dán sát vào bộ lông mềm mại của Mặc.
