Chương 16: Pháo hôi cô nữ offline ngay từ đầu 16
*
Xe ngựa một đường xuôi nam, khi đến thành Tô Châu thì trời đã tối hẳn. Vân Vũ trả tiền xe cho phu xe rồi mới nhân lúc đêm tối vào thành.
Dung mạo nàng vốn không tầm thường, nên việc đầu tiên khi vào Tô Châu là đến tiệm phấn son mua chút thanh đại. Nhưng nàng không dùng để kẻ mày, mà thoa một ít lên mặt.
Gương mặt hoa nhường nguyệt thẹn ngày nào giờ đen sạm, trên người mặc bộ đồ vải thô đã chuẩn bị sẵn, đôi tay non mềm giấu dưới ống tay áo rộng.
Đi giữa dòng người chẳng chút nổi bật, nhìn qua chỉ như một nông phụ thô kệch, duy chỉ ngũ quan vẫn còn thanh tú.
Vân Vũ không dám dừng lại lâu, trước tiên tìm một khách điếm trọ qua đêm. Sáng sớm hôm sau đã hóa trang xong xuôi rồi ra khỏi cổng thành, bám theo các thương đội qua lại tiếp tục xuôi nam.
Đêm đến, tướng quân phủ lại sáng đèn như ban ngày.
Cố Hoàn Tri ngồi cao ở ghế trên, mặt không biểu cảm, toàn thân tỏa ra khí lạnh lẽo.
Việt Thanh cùng những người đi truy tìm trở về, đồng loạt quỳ rạp xuống dưới điện.
“Bẩm tướng quân.” Việt Thanh chắp tay, hơi nhíu mày nói.
“Thuộc hạ đã sớm sai người phong tỏa cổng thành, lục soát khắp thành mà không thấy bóng dáng phu nhân, e rằng người đã rời khỏi kinh thành.”
Thần sắc Cố Hoàn Tri lạnh nhạt, tay cầm chén sứ trắng, không nhẹ không nặng mà xoay xoay.
“Ngoài thành đã cho người đi tra chưa?”
“Thuộc hạ đã phái các đội đêm ngày tuần tra.”
Việt Thanh đáp, “Chỉ là ngoài kinh thành đường dân sinh vô số, gần đây đã có Ung Thành, Lương Châu…, nếu muốn lục soát hết e phải tốn không ít thời gian.”
“Vậy thì phái thêm người.”
Giọng Cố Hoàn Tri lạnh lẽo, “Dù có không ngủ không nghỉ, đào đất ba thước cũng phải nhanh chóng tìm được phu nhân.”
“Thuộc hạ tuân mệnh!”
Việt Thanh không dám lơ là, lĩnh mệnh xong liền dẫn thị vệ đêm đó ra khỏi thành, chạy đến các trấn gần kinh thành.
Chỉ có điều Vân Vũ đã hóa trang, nên dù người lục soát có cầm bức họa của nàng cũng vô ích.
Họ chỉ moi được chút manh mối từ gã phu xe đưa nàng đến Tô Châu.
Gã nói nữ tử trong bức họa chỉ bảo hắn đưa đến Tô Châu rồi đi.
Cố Hoàn Tri đích thân dẫn người đến Tô Châu, nhưng lật tung cả thành cũng không tìm thấy Vân Vũ.
Vân Vũ đã rời Tô Châu từ trước khi họ tới, lại thêm hóa trang, nên trong thành không có ai từng thấy dung mạo nàng trong bức họa.
*
Thời gian thấm thoắt trôi qua hơn một tháng, Vân Vũ hóa trang không dám lơi lỏng, lưu chuyển qua mấy trấn thành.
Sau thấy tình cảnh đã an toàn hơn, nàng mới tạm dừng chân ở một trấn nhỏ vùng Giang Nam.
Nơi đây không mấy phồn hoa, người ngoài qua lại ít, dân phong thuần hậu, Vân Vũ ở đây cũng có thể tạm yên tâm.
Bên ngoài một căn viện cũ ở rìa trấn, một người phụ nữ xách giỏ rau gõ hai tiếng lên cánh cổng đang khóa chặt.
“Cô nương họ Lý! Là ta đây!”
Người phụ nữ gọi to bằng giọng thô ráp, chẳng bao lâu cổng viện được người bên trong mở ra.
Người bên trong mặc áo váy mộc mạc, đầu đội mũ sa che kín dung nhan, chỉ có thể thấy dáng người mềm mại thướt tha.
Đó chính là Vân Vũ. Nàng đã lần lượt cầm cố những món trang sức quý giá mang từ tướng quân phủ ở các trấn thành, đổi thành bạc.
Sau đó đến nơi hẻo lánh này mua căn viện tồi tàn sát rìa trấn.
Dọn vào rồi tự tay quét tước sạch sẽ, thêm chút đồ đạc, trông cũng ra dáng có thể ở được.
“Thẩm Vương.”
Vân Vũ khẽ gọi. Người vừa gõ cửa là thẩm Vương sống gần đó.
Khi không tiện ra phố, Vân Vũ sẽ đưa ít bạc nhờ bà mua đồ giúp.
Để tránh phiền phức không cần thiết, Vân Vũ đến tên cũng không nói, chỉ bảo mình họ Lý.
“Cô nương họ Lý, rau với thịt cô cần ta đã mua xong rồi.”
Thẩm Vương cười đưa giỏ đồ trong tay cho Vân Vũ.
“Đa tạ thẩm Vương, số tiền này thẩm nhận lấy, coi như tiền công thẩm chạy giúp ta.”
“Cô khách sáo với ta làm gì, chúng ta ở gần nhau, giúp đỡ nhau là chuyện nên làm mà.”
Thẩm Vương từ chối, nhất quyết nhét lại tiền cho Vân Vũ.
“Huống chi cô nương xinh đẹp như vậy, nên ít ra ngoài, kẻo bị mấy kẻ xấu để ý.”
Thẩm Vương nói thêm. Bà vốn tốt bụng, thấy cô nương họ Lý này một mình ở đây, không thân không thích, thật đáng thương.
Trước kia tình cờ có lần bà thấy dung mạo thật của nàng, đúng là tiên nữ giáng trần. Nơi hẻo lánh thế này khó tránh có kẻ háo sắc, nên thẩm Vương nghĩ giúp được gì thì giúp, kẻo nàng thường xuyên ra ngoài sẽ gặp họa.
Vân Vũ đành thôi, để tỏ lòng cảm tạ còn chia cho thẩm Vương ít rau.
Sau khi thẩm Vương đi, Vân Vũ lại đóng cổng thật chặt, rồi mới tháo mũ sa xuống, lộ ra gương mặt mỹ nhân xinh đẹp.
Không biết nam chính có còn đang tìm nàng không…
Vân Vũ thầm nghĩ trong lòng. Trấn nhỏ này tin tức không thông, nàng cũng chỉ có thể cầu nguyện.
Cầu mong cốt truyện của vị diện này đã đi vào quỹ đạo, vai pháo hôi như nàng đáng lẽ không còn đất diễn nữa.
Nhưng cứ trốn mãi cũng không thể trốn được hoàn hảo, hơn nữa không thể lần nào cũng làm phiền thẩm Vương.
Có lúc Vân Vũ vẫn phải tự mình ra phố. Cách hóa trang bằng thứ bôi lên mặt gần đây nàng ít dùng.
Bôi thứ đó lên mặt, cả ngày dài gò má non mềm của nàng nổi đầy mẩn đỏ, chạm vào là đau. Vân Vũ vốn sợ đau nhất, lại thêm ở đây lâu ngày nên lơi lỏng cảnh giác.
Ra ngoài nàng chỉ đội mũ sa che mặt, ngày tháng trôi qua yên ổn, Vân Vũ dần dần yên tâm.
Cho đến một lần nàng như thường lệ ra phố mua đồ, mua ít hạt giống định về trồng rau trong viện.
Không ngờ trên đường về, Vân Vũ cứ cảm thấy phía sau có người theo. Ban đầu nàng còn tưởng là ảo giác.
Mãi đến khi rời khỏi chợ đông đúc, đi về phía viện của mình, nàng vẫn cảm nhận được ánh mắt và tiếng bước chân bám sát phía sau.
Vân Vũ trong lòng căng thẳng, đã lâu không có cảm giác hoảng loạn thế này. Nàng cảnh giác bước nhanh về phía trước, trong lòng trăm mối tơ vò.
Lẽ nào thật là người của Cố Hoàn Tri? Hắn đã tìm được nàng rồi sao?
Sự lơi lỏng suốt thời gian qua khiến Vân Vũ đã buông bỏ lo lắng, nhưng hôm nay lại rơi vào cảnh hoảng sợ.
“Đừng sợ, đừng sợ…”
Vân Vũ vừa thì thầm vừa bước nhanh về phía trước, cuối cùng cũng sắp đến viện của mình.
Vân Vũ vừa định bước lên gõ cổng viện, bỗng phía sau truyền đến tiếng bước chân gấp gáp, một chiếc khăn từ phía sau vòng qua bịt miệng nàng.
Chỉ trong chốc lát, nàng đã ngất đi.
Vân Vũ vốn tưởng là người của Cố Hoàn Tri, không ngờ khi tỉnh lại.
Trước mắt là Ôn Nghi trong bộ y phục hoa lệ, đang đứng trong căn viện tồi tàn nàng ở. Trang phục quý phái của nàng ta hoàn toàn lạc lõng với xung quanh, bên cạnh là mấy thị nữ và thị vệ.
Giờ đã vào đêm, thị vệ giơ đuốc soi sáng. Ôn Nghi bước lên hai bước, thần sắc cao ngạo khoe khoang.
Vân Vũ bị trói nằm dưới đất, mái tóc xanh trong lúc giãy giụa cũng có chút rối loạn.
Nhưng gương mặt kiều nhược vẫn vậy, mặt hạnh má đào, tóc đen môi hồng, dù mặc áo vải thô cũng khó che lấp nhan sắc.
“Còn tưởng ngươi có bản lĩnh gì, hóa ra là trốn đến nơi hèn mọn này…”
Giọng the thé của Ôn Nghi vang lên, nàng ta kéo kéo y phục, ghét bỏ đánh giá xung quanh.
Vân Vũ đợi thuốc mê trong người tan bớt, mới có chút sức lực ngồi dậy từ mặt đất.
“Ta đã rời khỏi bên cạnh tướng quân, công chúa còn bắt ta làm gì?”
“Ngươi có biết năm đó ta sai người ngày đêm theo dõi tướng quân phủ. Ngày Hoàn Tri đưa ngươi ra khỏi phủ, ta nhận được tin liền đoán được tâm tư ngươi, cố ý cho người chỉ theo dõi một mình ngươi.”
Ôn Nghi cười nói, dường như thấy mình thông minh, lại nói: “Ta biết ngươi trốn đi đâu, nhưng ta không nói cho Hoàn Tri. Ai ngờ Hoàn Tri lại dùng tình với ngươi sâu đậm đến vậy! Ngày đêm tìm ngươi! Dù ta cho người âm thầm cản trở, khiến hắn không tìm được chút manh mối nào, nhưng hắn nhất quyết sống phải thấy người, chết phải thấy xác!”
Ôn Nghi vốn tưởng sau khi cô nữ lưu lạc hèn mọn này biến mất, nàng ta có thể ở bên Cố Hoàn Tri. Họ từ nhỏ cùng lớn lên, Hoàn Tri không thể không có chút tình cảm với nàng ta!
“Cho nên bổn công chúa thấy, ngươi vẫn là chết đi thì hơn, chết rồi hắn sẽ hết hy vọng!”
Thị nữ thân cận phía sau bước lên một bước: “Công chúa, nô tỳ sợ đêm dài lắm mộng, chi bằng đêm nay động thủ.”
*
