Chương 30: Nữ phụ độc ác trong truyện học đường 5
*
Khi Tô Cảnh Trần từ trên lầu bước xuống sảnh khiêu vũ thì người đã đến gần đủ cả.
"Mau nhìn kìa! Là Tô thiếu!"
"Không biết tối nay ai may mắn được làm bạn nhảy của Tô thiếu đây!"
Tô Cảnh Trần mặc kệ những tiếng bàn tán xung quanh, mặt mày u ám bước về phía Ty Dục và Quý Minh Hiên đang đứng đó.
"Sao vậy Cảnh Trần?"
Quý Minh Hiên lắc lư ly rượu vang trong tay, nghi hoặc nhìn vẻ mặt cực kỳ tệ của Tô Cảnh Trần.
Cậu nhớ lúc nãy trước khi Tô Cảnh Trần ra ngoài, hắn đâu có như vậy.
Tô Cảnh Trần không nói gì, chỉ giật lấy ly rượu vang trong tay Quý Minh Hiên rồi ngửa đầu uống cạn.
Đôi mắt đào hoa đẹp đẽ của Ty Dục hơi híp lại, dường như nghĩ ra điều gì đó.
"Cậu... không phải là bị đá rồi chứ?"
"Đừng làm phiền tôi."
Tô Cảnh Trần cau mày nói, rồi tiện tay ném chiếc ly rỗng cho nhân viên phục vụ đang rót rượu.
Quý Minh Hiên khó tin nhìn Tô Cảnh Trần: "Cảnh Trần mà cũng bị đá sao?"
"Sao lại không thể chứ?"
Ty Dục nói, nụ cười càng thêm rạng rỡ, rồi giơ tay vỗ lên vai Tô Cảnh Trần.
"Nhưng tôi thì tò mò không biết rốt cuộc là cô gái nào gan dạ đến vậy?"
Tô Cảnh Trần không để ý đến lời trêu chọc của Ty Dục, tự rót tự uống, nhưng khi ánh mắt chạm đến một nơi không xa phía trước thì động tác cầm ly bỗng khựng lại.
Quý Minh Hiên đầu óc đơn giản không nhận ra, nhưng Ty Dục thì để ý, cậu ta nhìn theo ánh mắt của Tô Cảnh Trần.
Chỉ thấy bên chiếc bàn tròn nhỏ không xa có một người đang đứng, mặc chiếc váy dạ hội trắng xẻ tà, mái tóc dài búi lên để lộ gương mặt nhỏ nhắn xinh xắn.
Nhìn từ bên hông, đường cong cơ thể vô cùng đẹp mắt, tà váy xẻ cao để lộ gần hết đôi chân trắng nõn.
Ty Dục hứng thú nhìn người con gái có gương mặt mềm mại đáng yêu phía đó, nàng không hề hay biết ánh mắt đang dõi theo mình, vẫn đang trò chuyện với người đối diện.
Ty Dục không nhịn được cắn nhẹ răng sau, đôi mắt đào hoa đẹp đẽ hơi híp lại.
Cậu nhìn Vân Vũ đang cười nói duyên dáng phía đó, trong lòng như bị thứ gì đó đánh trúng, dù đã gặp qua vô số mỹ nữ nhưng vẫn không nhịn được mà đưa mắt về phía nàng.
Đúng lúc này An Hân cũng bưng khay đến bổ sung bánh cupcake mới làm lên giá bánh.
Trên người nàng vẫn còn mặc bộ đồng phục phục vụ màu đen trắng xen kẽ.
An Hân đặt đồ xong liền mặt mày u ám quay người rời đi, hôm nay nàng vốn định tham gia buổi khiêu vũ.
Nhưng bà mẹ đáng ghét của nàng lại nhất quyết không đồng ý cho nàng dùng toàn bộ tiền lương làm thêm hè để mua một chiếc váy hàng hiệu đắt đỏ.
Hại nàng chỉ có thể lẻn vào bằng cách làm nhân viên phục vụ.
An Hân vừa đi vừa hít sâu điều chỉnh tâm trạng, nghĩ rằng chỉ cần thuận lợi gặp được Tô Cảnh Trần trong buổi khiêu vũ là được.
An Hân đang mải tính toán kế hoạch trong đầu thì vô tình đâm vào người phía trước.
Nàng liền cúi đầu khom lưng xin lỗi qua loa: "Xin lỗi."
Vân Vũ lúc nãy đang nói chuyện với Lâm Hiểu Hiểu, bỗng bị người phía sau đâm vào, may mà Lâm Hiểu Hiểu kịp thời đưa tay đỡ lấy nàng.
Nếu không nàng đã đâm vào mép bàn, đến lúc đó rượu trên bàn cũng sẽ đổ lên váy nàng.
Lâm Hiểu Hiểu cau mày nhìn An Hân, không vui nói: "Cậu đi đường không biết nhìn người sao?"
Vân Vũ hoàn hồn, rồi vỗ tay Lâm Hiểu Hiểu ngăn lại: "Hiểu Hiểu, tớ không sao..."
Vân Vũ nghĩ dù sao mình cũng không bị thương, nữ phục vụ kia chắc là vô tình đâm vào, thôi thì đừng truy cứu nữa.
An Hân ngẩng đầu nhìn Lâm Hiểu Hiểu đang tỏ vẻ không vui, rồi lại nhìn Vân Vũ bên cạnh nàng.
Rõ ràng các nàng cùng tuổi, dựa vào đâu mà các nàng được ăn mặc xinh đẹp tham gia khiêu vũ, còn nàng chỉ có thể mặc đồng phục làm nhân viên bưng đồ bưng rượu.
An Hân cố gắng che giấu sự bất bình trong lòng, giả vờ áy náy nói: "Thật sự xin lỗi, là tôi không nhìn rõ phía trước có người."
Thực ra An Hân lén ngẩng đầu nhìn Vân Vũ một cái, nhìn gương mặt cực kỳ xinh đẹp của nàng không khỏi lặng lẽ bĩu môi.
Nàng chỉ vô tình đâm vào nàng ta thôi mà? Cũng đâu phải cố ý, cần gì phải bắt nàng nhẹ nhàng xin lỗi như vậy?
Quả nhiên là tiểu thư nhà giàu ngậm thìa vàng lớn lên, giả tạo hết sức.
An Hân trong lòng khinh thường, ngoài mặt lại giả vờ chân thành cúi chào Lâm Hiểu Hiểu và Vân Vũ, rồi tiếp tục bước về phía trước.
Nàng bỗng nghe thấy phía sau Lâm Hiểu Hiểu gọi người bên cạnh là Vân Vũ, quay đầu nhìn lại mới nhớ ra.
Người tên Vân Vũ này chính là một pháo hôi độc ác trong thế giới tiểu thuyết.
Nghĩ đến đây An Hân trong lòng vui vẻ hơn không ít, dù sao kết cục của người đó trong tiểu thuyết đâu có tốt đẹp gì.
Đúng lúc này nhạc trong buổi khiêu vũ bỗng tạm dừng, tiếng đàn piano nhẹ nhàng êm tai vang lên.
Mọi người đều nhìn về phía trung tâm sảnh khiêu vũ, chỉ thấy Thẩm Hoài mặc bộ vest đen đang ngồi đó đàn bản nhạc mở màn.
Thân hình cao gầy của hắn mặc lễ phục càng thêm quý phái tao nhã, cúi đầu chuyên tâm đàn trông vô cùng mê người.
"Mỗi năm buổi khiêu vũ đều do Thẩm Hoài mở màn, không biết năm nay ai may mắn được nhảy điệu mở màn với Thẩm Hoài đây!"
"Thẩm thiếu đẹp trai thật đấy."
Rất nhiều nữ sinh trong buổi khiêu vũ đều nhìn Thẩm Hoài bằng ánh mắt nóng bỏng.
Đàn xong một bản, Thẩm Hoài đứng dậy đặt một tay trước bụng hơi cúi người chào, mọi người đều vỗ tay.
Thế nhưng hắn lại trước bao nhiêu con mắt đi thẳng về phía Vân Vũ.
Lâm Hiểu Hiểu ngoài mặt bình tĩnh nhưng tay dưới bàn liên tục vỗ Vân Vũ.
"Mau nhìn mau nhìn! Thẩm Hoài đi tới kìa a a!"
Vân Vũ thì không phản ứng như Lâm Hiểu Hiểu, dù sao Thẩm Hoài là em trai nàng, hắn tới cũng bình thường.
Bỗng nhớ ra nàng chưa từng nói với Lâm Hiểu Hiểu về quan hệ giữa mình và Thẩm Hoài, trách sao nàng ấy lại kích động như vậy.
Thẩm Hoài không động thanh sắc đánh giá trang phục của Vân Vũ, ngoài mặt vẫn mang nụ cười ôn hòa ngại ngùng.
"Hôm nay chị rất đẹp."
Giọng hắn nhẹ nhàng vô cùng nghiêm túc, Vân Vũ hơi cúi đầu ngại ngùng kéo cổ áo có chút thấp.
Nụ cười ngại ngùng trên mặt Thẩm Hoài không đổi, đôi mắt hơi cúi xuống dừng lại vài giây trên phần gợi cảm lộ ra dưới xương quai xanh của Vân Vũ.
Đúng vậy, A Vũ của hắn hôm nay ăn mặc thật đẹp.
Nếu chỉ cho một mình hắn nhìn thì tốt biết mấy...
Lâm Hiểu Hiểu nhìn Thẩm Hoài rồi lại nhìn Vân Vũ, vội vàng hạ giọng hỏi bên tai nàng:
"Chuyện gì vậy?"
"A Hoài là con trai của cha kế tớ, cũng chính là em trai tớ."
Vân Vũ quay đầu nói, Lâm Hiểu Hiểu lập tức kinh ngạc, nhưng nghĩ lại thì Vân Vũ trước đây đúng là có nói với nàng mình có một người em trai khác cha khác mẹ cũng học ở học viện này.
Chỉ là Lâm Hiểu Hiểu không ngờ người đó lại là Thẩm Hoài, tin tức cha Thẩm tái hôn cụ thể chỉ có mấy gia tộc quyền quý nhất biết.
Cho nên phần lớn người trong học viện đều không biết, những người khác trong buổi khiêu vũ đứng không gần, lúc nãy họ nói chuyện cũng không lớn, đương nhiên không biết quan hệ giữa Thẩm Hoài và Vân Vũ.
Họ chỉ thấy Thẩm Hoài đi đến bên một mỹ nhân xinh đẹp lạ mặt, trông có vẻ rất thân thiết.
"Đó là ai vậy? Sao Thẩm thiếu trông có vẻ thân thiết với nàng ta như vậy?"
"Không phải là bạn gái của Thẩm thiếu chứ?"
"Đừng nói bừa, tôi chưa từng thấy đóa hoa cao lãnh Thẩm thiếu này yêu đương bao giờ."
"Mau nhìn kìa, cả Tô thiếu bọn họ cũng tới rồi!"
Người vây xem không dám lại gần, chỉ có thể nhỏ giọng bàn tán nhìn tình hình phía đó.
Chỉ thấy Ty Dục trực tiếp từ phía sau khoác vai Thẩm Hoài, ngẩng đầu nhìn Vân Vũ đang đứng đối diện Thẩm Hoài, vẻ mặt mềm mại đáng yêu.
"Thì ra cậu chính là chị gái của A Hoài, hôm nay cuối cùng cũng gặp người thật rồi."
Ty Dục cười vô cùng đẹp, Vân Vũ có chút gò bó cười thân thiện với hắn.
Ty Dục dường như bị nụ cười ngoan ngoãn xinh đẹp đó mê hoặc, hắn nhìn Vân Vũ một lúc lâu, nhìn đến mức Vân Vũ đỏ mặt.
Ty Dục có nghe nói cha Thẩm Hoài tái hôn, cũng biết mẹ kế của Thẩm Hoài mang theo một người chị lớn hơn Thẩm Hoài một chút.
Nhưng trước hôm nay bọn họ chưa từng gặp nàng.
Mỗi lần nhắc đến việc đến nhà Thẩm Hoài gặp mẹ kế và chị kế của hắn, đều bị Thẩm Hoài lấy đủ lý do từ chối.
Tô Cảnh Trần và Quý Minh Hiên cũng lúc này đi đến bên Ty Dục và Thẩm Hoài.
Quý Minh Hiên nhìn thấy gương mặt quen thuộc của Vân Vũ, đôi mắt đẹp của cậu lập tức sáng lên.
"Là cậu!"
"Quý bạn học."
Vân Vũ lịch sự nói, nàng cũng nhận ra đây chính là người mặc áo số 9 trên sân bóng rổ ban ngày.
Vân Vũ rồi lại cẩn thận nhìn Tô Cảnh Trần đang mặt mày u ám đứng bên cạnh Quý Minh Hiên.
Quý Minh Hiên cười tươi sáng, Tô Cảnh Trần mặt mày khó coi, hai người đứng cạnh nhau tạo nên sự đối lập vô cùng rõ rệt.
*
