Chương 26: Nữ minh tinh vừa đen vừa đỏ trong giới giải trí (13)
Trong đêm tĩnh lặng, một tiếng gõ cửa khẽ khàng vang lên, nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy.
Khi người bên trong mở cửa, ánh sáng yếu ớt hắt ra hành lang tối om, một bóng người cao lớn ôm chầm lấy người trong phòng.
Bịch một tiếng.
Màn đêm lại trở về yên tĩnh.
Hạ Nguyễn thản nhiên đeo con gấu túi to trên người, đi đến máy lọc nước đối diện giường rót một cốc nước.
Tô Ấu Bạch dồn gần hết trọng lượng cơ thể lên người cô, môi khẽ chạm vào hõm cổ cô.
Đợi Hạ Nguyễn uống nước xong quay lại, anh liền sốt ruột hôn lên, như một con chó điên không kìm được.
Hạ Nguyễn bị anh ép lùi từng bước, cho đến khi không còn đường lui, ngã xuống mép giường.
Hạ Nguyễn kêu lên một tiếng kinh ngạc.
Chưa kịp thở lấy một hơi, Tô Ấu Bạch đã lại phủ lên người cô.
“Tô Ấu Bạch, anh đợi đã.” Hạ Nguyễn đẩy người đàn ông nặng trịch đang đè trên người ra.
Tô Ấu Bạch tuy không nỡ rời xuống, nhưng vẫn ngoan ngoãn quỳ ngồi trên giường, đợi cô bình tĩnh lại.
Bọn họ vừa mới bên nhau, phải ngoan ngoãn một chút.
Đợi sau này mới có thể tùy hứng.
Hạ Nguyễn chỉnh lại cổ áo, nhìn chú cún ngoan ngoãn bên giường hỏi: “Lúc anh đến không bị ai nhìn thấy chứ?”
Chú cún ngoan ngoãn lắc đầu.
Hạ Nguyễn nghĩ cũng đúng, bây giờ đã muộn thế này, ngày mai là ngày cuối cùng trong chương trình hẹn hò, cô phải nghĩ xem sau đó sẽ đi nhận show ở đâu, cô vẫn chưa liên lạc với người đại diện mà.
Vừa định cầm điện thoại lên thì thấy Tô Ấu Bạch đang nhìn cô với ánh mắt đầy mong chờ, Hạ Nguyễn buồn cười hỏi: “Tô Ấu Bạch, sau chương trình anh có bận không?”
Tô Ấu Bạch lắc đầu: “Không bận, em muốn ở nhà viết nhạc, nếu chị muốn đi đâu thì em đi theo là được.”
Nói rồi anh tiến lại gần, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn cô: “Chị à, em có một nhãn hàng đang bàn chuyện hợp tác, chị có muốn đi cùng không? Em có thể quay cùng chị.”
“Nhãn hàng gì?” Hạ Nguyễn theo phản xạ hỏi xong liền cảm thấy mình hỏi thừa.
Tài nguyên của Tô Ấu Bạch xưa nay luôn là tốt nhất trong giới, lời mời hợp tác có thể đến tay anh chắc chắn không thể tệ được. Tuy rằng nhờ chương trình hẹn hò này cô đúng là nổi lên một chút, nhưng trong lòng cô hiểu rõ, với đẳng cấp hiện tại của mình, chưa chắc đã đủ tư cách với loại quảng cáo tầm cỡ đó.
Tô Ấu Bạch lấy điện thoại từ trong túi ra, mở ghi chú đưa đến trước mặt cô, trên màn hình hiện tên một thương hiệu đồng hồ cao cấp.
Hạ Nguyễn nhìn thấy dòng chữ đó thì sững người một lúc, thương hiệu này những năm trước đều hợp tác với nghệ sĩ hạng nhất gần kề, “Bọn họ muốn tìm một cặp đôi có cảm giác tình nhân thật sự, không phải kiểu diễn xuất,”
Giọng Tô Ấu Bạch hạ rất thấp, “Người đại diện của em nói đối phương xem cảnh của chúng ta trong chương trình, cảm thấy bầu không khí giữa chúng ta rất đặc biệt.”
Tô Ấu Bạch thấy cô im lặng không nói, tưởng cô đang do dự, vội vàng bổ sung: “Thời gian quay chỉ có hai ngày, ngay trong thành phố này, sẽ không làm tốn quá nhiều thời gian của chị.”
Nói câu này, cơ thể anh không tự giác nghiêng về phía trước một chút, giống như một con chó to xác đang vội lấy lòng người nhưng lại không dám quá đáng, đôi mắt ấy dưới ánh đèn mờ tối càng trở nên sáng rực, sự mong chờ chất chứa trong đó gần như tràn ra ngoài.
Tài nguyên đưa đến tận miệng, Hạ Nguyễn chắc chắn phải nhận.
“Được thôi, tôi sẽ đi cùng anh.”
“Chị đi đâu, em đi đó.”
Tô Ấu Bạch mỉm cười nhìn cô, hai người nhất thời không nói gì.
Hạ Nguyễn nhìn anh một lúc, chậm rãi giơ tay lên, ngón trỏ hơi cong lại, ra hiệu cho anh lại gần.
Tô Ấu Bạch nuốt nước bọt, yết hầu chuyển động lên xuống, anh như bị một sức mạnh vô hình nào đó dẫn dắt, hai tay chống lên mặt giường, đầu gối lún xuống tạo thành hai vết lõm trên tấm nệm mềm mại, từng chút một bò về phía cô.
Anh giơ tay giữ lấy sau gáy cô, hôn lên.
Lần này có lẽ đã có tự tin, Tô Ấu Bạch đè cô lên giường mà hôn. Anh gần như tham lam chiếm lấy, đầu lưỡi khẽ cạy mở môi răng cô, nếm được vị ngọt còn sót lại trong miệng cô, thứ ngọt ngào gây nghiện chỉ có ở trên người cô.
Hạ Nguyễn bị anh hôn đến mức không chịu nổi, cơ thể theo bản năng ngả về sau, còn Tô Ấu Bạch thuận thế đè lên, một tay giữ chặt sau gáy cô, tay kia chống bên người cô, từ từ đè cả người cô xuống giường.
Nụ hôn của Tô Ấu Bạch từ đường quai hàm lan dần xuống chiếc cổ thon dài, lưu luyến trên làn da trắng ngần ấy.
Màn đêm ngoài cửa sổ lặng lẽ dõi theo tất cả.
Khi mọi chuyện kết thúc, Tô Ấu Bạch bế Hạ Nguyễn đang mềm nhũn vào phòng tắm, còn anh tự mình thay ga giường, rồi lại bế Hạ Nguyễn đang buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt về.
Tô Ấu Bạch nhìn tấm ga giường đã dùng bẩn, suy nghĩ hai giây, gấp lại rồi cho vào túi, sau đó lên giường ôm Hạ Nguyễn mềm mại ngủ.
Sáng hôm sau, tiếng chuông báo thức vang lên, đánh thức hai người đang âu yếm trên giường.
Hạ Nguyễn bực bội bịt tai lại, Tô Ấu Bạch nheo mắt ngồi dậy tắt chuông, rồi ôm Hạ Nguyễn nằm lại giường.
Một lúc sau, “Chị ơi, dậy đi thôi.”
Tô Ấu Bạch lười biếng nằm thêm một lúc rồi đứng dậy định vào phòng tắm rửa mặt, đứng trước gương ngẩn ra hai giây, mới nhớ ra đồ dùng của mình vẫn ở phòng anh.
Anh bóc bộ đồ vệ sinh cá nhân dùng một lần, rửa qua loa cho xong, quay lại bế Hạ Nguyễn từ trong chăn ra rửa mặt.
Tô Ấu Bạch giúp cô lấy kem đánh răng, thấy cô vẫn còn mơ mơ màng màng trong gương, liền dịu giọng dỗ dành: “Chị, em xuống trước, chị rửa mặt xong thì xuống nhé.”
Tầng hai là khu vực nghỉ ngơi của khách mời, sẽ không có camera, quay phim cũng chỉ ở tầng một, nên Tô Ấu Bạch ngủ lại đây cũng chẳng lo lắng gì.
……
Hôm nay là ngày phát sóng trực tiếp tập cuối của chương trình hẹn hò “Tín Hiệu Trái Tim”.
Theo quy trình đã được chốt từ một tuần trước, đúng chín giờ sáng sẽ bắt đầu buổi phát sóng trực tiếp liên tục ba tiếng cuối cùng, nội dung bao gồm lựa chọn cuối cùng của mỗi khách mời, nghi thức tỏ tình thành công và lời tạm biệt tập thể trước khi rời đi.
Trước đó, tất cả khách mời phải có mặt tại phòng khách tầng một trước tám giờ bốn mươi lăm phút.
Đúng chín giờ sáng, buổi phát sóng trực tiếp bắt đầu.
Bình luận tràn vào ngay lập tức, phía bên phải màn hình bị phủ kín bởi những dòng chữ dày đặc.
【Đến rồi đến rồi!】
【Tập cuối rồi huhuhu】
【Tôi cá năm hào Tô Ấu Bạch sẽ chọn Hạ Nguyễn】
Phần tỏ tình được thực hiện theo thứ tự bốc thăm.
Chu Nghiên bước vào phòng kính, nói với ống kính: “Tôi chọn Hứa Oanh.”
Bình luận lướt qua: 【Thằng tự luyện gan to thật đấy】
【Còn dám chọn cơ đấy, xem chị Hứa của tôi có đồng ý không nào.】
Hứa Oanh ngồi dưới ánh nắng, chiếc váy trắng tinh khôi làm cô trông thật trong sáng dịu dàng, cô mỉm cười hiền hòa:
“Cảm ơn anh Chu đã dành tình cảm cho tôi, nhưng sau những ngày tham gia chương trình hẹn hò này, hiện tại tôi nghĩ mình không thích hợp để yêu đương. Tôi sẽ tập trung vào sự nghiệp của mình, từng bước tiến lên, đến khi thời điểm thích hợp sẽ tính đến chuyện tình cảm.”
【Hứa Oanh thật khéo léo, nhận hết trách nhiệm về mình】
【Ha ha ha thằng tự luyến đúng là bị từ chối rồi.】
Tô Ấu Bạch là người áp chót bước vào phòng kính.
Anh đút hai tay vào túi áo hoodie, bước chân chậm rãi, ánh nắng kéo bóng anh thành một vệt dài mờ nhạt.
【Tô Ấu Bạch đến rồi!】
【Không biết anh ấy có chọn Hạ Nguyễn không, cứu mạng】
【Tôi hồi hộp quá.】
