Chương 16: Nữ minh tinh đen đỏ trong giới giải trí (3)
Trong đầu vang lên tiếng sột soạt.
Hệ thống tỉnh giấc, nhìn thoáng qua tiến độ nhiệm vụ của Hạ Nguyễn, khóe miệng nhếch lên vẻ hài lòng.
Nó vốn tưởng rằng một người cả đời sống thật thà như Hạ Nguyễn kiếp trước thì làm ác nữ phụ sẽ hơi khó khăn, nhưng nhìn có vẻ không tệ, khả năng thích nghi của cô rất tốt.
Có lẽ là do bị kìm nén quá lâu rồi.
Xem xong, hệ thống lại ngủ tiếp.
Hạ Nguyễn chọn phòng xong đi xuống, đạo diễn bắt đầu điều khiển chương trình. Thấy bên cạnh Tô Ấu Bạch có mấy ống kính, cô nhân lúc anh không để ý lại lén lút trốn sau lưng anh.
Không còn cách nào, nếu đi một mình thì chắc chắn sẽ không có cảnh quay nào, nên cơ hội phải tự mình giành lấy!
Anh quay phim cũng rất chiều cô, cố tình chừa chỗ cho cô.
Hứa Oanh nhìn thấy khóe miệng giật giật.
Có lẽ vì không phải ống kính của mình bị cọ, nên đứng ở góc nhìn của người ngoài cuộc, trông bộ dạng vừa hèn hạ vừa đắc ý của Hạ Nguyễn cũng khá đáng yêu.
Đạo diễn: “Tiếp theo, chúng ta sẽ chia các vị khách nam nữ thành từng cặp, các cặp cùng đội sẽ có buổi hẹn hò đầu tiên, mọi người lại đây rút thăm.”
【Ơ, cái này chắc không có gian lận chứ?】
【Cuối cùng Hạ Nguyễn cũng phải tách khỏi Tô Ấu Bạch rồi à? Tuyệt vời!】
【Ai biết được cảnh quay của Tô Ấu Bạch lúc nào cũng có một cái đầu thò ra từ góc nào đó khiến tôi mệt mỏi thế nào đâu.】
Mọi người lần lượt tiến lên rút thẻ của mình.
Đạo diễn: “Cùng màu là một cặp.”
Hạ Nguyễn và Chu Nghiên rút được thẻ xanh lá, Tô Ấu Bạch và Hứa Oanh rút được thẻ trắng, Cố Diễn Chi và Lâm Dữu Dữu rút được thẻ đỏ.
Ánh mắt Hạ Nguyễn lộ vẻ tiếc nuối.
Chu Nghiên liếc cô một cái rồi cau mày. Là người phụ nữ có tiếng xấu này, trên mạng cũng bị chửi, hoàn toàn không đạt tiêu chuẩn của anh. Còn anh thì có tiền lại có nhan sắc, cô ta có phần với cao.
Thôi, xem như cô ta cũng xinh, dáng cũng được, miễn cưỡng cho cô ta một cơ hội vậy.
Hứa Oanh từng hợp tác với Tô Ấu Bạch một bài hát tình cảm, hai người coi như quen biết sơ, gật đầu chào nhau coi như chào hỏi.
Lâm Dữu Dữu chủ động chào hỏi Cố Diễn Chi, thái độ của Cố Diễn Chi không quá lạnh nhạt.
【Hạ Nguyễn lại xếp chung với Chu Nghiên, đáng đời!】
【Hai người đúng là xứng đôi, đừng có làm phiền Tô Ấu Bạch của tôi nữa!】
【Tô Ấu Bạch và Hứa Oanh đứng cạnh nhau trông hợp quá, chị gái dịu dàng và chú cún ngoan ngoãn, thích quá đi.】
Hạ Nguyễn và Chu Nghiên bước vào một căn phòng, bên trong chỉ có một chiếc bàn, trên bày bữa tối dưới ánh nến, xung quanh sàn còn rải đầy cánh hoa, không khí lãng mạn tràn ngập.
Chu Nghiên đứng trước bàn, hai tay đút túi, nhìn quanh một vòng rồi ngồi xuống ghế.
Anh ngẩng lên nhìn Hạ Nguyễn, hơi nâng cằm, dùng ánh mắt ra hiệu: “Ngồi đi.”
Hạ Nguyễn: “…”
Cô ngồi xuống đối diện anh, lén nhìn quanh phòng. Ba máy quay, trên đèn còn treo micro thu âm. Tốt, có ống kính là được.
Chu Nghiên cầm chai rượu vang, tự rót cho mình một ly, rồi đặt chai xuống, hoàn toàn không có ý định rót cho Hạ Nguyễn.
“Cô uống không?” Anh hỏi.
Hạ Nguyễn nhìn chai rượu, thành thật nói: “Uống. Anh định rót cho tôi à?”
Chu Nghiên khựng lại, có vẻ không ngờ cô lại hỏi thẳng như vậy.
Anh cầm lại chai rượu, rót cho cô nửa ly, miệng nói: “Tôi cứ tưởng các người đẹp đều phải giữ dáng, không uống rượu nhiều.”
“Anh nghĩ nhiều thứ, phần lớn đều không đúng.” Hạ Nguyễn nhấp một ngụm.
Chu Nghiên nhướng mày, ngả người ra lưng ghế.
“Hạ Nguyễn,” Anh lên tiếng, giọng điệu thoải mái như đang tán gẫu về thời tiết, “Cô đã yêu bao nhiêu lần rồi?”
Đúng là kiểu con nhà giàu hỏi thăm lý lịch kinh điển.
Hạ Nguyễn cầm dao nĩa cắt bít tết, cười hì hì: “Anh đoán xem.”
Chu Nghiên cười, nụ cười đầy vẻ ưu việt: “Tôi không đoán. Cô nói thẳng đi, tôi không hứng thú với quá khứ của cô, nhưng đã cùng đội rồi, có vài chuyện tôi thấy cần nói rõ.”
“Chuyện gì?” Hạ Nguyễn cắn một miếng bít tết, mắt sáng lên.
Bít tết này ngon thật, chương trình ăn uống không tồi.
“Tôi đến chương trình này, vốn định đến để chơi thôi,” Anh nói với giọng nghiêm túc, “Nhưng giờ tôi đổi ý rồi. Tôi thực sự muốn tìm một người phù hợp để cùng trải qua. Điều kiện của tôi cô cũng thấy rồi đấy, yêu cầu của tôi cũng khá cao.”
Ani dừng lại, nhìn Hạ Nguyễn đầy ẩn ý: “Nói thật, cô so với hình mẫu lý tưởng của tôi… có chút chênh lệch.”
Hạ Nguyễn dừng động tác nhai, nhìn anh.
“Nhưng tôi thấy,” Chu Nghiên đổi giọng, trong lời nói mang theo vẻ ban phát, “Cô cũng xinh, tính cách cũng coi như thú vị, nếu cô chịu nghiêm túc đối mặt, tôi không ngại cho cô một cơ hội tìm hiểu lẫn nhau.”
Nói xong, anh nhấc ly rượu lên, nhấp một ngụm tao nhã, chờ phản ứng của cô.
Hạ Nguyễn nuốt miếng bít tết trong miệng, cô cười rất tươi, rất chân thành.
“Cậu Chu,” Cô nghiêng đầu nhìn anh, giọng ngọt ngào như ly rượu vang vừa nãy, “Anh nói chênh lệch nhất định, cụ thể là chỉ điều gì?”
Chu Nghiên thực sự nghiêm túc suy nghĩ: “Đầu tiên, tiếng tăm của cô không tốt lắm. Nhà tôi khá coi trọng danh dự, nếu dẫn cô về nhà, bố mẹ tôi có thể sẽ có chút lo lắng. Thứ hai, năng lực chuyên môn của cô… tôi không hiểu rõ lắm, nhưng những gì trên mạng nói, chắc không phải hoàn toàn không có căn cứ đâu nhỉ? Cuối cùng,”
Anh nhìn chiếc váy của Hạ Nguyễn, “Bộ đồ cô mặc hôm nay trông trẻ con quá, tôi thích người trưởng thành hơn.”
Hạ Nguyễn cúi đầu nhìn chiếc váy công chúa nhỏ màu tối của mình, rồi lại ngẩng lên nhìn anh.
“Vậy nên,” Cô nói rành rọt từng chữ, “Anh thấy tôi tiếng tăm xấu, năng lực kém, gu ăn mặc không hợp yêu cầu của anh, nhưng vẫn sẵn sàng cho tôi cơ hội?”
Chu Nghiên hơi gật đầu.
Hạ Nguyễn nói tiếp: “Tôi muốn hỏi anh một chuyện.”
Chu Nghiên chưa kịp trả lời, cô đã tự nhiên mở lời: “Tôi nghe nói trước khi lên chương trình anh vừa chia tay một cô nàng mạng xã hội, đối phương tố cáo rằng món quà anh tặng là mượn từ nhãn hàng, dùng xong còn phải trả lại, có chuyện đó không?”
Sắc mặt Chu Nghiên hơi đổi: “Đó là bịa đặt.”
“Sao lại thế được?” Hạ Nguyễn lẩm bẩm, vẻ mặt khó xử nhìn anh.
“Tôi thấy trên mạng mà, chẳng phải anh nói những gì xuất hiện trên mạng, không phải hoàn toàn không có căn cứ sao?”
Hạ Nguyễn không cho anh cơ hội chen lời, giọng nói trong trẻo như đổ đậu.
“Anh nói tôi năng lực kém. Đúng là diễn xuất của tôi bình thường, hát cũng bình thường, nhưng ít nhất tôi có một bộ phim truyền hình ngắn đạt hơn trăm triệu lượt xem, còn anh thì sao? Năng lực của anh là gì? Đầu thai à?” Dù sao đó cũng là trăm triệu lượt xem bị chửi.
Vẻ mặt Chu Nghiên đã bắt đầu cứng đờ.
Hạ Nguyễn lại cầm dao nĩa, tiếp tục ăn bít tết: “Vậy nên, cậu Chu, cơ hội đó của anh, hay là để dành cho người khác vậy. Tôi thấy chúng ta không hợp nhau lắm.”
“Cô…” Chu Nghiên nghiến răng.
Giọng anh hơi lớn, Hạ Nguyễn giật mình, đôi mắt chớp chớp, “Xin lỗi, tôi nói hơi thẳng, chắc anh không phải kiểu người bị từ chối là lại tức giận đâu nhỉ?”
【Ha ha ha ha, đã quá! Ban đầu tôi còn tức đến mức muốn xông lên đánh anh ta, kết quả là lời của Hạ Nguyễn lại làm tôi nguôi giận.】
【Đòn phản đòn này hay thật, Hạ Nguyễn Nguyễn làm anh ta nghẹn họng không nói được gì.】
【Hơi thích cô ấy rồi đấy.】
【Mặc dù… nhưng mọi người đừng quên bản chất của cô ấy.】
