Chương 17: Pháo hôi cô nữ mở màn đã offline 17
*
“Cho nên bổn công chúa thấy, ngươi chết đi là tốt nhất, chết rồi hắn sẽ hết hy vọng!”
Thị nữ thân cận phía sau tiến lên một bước: “Công chúa, nô tỳ sợ đêm dài lắm mộng, chi bằng đêm nay động thủ.”
Ôn Nghi liếc xéo Vân Vũ một cái, rồi gật đầu tán thành.
Thị nữ nhận lệnh, lập tức bước tới, hống hách sai bảo thị vệ đeo kiếm đứng bên cạnh.
“Công chúa có lệnh, giết con yêu nữ đó rồi ném ra ngoại thành, làm nhanh lên!”
“Vâng!”
Thị vệ đáp lời, rút kiếm khỏi vỏ, bước về phía Vân Vũ.
Vân Vũ bị trói bằng dây, khó nhúc nhích, xung quanh toàn là người của Ôn Nghi, đành trơ mắt nhìn thị vệ cầm kiếm đi tới.
Vân Vũ sợ đau, nàng đã có thể tưởng tượng được cơn đau khi lưỡi kiếm xuyên qua ngực.
Nàng rất sợ đau, tiếp theo chắc là phải kết thúc vị diện này rồi, không biết nút thắt có vấn đề gì không, nhiệm vụ của nàng liệu có hoàn thành được…
“Vút” một tiếng, mũi tên bay tới, cắm thẳng vào cổ thị vệ.
Biến cố bất ngờ khiến Ôn Nghi giật mình, sắc mặt Vân Vũ trắng bệch, trơ mắt nhìn thị vệ ngã xuống trước mặt.
Máu tươi trên cổ chảy đầy đất.
Trong chớp mắt, trên tường viện lập tức xuất hiện hàng chục cung thủ, mũi tên đồng loạt chĩa vào đám người Ôn Nghi giữa sân.
“Rầm” một tiếng, cánh cửa viện cũ nát đổ xuống.
Một đám thị vệ mặc giáp đen ùa vào, từ hai bên bao vây cả sân.
“Ta xem kẻ nào dám động vào nàng!”
Giọng nói lạnh lẽo tàn nhẫn truyền đến, đám thị vệ vây ở cửa tách ra hai bên.
Chính là Cố Hoàn Tri một thân hắc y, gương mặt âm trầm.
“Hoàn… Hoàn Tri…”
Ôn Nghi sợ đến mức giọng run rẩy, Cố Hoàn Tri nhìn thấy Vân Vũ bị trói ở góc, ánh mắt nhìn Ôn Nghi càng thêm hung ác.
Hắn giơ tay, hắc giáp vệ lập tức ra tay, giết sạch mười mấy thị vệ Ôn Nghi mang theo.
Sắc mặt Ôn Nghi trở nên cực kỳ khó coi, thị nữ bên cạnh nàng chắn trước mặt, lớn gan nói:
“To gan! Dám tự tiện giết thị vệ của công chúa, ngươi—”
Thị nữ còn chưa nói xong, đã bị Cố Hoàn Tri một kiếm xuyên qua ngực.
“A a a!”
Ôn Nghi hoa dung thất sắc hét lên, nàng đứng phía sau nhìn rõ mồn một, trong khoảnh khắc máu bắn tứ tung.
Máu nóng của thị nữ còn nhỏ vài giọt lên bộ y phục hoa quý của nàng, nàng lập tức cảm thấy toàn thân lạnh lẽo, tay chân tê dại.
Cố Hoàn Tri mặt mày âm hiểm, thanh kiếm trong tay còn dính máu, từng giọt từng giọt nhỏ xuống từ mũi kiếm.
Ôn Nghi nhìn thấy sát ý trong mắt Cố Hoàn Tri.
“Ta, ta là công chúa!” Ôn Nghi không màng hình tượng hét lớn, “Ngươi không thể giết ta!”
“Công chúa yên tâm, thần sẽ báo thù việc người ức hiếp phu nhân của thần trước, rồi sẽ giết công chúa sau.”
Cố Hoàn Tri thản nhiên nói, tiện tay ném kiếm xuống đất, lơ đãng giơ tay, phía sau lập tức có hắc giáp vệ tiến lên bịt chặt miệng Ôn Nghi.
Sau đó lại có hai người cùng áp giải Ôn Nghi ra ngoài.
Liên tiếp những phen kinh hãi hôm nay, Vân Vũ giờ chỉ cảm thấy đầu nặng chân nhẹ, tầm nhìn cũng mơ hồ.
Nàng như nhìn thấy Cố Hoàn Tri, hắn đi về phía nàng, trên người mang mùi máu tanh, gương mặt tuấn tú đường nét rõ ràng còn dính một chút vết máu.
Cố Hoàn Tri ngồi xuống cởi dây trói trên người Vân Vũ, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào nàng.
Nàng mặc áo vải thô, búi tóc hơi rối, dùng ánh mắt nhút nhát sợ hãi nhìn hắn.
Những ngày qua Cố Hoàn Tri gần như phát điên, hắn không tìm được nàng, nàng biến mất bao lâu, hắn mất ngủ bấy lâu.
Hắn lo nàng ở ngoài chịu khổ, sợ nàng gặp nguy hiểm.
Hắn còn từng nghĩ đến cảnh tìm được nàng, đợi khi bắt được nàng, nhất định phải bắt nạt nàng cho đã!
Giây tiếp theo, hắn như phát cuồng, áp sát tới, giữ sau gáy Vân Vũ mà hôn.
Cố Hoàn Tri hôn nàng trước mặt mọi người, khiến nàng lập tức đỏ bừng hai má.
Mãi đến khi Vân Vũ không thở nổi, luống cuống đập vào ngực hắn, hắn mới buông ra.
Vân Vũ thở hổn hển từng ngụm không khí, nhưng mùi máu tanh nồng nặc trong không khí khiến nàng buồn nôn.
“Cố… Hoàn Tri…”
Vân Vũ cất giọng yếu ớt gọi, giọng mảnh mai không khỏi run rẩy, vẻ âm trầm trên mặt hắn khiến nàng sợ hãi.
Dưới màn đêm, đôi mắt Cố Hoàn Tri đen thẫm sâu thẳm, dễ dàng bế bổng cả người Vân Vũ lên.
“A Vũ, ta bắt được nàng rồi.”
Đúng vậy, nàng bị hắn bắt được, đến gần mới thấy sắc mặt hắn rất kém, dưới mắt còn có quầng thâm…
Vân Vũ không nhịn được rùng mình, tưởng tượng đến những việc tên điên Cố Hoàn Tri có thể làm, nàng lại thấy sợ.
Đêm tối xung quanh như thác đổ, Cố Hoàn Tri tựa như Tu La giáng thế.
Vân Vũ chỉ có thể run rẩy để Cố Hoàn Tri ôm chặt trong lòng, trong hơi thở vẫn ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc trong sân.
“Sau này còn dám chạy không?”
“Không… không…”
Vân Vũ sợ hãi lắc đầu, vành mắt đã đỏ hoe.
Cố Hoàn Tri cười cười, gương mặt có chút tiều tụy ấy mang theo nụ cười khó hiểu mà Vân Vũ không đọc được, ý chiếm hữu trong đôi mắt sâu thẳm không hề che giấu.
*
