Còn một nguyên nhân thầm kín nữa, xuất phát từ sự cảnh giác của một linh hồn hiện đại, cô không muốn cả nhà mẹ đẻ đều lên thuyền của Mạc Nghiên. Dù cô sẽ không vì họ mà nhẫn nhịn, nhưng nếu thực sự đến lúc không sống chung được nữa, ly hôn sẽ là một quá trình mất cả chì lẫn chài. Phải, cô đã hình dung trước khả năng ly hôn. Cô không phủ nhận tấm chân tình hiện tại, nhưng cũng có thể chấp nhận sự đổi lòng lúc bấy giờ.
Liên Nhị Thúc vội đồng ý: "Vâng vâng, cảm ơn Yến Yến vẫn còn nhớ tới hai đứa nó."
"Chú à, đều là người một nhà cả, không cần khách sáo. Chú nói với anh cả, trước khi mọi chuyện được quyết định, đừng nói với ai."
"Chú hiểu, hiểu, yên tâm đi."
Sau khi gọi điện ở bốt điện thoại công cộng, Liên Yến Yến dẫn con trai về nhà: "Dương Dương, trường mẫu giáo vui không?"
"Vui, cô giáo dạy vẽ, đồ ăn ngon."
"Ngày mai có đi nữa không?"
"Có. Mẹ, bố bao giờ về? Dương Dương nhớ."
"Mẹ cũng không biết, nhưng thế nào cũng sẽ về." Liên Yến Yến an ủi con trai, xoa đầu nó. Ngẩng đầu lên, cô bất ngờ thấy một người. "Sao bà lại đến đây?" Liên Yến Yến biết Ngô Khanh Nhã sớm muộn cũng sẽ tìm cô, nhưng không ngờ nhanh như vậy. Cô dự đoán là lúc nào? Khi nhà máy xuất hiện dấu hiệu suy tàn, Mạc Nghiên bắt đầu lộ diện.
"Cái con này, mẹ là mẹ của mày, mẹ không thể đến thăm mày à? Đây là con mày đẻ à? Nó đẹp hơn mày đấy."
"Mẹ thích hạ thấp con như vậy sao?" Liên Yến Yến lạnh lùng chất vấn.
Ngô Khanh Nhã âu yếm quở trách: "Lớn thế rồi còn tranh với con à? Nó có đẹp thế nào cũng là con mày đẻ ra thôi."
"Thôi nào, chúng ta đâu phải quan hệ mẹ hiền con thảo. Mẹ làm những gì, mọi người đều nhớ cả. Nói đi, tìm con có việc gì?" Liên Yến Yến kéo con trai về phía mình. Nói thật, mặt mũi Dương Dương có nét của Ngô Khanh Nhã. Nó thừa hưởng ưu điểm của cả bố và mẹ, còn nhỏ mà đã thấy hình hài của một soái ca rồi.
"Cái con này, dù thế nào, mẹ cũng là mẹ của con. Nếu không phải chú Lâm đến Sở Giáo dục họp, thấy con trên bục, mẹ còn chẳng biết con vào làm ở Sở Giáo dục nữa. Bao năm rồi, còn giận mẹ à?" Ngô Khanh Nhã là người tham lợi, chỉ cần thấy chỗ có lợi, bà ta có thể hạ mình với đứa con gái ruột mà mình đã hạ thấp suốt hơn mười năm.
"Ha ha, tôi đã nói mà. Sống cùng một thành phố bốn năm năm, bà chẳng hỏi một câu. Lúc ấy bà không nhớ mình có một đứa con gái sao? Bà đối xử với nhà họ Lâm thật hết lòng hết dạ. Vì bọn họ, muốn đánh tôi thì đánh, muốn vứt tôi thì vứt. Bây giờ lại có thể cúi lưng đến cầu xin tôi."
"Không phải, mẹ..."
Tiền Đại Lực tan ca về, thấy một người phụ nữ đang cản trước mặt chị dâu: "Chị, có chuyện gì vậy?"
"Không có gì, cái bà mẹ tham lam của chị, đến cầu xin chị giúp chồng trước của bà ta." Liên Yến Yến cười mỉa mai đầy châm chọc.
Tiền Đại Lực to giọng gọi: "Mẹ, mẹ ơi! Vợ, ra đây!"
Mẹ của Tiền Đại Lực tay cầm cái vá đang chạy vội ra, phía sau là vợ anh ta đang bế con. "Sao vậy? Sao vậy?"
"Mẹ, đây là mẹ ruột của chị, đến gây chuyện. Con nghe nói bà ta hay tống tiền người ta, con không đối phó nổi, mẹ ra đây, giúp con bảo vệ chị!"
Tiền Đại Lực tiến lên bế Dương Dương lên: "Dương Dương, về nhà chú chơi!"
"Không, cháu phải bảo vệ mẹ cháu."
"Một đứa trẻ như cháu bảo vệ sao nổi? Bà nội Tiền và thím trẻ sẽ giúp bảo vệ mẹ cháu." Nói xong, anh mặc kệ đứa trẻ giãy giụa, bế nó vào nhà. Khi đi ngang vợ mình, anh còn đón luôn đứa con gái nhỏ trong lòng cô ấy.
Vợ của Tiền Đại Lực rảnh tay, xắn tay áo lên: "Nào nào, có giỏi thì xông vào tôi đây. Chị ấy là người có học, tôi thì không sợ bà đâu!"
Ngô Khanh Nhã bị cảnh tượng trước mắt chọc tức đến đỏ mặt, chỉ vào Liên Yến Yến: "Mày vẫn không ra hồn gì, chỉ thích chơi với mấy đứa lỗ mãng này."
Liên Yến Yến nhìn bà ta với ánh mắt thờ ơ: "Bà xác định nói chuyện với tôi thế này à? Bà quên rồi sao, hôm nay bà đến cầu xin tôi giúp chồng trước của bà."
Mẹ Tiền Đại Lực vung vẩy cái vá: "Cái đồ không biết xấu hổ, dùng tiền của Liên công để nuôi thằng đàn ông trước. Liên công hy sinh, chưa qua đầu thất, bà đã chui vào nhà thằng đàn ông trước, còn dẫn hai thằng con trai về đánh con gái. Con gái đi học đại học, sinh con, bà không hé mặt. Giờ còn mặt dày bảo con gái lo cho thằng đàn ông trước? Bà có còn là người không? Bà lấy mặt mũi nào mà mở miệng?"
Vợ của Tiền Đại Lực tiếp lời mẹ chồng: "Loại đàn bà này đâu có mặt mũi. Nghe nói bà ta thích kéo cổ áo trước mặt đàn ông, nếu người ta không vừa ý bà, bà ta sẽ vu oan người ta muốn giở trò lưu manh. Lòng dạ đen tối."
Hai mẹ con nhà ấy công kích Ngô Khanh Nhã một hồi, làm lôi kéo hàng xóm chạy ra, vây quanh bà ta chỉ trỏ. Liên Yến Yến lúc này chỉ cần cúi đầu đóng vai một người đau khổ là được. Cho đến khi Ngô Khanh Nhã tháo chạy, Liên Yến Yến nhân thế ôm trán: "Bác Tiền, cảm ơn hai người. Cháu hơi khó chịu, vào nằm một lát."
"Được được, cháu đi nghỉ đi, có bác và chị đây lo cho Dương Dương. Cũng đừng nấu cơm nữa, bác đang nấu đây, lát nữa bác múc cho cháu một bát." Mẹ Tiền Đại Lực an ủi.
Vợ của Tiền Đại Lực dìu cô, đưa cô vào phòng, giúp cô đóng cửa rồi mới về nhà.
Liên Yến Yến đang suy nghĩ về một chuyện. Trong cuộc họp hôm nay, cô không chú ý thấy cha của Lâm Phong có mặt, nhưng Ngô Khanh Nhã tìm đến cô nhanh như vậy, chứng tỏ ông ta chắc chắn có tham dự. Xem ra ông ta phất nhanh nhỉ, mới mấy năm mà đã có thể tham dự hội nghị của Sở Giáo dục thành phố rồi. Ngày hôm sau đi làm, Liên Yến Yến mượn cớ chỉnh lý biên bản hội nghị, tra được danh sách người tham dự của một trường trung học khu nào đó: đại diện giáo viên, Lâm Trí Hú. Đại diện giáo viên à! Vậy thì hãy mãi mãi chỉ làm giáo viên thôi. Còn phải nói chuyện với hiệu trưởng trường ấy để ngăn chặn một kẻ tâm địa bẩn thỉu như thế không có cơ hội tiếp xúc riêng với nữ sinh. Mấy năm nay, thanh niên trí thức ồ ạt trở về thành phố, trong thành phố làm gì có nhiều việc làm sắp xếp? Ngoài đường xá lộn xộn. Liên Yến Yến mỗi ngày ngoài đi làm, thỉnh thoảng về thăm nhà họ Liên, chẳng đi đâu, đứa con trai suýt phải buộc dây vào người.
Chủ nhật, Liên Yến Yến dẫn con về nhà họ Liên: "Bà nội, đang phơi nắng ạ?"
Bà lão đang ngồi ngoài cổng tán gẫu với mấy bà già, phơi nắng. Thấy cháu gái dẫn chắt trai về, bà chẳng buôn chuyện nữa, xách ghế nhỏ đi về nhà. "Dương Dương, nhanh để cụ cố nhìn nào."
"Cụ cố, cháu nhớ cụ lắm! Cháu đi mẫu giáo rồi, còn học vẽ nữa. Cậu út đâu? Dì út đâu?" Dương Dương vừa ngọt ngào dỗ bà cụ, vừa tìm bạn nhỏ của mình.
Năm ngoái, Hạ Lan Anh lại sinh thêm một cô con gái. Liên Tam Trụ cũng có cả trai lẫn gái. Nhưng một mình lương của anh nuôi cả một gia đình lớn thế này hơi chật vật. Ông bà già nhà họ Liên gần đây đang tính chuyện về quê. Con trai út sống khá, cháu gái cũng không cần họ giúp nữa. Mấy năm nay chính sách thay đổi khá nhiều, không kiểm soát gắt gao số lượng gà vịt nuôi ở nông thôn. Họ nghĩ quê rộng rãi, về nuôi thêm gà vịt cũng đỡ đần được sinh hoạt phí.
"Mợ của cháu dẫn cậu út đi chợ rồi, dì út đang ngủ trong nhà, ông cậu trông nó." Bà cụ kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi của nó.
