Chương 29: Nữ phụ độc ác trong truyện học đường 4
*
Vân Vũ và Lâm Hiểu Hiểu trở về lớp học. Trong lớp không có mấy người, hơn nữa ngôi trường quý tộc này của bọn họ học những thứ khác với các trường đại học khác.
Phần lớn là những môn bắt buộc của giới thượng lưu, trong chương trình học thường ngày có cả golf, cưỡi ngựa các kiểu.
Những công tử thế gia như Tô Cảnh Trần và Thẩm Hoài, với mục đích kế thừa gia nghiệp, học nhiều hơn về tài chính và quản lý.
Nhưng hôm nay giáo viên lại dẫn vào một học sinh mới, là do thành tích tốt nên được đặc cách tuyển vào.
An Hân có chút không quen, kéo kéo bộ đồng phục đắt tiền trên người, lại sợ làm nhăn, vội vàng dừng tay bước vào lớp.
Mọi người đều nhìn về phía học sinh đặc cách này. Cô ta trông cũng khá thanh tú, nhưng vì thân phận đặc cách của cô ta, phần lớn mọi người đều không mấy hứng thú.
An Hân đứng bên bục giảng, nở nụ cười nói: "Chào mọi người, tôi là An Hân, học sinh chuyển trường mới đến."
Người dưới không có phản ứng gì. Giáo viên đương nhiên cũng không quản được đám công tử tiểu thư này, tùy tiện chỉ cho An Hân một chỗ trống rồi rời đi.
Nụ cười trên mặt An Hân có chút cứng đờ. Cô ta quét mắt một vòng quanh mọi người rồi bước xuống ngồi vào chỗ của mình.
An Hân không nhịn được sờ sờ bộ đồng phục có chất liệu cực tốt trên người. Để có thể vào được ngôi trường quý tộc này, cô ta đã tốn không ít tiền đi làm thêm để mua bộ đồng phục này.
Trong lòng cô ta nghĩ, quả nhiên người giàu ở đây đều coi thường cô ta. Nhưng đợi sau này cô ta ở bên Tô Cảnh Trần rồi, xem ai còn dám coi thường cô ta!
Một ngày nọ, An Hân bỗng nhiên biết được mình đang sống trong thế giới của một cuốn tiểu thuyết tên là "Khi học bá yêu tôi".
Nam chính là học bá Tô Cảnh Trần của trường quý tộc, còn cô ta chính là nữ chính trong tiểu thuyết.
Theo cốt truyện từng bước đi xuống, cuối cùng cô ta sẽ ở bên Tô Cảnh Trần, từ đó chim sẻ biến thành phượng hoàng, hoàn toàn bước vào giới thượng lưu.
An Hân vừa nghĩ đến cuộc sống hào môn sau này liền không nhịn được cười. Đến lúc đó xem đám người mắt cao hơn đầu bên cạnh sẽ hạ mình nịnh nọt cô ta thế nào.
Vân Vũ và Lâm Hiểu Hiểu ngồi gần An Hân không nhìn thấy vẻ mặt chìm đắm trong ảo tưởng của An Hân. Bọn họ đang nói về buổi khiêu vũ chào đón tân sinh viên tối nay.
"Xin lỗi cậu Hiểu Hiểu, tớ quên chuẩn bị lễ phục dạ hội rồi, nên tớ không đi dự khiêu vũ nữa."
Vân Vũ có chút ngượng ngùng nói. Đều tại hôm qua cứ nghĩ mãi chuyện nói rõ với Tô Cảnh Trần, cô quên mất tối nay có khiêu vũ.
Lâm Hiểu Hiểu lại hai mắt sáng lên, như thể đã chuẩn bị từ trước. Cô vỗ vai Vân Vũ nói:
"Tớ đã chuẩn bị cả phần của cậu từ lâu rồi. Cậu nhất định phải mặc bộ đồ tớ chuẩn bị rồi đến dự khiêu vũ!"
Vân Vũ trước đây chưa từng tham gia dịp như thế này, trong lòng cũng có chút tò mò. Nghe Lâm Hiểu Hiểu nói vậy tự nhiên cũng ngoan ngoãn gật đầu đồng ý.
Đến tối, khi cô đứng trong buổi khiêu vũ, đón nhận những ánh mắt kinh diễm không ngừng hướng về phía mình, cô mới biết Lâm Hiểu Hiểu đã có ý gì.
"Hiểu Hiểu, cậu chắc tớ mặc thế này không sao chứ..."
Giọng Vân Vũ mềm mại truyền đến. Cô rất không quen, lấy tay che vùng da lộ ra trước ngực, tay kia kéo vạt xẻ bên hông, cố gắng che bớt phần đùi lộ ra.
"Tớ thấy rất đẹp mà!"
Mắt Lâm Hiểu Hiểu sáng rực. Vốn dĩ là một cô gái khá đáng yêu, giờ lại nhìn Vân Vũ bằng ánh mắt háo sắc.
Đây là bộ lễ phục trắng dây cổ do Lâm Hiểu Hiểu đặc biệt chọn cho Vân Vũ.
Kiểu dây cổ thêm chút cổ chữ V, có thể như có như không lộ ra vùng da trắng mịn trước ngực. Dù Vân Vũ đã lấy tay che lại, nhưng vẫn mơ hồ thấy được chút đường cong.
Còn có vạt váy dài đến bắp chân, bên phải thiết kế xẻ tà, đường xẻ dài vừa đến gốc đùi, nửa bên đùi trắng nõn thon dài ẩn hiện.
Kiểu dáng hơi gợi cảm này kết hợp với chất liệu trắng tinh, thêm vào đó Vân Vũ vốn có vẻ ngoài mềm mại đáng yêu, càng khiến cô toát lên vẻ vừa thuần khiết vừa quyến rũ.
Vân Vũ cố kéo vải chỗ đó xuống thêm, cô luôn cảm thấy nếu đường xẻ cao thêm chút nữa là cô sẽ lộ hết.
"Được rồi, mặc rồi thì đừng đổi nữa."
Lâm Hiểu Hiểu cười nói, rồi lấy từ tay người phục vụ đi ngang qua hai ly sâm panh, đưa một ly cho Vân Vũ.
Vân Vũ nhận ly sâm panh, đành không nghĩ đến chuyện ăn mặc nữa. Cô mới vào chưa được mấy phút đã có mấy người đến mời cô làm bạn nhảy, nhưng đều bị cô từ chối.
Bỗng nhiên điện thoại cô rung lên, có người gửi tin nhắn cho cô.
Vân Vũ mở ra xem, phát hiện là tin nhắn của Tô Cảnh Trần.
〖Tối nay em là bạn nhảy của tôi, không được khiêu vũ với người khác〗
〖Nhớ chưa? Bạn gái của tôi〗
"Ai vậy?"
Lâm Hiểu Hiểu hỏi, rồi định ghé lại xem tin nhắn trên điện thoại.
Vân Vũ vội vàng luống cuống tắt màn hình điện thoại, sợ bị Lâm Hiểu Hiểu nhìn thấy cô lại không kiểm soát được mà nói ra, lỡ bị người khác nghe thấy thì hỏng.
"Không có gì không có gì..."
Vân Vũ nói, sau đó nhân lúc Lâm Hiểu Hiểu đang nói chuyện với người khác, cô lén lút trả lời tin nhắn.
*
Còn Tô Cảnh Trần trong phòng nghỉ riêng trên tầng hai của phòng khiêu vũ đang đứng trước gương chỉnh lại cổ áo sơ mi.
Nghe thấy tiếng chuông điện thoại, cậu liền cầm lên xem.
〖Bạn Tô, cậu đang ở đâu?〗
〖Tôi có chuyện nhất định phải nói với cậu〗
Tô Cảnh Trần khẽ cười hai tiếng rồi nhanh chóng trả lời tin nhắn cho Vân Vũ.
"Cảnh Trần, cậu đang nhắn tin cho ai mà cười vui thế?"
Ty Dục ngồi bên cạnh nhướng mày nói. Trên người cậu ta mặc bộ vest cổ áo hơi mở, đôi mắt đào hoa cười rất đẹp.
Đối diện Ty Dục là Thẩm Hoài và Quý Minh Hiên. Thẩm Hoài mặc vest đen, không ngẩng đầu lên, nhìn cuốn sách trong tay.
Tô Cảnh Trần quay người cười với Ty Dục, khuôn mặt tuấn tú với ngũ quan rõ ràng mang theo nụ cười có chút đắc ý.
"Bạn gái."
"Thật hay giả vậy?"
Quý Minh Hiên có chút không tin nói. Dù sao cậu ta quen Tô Cảnh Trần lâu như vậy, chưa từng thấy bên cạnh cậu ấy có người phụ nữ nào xuất hiện.
Ty Dục cũng ngẩng đầu lên, hứng thú nhìn Tô Cảnh Trần.
Chỉ có Thẩm Hoài khi nghe Tô Cảnh Trần nói "bạn gái" thì khẽ ngước mắt, rồi lại cúi đầu tiếp tục đọc sách.
"Đương nhiên là thật."
Nụ cười trên mặt Tô Cảnh Trần không đổi, nhìn là biết tâm trạng cực tốt.
"Tôi đi trước đây."
Tô Cảnh Trần tùy tiện nói, rồi cầm áo vest treo bên cạnh, quay người rời khỏi phòng nghỉ.
Sau khi Tô Cảnh Trần rời đi, Thẩm Hoài mới thong thả đặt cuốn sách trong tay xuống.
Ngón tay thon dài của cậu khẽ gõ hai cái lên trang sách, nghĩ đến bức thư tình đêm qua nhìn thấy...
*
Tô Cảnh Trần chưa đi mấy bước đã thấy Vân Vũ đứng ở hành lang bên cạnh phòng nghỉ đợi cậu.
Đợi khi cậu đến gần mới nhìn rõ trang phục hôm nay của cô.
Cậu lại cao hơn cô rất nhiều, vừa cúi đầu đã thấy đường cong kiêu ngạo ẩn dưới cổ chữ V.
Yết hầu Tô Cảnh Trần lăn lộn mấy cái, giây tiếp theo liền dời mắt lên mặt Vân Vũ.
Hôm nay cô trang điểm nhẹ, đôi môi hồng căng mọng nhìn là muốn hôn một cái, má hồng phấn càng thêm vẻ thuần khiết quyến rũ.
Hu hu, bạn gái đáng yêu quá thì phải làm sao.
Không đúng, là vợ!
Tô Cảnh Trần đang nhìn chằm chằm đôi môi hồng bôi son bóng của Vân Vũ, không kịp nghe thấy cô gọi cậu.
"Bạn Tô? Bạn Tô?"
Đến khi Vân Vũ gọi tiếng thứ hai, cậu mới kịp đáp một tiếng ừ.
Bàn tay trắng nõn của Vân Vũ có chút căng thẳng đan vào nhau, ngẩng đầu nhìn ngũ quan xinh đẹp của Tô Cảnh Trần.
Cô vẫn lấy hết dũng khí nói: "Cái đó... xin lỗi bạn Tô, chúng ta, chúng ta đừng yêu nhau nữa nhé..."
Giọng Vân Vũ càng nói càng nhỏ, nói xong đuôi câu, cô cẩn thận ngẩng đầu nhìn Tô Cảnh Trần một cái.
Ánh mắt vốn mang theo ý cười nhạt của Tô Cảnh Trần bỗng trầm xuống. Cậu nhíu mày hỏi:
"Tại sao?"
"Tôi... đúng là có hảo cảm với bạn Tô, nhưng... nhưng vẫn chưa..."
Vân Vũ yếu ớt nói, cuối cùng ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt ướt át nhìn Tô Cảnh Trần.
"Vẫn chưa... đến mức muốn ở bên bạn Tô."
Nói xong Vân Vũ sợ đến muốn khóc, cô sợ Tô Cảnh Trần có thể sẽ tức giận.
Nhưng cô cũng không muốn thế. Rõ ràng tỏ tình với Tô Cảnh Trần là trăm phần trăm sẽ bị từ chối, cô chỉ muốn sau khi bị từ chối thì có thể dừng lại hảo cảm với Tô Cảnh Trần.
Để tránh sau này thích sâu hơn, lại khó rút ra khỏi tình cảm.
"Ý em là, chúng ta chia tay rồi sao?"
Giọng Tô Cảnh Trần có chút buồn bực truyền đến. Đôi mắt ngày thường không coi ai ra gì của cậu giờ bỗng trở nên ảm đạm.
Vân Vũ thấy vậy trong lòng càng thêm áy náy. Nhìn dáng vẻ bị tổn thương của Tô Cảnh Trần, cô cảm thấy mình giống như một kẻ bạc tình bỏ rơi người khác.
"Xin lỗi xin lỗi..."
Vân Vũ vội vàng nói. Trong lòng cô căng thẳng vô cùng, tim cứ đập thình thịch.
Nhưng may là, cuối cùng lời đã nói rõ.
Tô Cảnh Trần rất khó chịu. Ngoài ba người Thẩm Hoài ra, không ai biết thật ra Tô Cảnh Trần là một trai tân ngây thơ.
Mối tình đầu của cậu vừa mới bị tuyên bố kết thúc.
Lần đầu tiên chủ động thử yêu đương, thời gian kéo dài: 24 giờ.
Cậu còn chưa từng nắm tay bà xã thơm mềm nữa!
