Chương 15: Nữ minh tinh vừa đen vừa hot trong giới giải trí (2)
Địa điểm ghi hình của chương trình hẹn hò “Tín Hiệu Trái Tim” được chọn ở một biệt thự riêng ngoại ô thành phố, có vườn hoa và bể bơi, được trang trí như phim trường phim ngôn tình.
Để tăng độ hot, ê-kíp chương trình đã mời dàn khách mời đúng chất “bom tấn chủ đề”:
Ca sĩ đỉnh lưu đang nổi đình nổi đám Tô Ấu Bạch, ra mắt ba năm không một scandal tình ái, fan bạn gái đông đến mức có thể lấp đầy mười sân bóng.
Hoa đàn mới nổi Hứa Oanh, vừa giành được đại diện thương hiệu tầm quốc gia, đang lên như diều gặp gió.
Cậu ấm Chu Nghiên, nhà làm bất động sản, lên chương trình chỉ để “trải nghiệm cuộc sống”, mặt dù không tinh tế bằng minh tinh, nhưng bù lại có tiền.
Diễn viên Cố Diễn Chi, từng đoạt giải diễn viên mới xuất sắc nhất, là sao nhí, fan từ nhỏ đã xem anh lớn lên, độ trung thành cực cao.
Cô gái dễ thương Lâm Dữu Dữu, xuất thân từ show tuyển chọn, tràn đầy năng lượng, là kiểu ngọt ngào khiến ai cũng muốn véo má.
Và cả Hạ Nguyễn.
Ngày chương trình công bố dàn khách mời, Weibo sập mất mười phút.
Lời chửi rủa dữ dội quá.
【Ê-kíp chương trình điên rồi à? Mời Hạ Nguyễn? Cô ta đến làm gì? Diễn trò cọ nhiệt à?】
【Hứa Oanh và Tô Ấu Bạch đều ở đó, Hạ Nguyễn không cọ cho họ trụi lông mới lạ.】
【Tôi cá một gói bim bim, tập đầu Hạ Nguyễn sẽ ra tay với Tô Ấu Bạch.】
【Hu hu hu, Tô Ấu Bạch ngây thơ của chúng ta sao có thể là đối thủ của cô ta chứ! Mặc niệm cho anh ấy một giây.】
【Ẹc, còn “Tô Ấu Bạch ngây thơ” nữa ~ Lại là một em bé trai ngây thơ hai mươi mốt tuổi nữa đấy.】
Lúc này, trong phòng khách biệt thự.
Trên ghế sofa dài đã có vài người ngồi.
Chu Nghiên là người đến đầu tiên. Anh ta mặc một chiếc áo sơ mi nhung đen, cổ áo hơi mở, chiếc đồng hồ trên cổ tay đủ để người bình thường trả trước một căn hộ ở thành phố hạng hai.
Anh ta nửa dựa vào tay vịn sofa, tư thế thả lỏng, dù có vẻ lười biếng nhưng trong dáng vẻ đó vẫn toát lên sự tự tin.
Hứa Oanh bắt chéo chân, là người phá vỡ sự im lặng đầu tiên: “Cậu Chu, cậu đến đây để tìm bạn đời à?”
“Cũng không hẳn.” Chu Nghiên lật một trang tài liệu, “Chỉ là chán thôi.”
“Nhưng…” Anh ta đổi giọng, nhìn thẳng vào mắt Hứa Oanh, “Nếu là cô, thì cũng có thể.”
Hứa Oanh cụp mắt, cười thẹn thùng, thực ra các ngón chân đang bối rối đào một tòa lâu đài.
Chu Nghiên tự tin cười, lại thêm một cô gái bị chinh phục bởi thực lực của mình.
【Ông hoàng bá đạo nhà ai thì mau dẫn đi đi!】
【Anh trai ơi, nhờn quá, anh ấy không nghĩ mình đẹp trai đấy chứ?】
Cố Diễn Chi ngồi ở chiếc ghế sofa đơn ngoài cùng, nghe vậy không có phản ứng gì, chỉ hơi gật đầu coi như chào hỏi mọi người.
Anh mặc áo phông trắng đơn giản và quần âu đen, cả người sạch sẽ, lạnh lùng.
Lâm Dữu Dữu thì rất nhiệt tình, cô buộc hai bím tóc đuôi ngựa, mặc một chiếc váy búp bê màu trắng sữa, vừa vào đã vui vẻ vẫy tay chào từng người: “Chào mọi người! Tôi là Lâm Dữu Dữu, mong mọi người giúp đỡ!”
Cô đi đến khu vực sofa, do dự một chút rồi ngồi cạnh Hứa Oanh, khẽ nói: “Chị Hứa Oanh, em rất thích bộ phim ‘Minh Nguyệt Quy’ của chị!”
Hứa Oanh cười càng dịu dàng hơn: “Cảm ơn em.”
Tô Ấu Bạch cũng đến.
Khi anh bước vào phòng khách, tất cả mọi người đều khựng lại một nhịp.
Bộ vest đen, đường cắt may gọn gàng, làm nổi bật vai rộng eo thon chân dài, nhưng khuôn mặt đó lại trông rất ngoan, lông mày và đuôi mắt hơi cụp xuống, khóe miệng bẩm sinh đã cong lên một chút, cười lên trông như một chú thú nhỏ vô hại.
Sự mâu thuẫn toát ra rõ ràng.
“Xin lỗi, đường hơi tắc.” Giọng Tô Ấu Bạch sạch sẽ, ôn hòa, hơi cúi đầu chào mọi người.
Màn hình bắt đầu náo nhiệt, cả buổi phát trực tiếp bị fan của anh làm tràn ngập.
Đúng lúc này, ngoài cửa có tiếng động.
Tiếng bước chân từ xa đến gần, kèm theo tiếng giày cao gót giòn giã, một người lẩm bẩm: “Khu vườn này cũng lớn quá đi mất, suýt nữa thì tôi lạc đường…”
Hạ Nguyễn xuất hiện.
Cô mặc một chiếc váy liền phong cách tiểu thư đen tối, trông như một con búp bê bước ra từ câu chuyện cổ tích gothic.
Cô đứng ở cửa, quét mắt nhìn những người trong phòng khách, ánh mắt lướt qua Tô Ấu Bạch, ừm, màu đen, khớp hoàn hảo.
Cô nở một nụ cười ngọt ngào, chắp tay, hơi cúi người: “Chào mọi người, tôi là Hạ Nguyễn! Đường tắc nên đến muộn, xin lỗi xin lỗi!”
Màn hình bùng nổ.
【Đến rồi đến rồi! Cô ta mang theo hai ánh hào quang đến rồi!】
【Tô Ấu Bạch, anh còn đứng gần cô ta làm gì? Tránh xa ra một chút!】
【Hạ Nguyễn sao còn chưa rút khỏi giới giải trí vậy!】
【Khoan đã, tại sao váy của Hạ Nguyễn và Tô Ấu Bạch trông hơi giống nhau thế nhỉ?】
【A a a a a, chắc chắn là cô ta biết trước qua đường nào đó rồi, lại cọ nữa! Hạ Nguyễn, tôi giết cô!】
Tô Ấu Bạch cũng nhìn thấy, trong mắt thoáng qua một tia tối lại: “Chị Hạ, chúng ta mặc trùng hợp thật đấy.”
Hạ Nguyễn giả vờ ngại ngùng, đồng thời hướng về phía ống kính lộ ra góc nghiêng hoàn hảo của mình: “Đúng vậy đúng vậy, tôi mới mua chiếc váy này, chúng ta thật có duyên.”
Tô Ấu Bạch cố ý nói câu đó, Hạ Nguyễn cũng biết, theo lời Dư Nga mô tả, Tô Ấu Bạch không ngây thơ tốt bụng như vẻ ngoài, chọc giận anh ta, anh ta sẽ không nói gì ra mặt mà chỉ âm thầm xử lý, thuộc loại nhân sâm đen.
Nhưng Hạ Nguyễn vẫn rất vui, vì anh ta chưa bao giờ ngăn cản cô cọ nhiệt, chỉ cần không ngăn cản tức là ngầm đồng ý.
Hot search bùng nổ.
#Tô Ấu Bạch Hạ Nguyễn mặc đồ cùng tông màu#
#Tô Ấu Bạch và Hạ Nguyễn mặc đồ đôi#
Hạ Nguyễn lén liếc nhìn màn hình bình luận, hài lòng.
Người quản lý thì vừa mừng vừa lo.
Cô lo Hạ Nguyễn sẽ chọc giận Tô Ấu Bạch hoàn toàn, dù sao theo cô biết, anh trai anh ta chính là CEO của tập đoàn họ Tô, nếu đắc tội Tô Ấu Bạch, lỡ đâu anh ta đem bảo bối này đi đóng băng thì sao?
Cô chào hỏi xong rồi tự mình kéo hành lý đi.
【Nhìn đi, chờ chọn phòng xong chắc chắn sẽ bắt Tô Ấu Bạch xách hành lý cho.】
【Nói thật, các nữ khách mời khác hình như đều do nam khách mời xách hành lý, sao đến Hạ Nguyễn lại không được?】
【Vì phẩm chất của cô ta khác người ta.】
Hạ Nguyễn đứng ở tầng một, nhìn cầu thang dẫn lên tầng hai, quay lại hỏi: “Mọi người để hành lý xong hết rồi à?”
Hứa Oanh gật đầu: “Chúng tôi đều chọn phòng rồi, cô lên chọn phòng trước đi, đạo diễn đang đợi.”
Hạ Nguyễn nhìn Tô Ấu Bạch phía sau: “Tô Ấu Bạch, anh đi trước đi? Hành lý của tôi hình như có vấn đề ở bánh xe, anh đi trước đi.”
Đợi anh ta lên chọn phòng trước, cô sẽ chọn phòng bên cạnh, ô hô!
Tô Ấu Bạch giả vờ lo lắng: “Nhưng chị Hạ, chị có ổn không? Tôi thấy hành lý của chị trông có vẻ khá nặng.”
Nói thì nói vậy, nhưng Tô Ấu Bạch cũng không có ý định giúp đỡ.
Hạ Nguyễn vỗ vỗ bộ ngực nhỏ của mình: “Không sao đâu, chỉ là một chút cầu thang thôi mà.”
Nghe cô nói vậy, Tô Ấu Bạch đi lên trước.
Hạ Nguyễn bám sát phía sau.
Tô Ấu Bạch cúi đầu nhìn cô một cái, Hạ Nguyễn vẻ mặt nghiêm túc, kéo chiếc vali to hơn cả thân hình mình, còng lưng leo từng bước, trông như một con kiến.
Vừa buồn cười vừa lố bịch.
【Ai ở trên bảo cô ta sẽ kêu người giúp? Đứng ra đi! Đây không phải là không kêu ai giúp sao?】
【Hạ Nguyễn phá vỡ hình tượng rồi, cô ta nên chớp chớp đôi mắt to đó nhờ người khác giúp mới đúng, không ngờ cô ta lại tự mình xách lên.】
【Hình như tôi còn thấy cơ bắp trên cánh tay cô ta nữa.】
【Thì ra cô ta đăng lên Weibo là thật sự đến phòng gym tập, tôi cứ tưởng là dàn dựng chứ.】
