Chương 27: Nữ minh tinh đen đỏ trong giới giải trí (14)
Anh ngồi xuống sofa, nhìn vào máy quay và nói ra cái tên “Hạ Nguyễn”, khóe miệng cong lên, giọng nói nhẹ nhàng nhưng từng chữ đều rõ ràng:
“Tôi rất cảm ơn chương trình đã cho tôi cơ hội tiếp xúc với cô ấy. Khi cô ấy nhìn tôi cười, ánh nắng vừa vặn rơi trên mái tóc cô ấy, tôi chợt thấy cảnh tượng đó rất đẹp.
Đến ngày thứ hai, khi thấy Hạ Nguyễn cười nói với người khác, tôi đứng bên cạnh nhìn, trong lòng tự nhiên thấy khó chịu. Mỗi ngày, tôi lại càng muốn đến gần cô ấy hơn. Khi tôi nhận ra, trong đầu tôi đã toàn là cô ấy.”
Bình luận bùng nổ:
【A a a a a a anh ấy thừa nhận rồi!】
【Thích từ lâu là sao!!!】
【Tôi khóc rồi, cặp này là thật hay diễn vậy?】
【Tô Ấu Bạch, anh giấu kỹ thật đấy.】
Anh dựa lưng vào ghế, ngước nhìn bầu trời qua mái kính, rồi đứng dậy chỉnh lại đệm tựa, đẩy cửa bước ra ngoài.
Bình luận vẫn tiếp tục:
【Anh ấy ngoan thật, còn chỉnh đệm nữa.】
【Nóng lòng đi tìm chị rồi.】
Hạ Nguyễn là người cuối cùng.
Cô bước trên con đường lát sỏi, chiếc áo khoác màu trắng sữa và chiếc váy dây màu xám nhạt khẽ đung đưa trong gió nhẹ.
Bình luận im lặng một lúc, rồi dâng trào nhiều hơn:
【Hạ Nguyễn đẹp quá】
【Cô ấy sẽ chọn Tô Ấu Bạch chứ, cầu xin đó】
【Cầu cho hai người đến với nhau.】
Cô đẩy cửa phòng kính bước vào, mùi nước hoa gỗ xộc vào mặt.
Hạ Nguyễn đã chai lì rồi.
Ban đầu cô định bảo anh đừng vội công khai, nhưng Tô Ấu Bạch không cho cô cơ hội từ chối, đã tuyên bố với cả thế giới về mối quan hệ của họ.
Chú chó nhỏ luôn muốn đánh dấu chủ nhân của mình, để mọi người biết cô là của anh.
Tin nhắn riêng của Hạ Nguyễn đã bị quản lý bắn phá, nhưng cô không dám trả lời.
Quản lý phát điên trên mạng: “Tôi bảo em đi cọ nhiệt, chứ không phải đi cua người ta về!”
Hạ Nguyễn nghĩ lát nữa sẽ dỗ dành cô ấy.
Cô cứng đầu bước về phía sofa, khi ngồi xuống, đùi hơi khựng lại, nhưng kỹ năng diễn xuất tốt giúp cô không để lộ ra.
Đêm qua cô bị chú chó nhỏ hành hạ không ít, sáng nay lại dậy sớm, giờ eo vẫn còn mỏi, đúng là không phụ công sức của anh ấy.
Hạ Nguyễn đối mặt với máy quay, vẻ mặt bất lực: “Chọn Tô Ấu Bạch.”
【A a a a a tôi biết mà.】
【Hu hu hu tôi là fan cuồng của Bảo Bảo, Bảo Bảo của tôi, ánh mắt long lanh của cậu đâu? Nhân thiết của cậu đâu? Giờ đến giả vờ cũng không thèm giả nữa!】
【Nhớ Hạ Nguyễn trước đây yếu đuối, kiêu kỳ, giờ xem lại video cũ thấy cô ấy cũng đáng yêu thật.】
...
Sau khi quay xong chương trình tình cảm, khi Hạ Nguyễn xuống máy bay, cô bị vây kín mít. Tô Ấu Bạch đứng bên cạnh che chở, vẻ mặt lạnh lùng mở đường cho cô.
Mấy tháng sau đó, quảng cáo, đại ngôn đến mức mỏi tay, đủ loại lịch trình chạy khắp nơi, còn có những kịch bản hay để cô tha hồ lựa chọn.
Tô Ấu Bạch thì rảnh rỗi, nhưng Hạ Nguyễn đi đâu anh cũng đi theo, cả ngày ở khách sạn hoặc ở nhà nghiên cứu âm nhạc, làm mấy dự án anh trai đưa cho, rồi chờ Hạ Nguyễn về.
Khi rảnh rỗi, anh dồn toàn bộ tâm trí vào Hạ Nguyễn, trên giường chiêu trò ngày càng nhiều, ngày nào cũng làm nũng, miệng lảm nhảm đòi hầu hạ cô.
Hạ Nguyễn bận rộn ba tháng, cuối cùng cơ thể không chịu nổi, phải nghỉ ngơi, cả ngày ở nhà quấn quýt với Tô Ấu Bạch.
Tô Ấu Bạch bóp eo cô, hừ một tiếng: “Đáng lẽ phải thế từ đầu. Em không cần vất vả thế đâu, để anh trai em kiếm tiền là được. Hai chúng ta làm hai đứa phế vật nhỏ thì tốt biết bao, tiền tiêu không hết.”
Hạ Nguyễn thở hổn hển từ chối: “Không được.”
Tô Ấu Bạch dùng tay lật người cô lại, vẻ mặt tủi thân nhưng động tác thì mạnh bạo: “Tại sao? Ở nhà có gì không tốt?”
Hạ Nguyễn không nói nên lời, đành im lặng.
Tô Ấu Bạch nhượng bộ, cúi xuống hôn cô, giọng nói mơ hồ: “Vậy ở bên anh một tháng được không? Một tháng sau anh sẽ bận rộn, anh trai bảo anh lăn về kế thừa gia sản. Chị, chị thương anh lần nữa được không?”
Hạ Nguyễn mở đôi mắt mơ màng nhìn anh, Tô Ấu Bạch vẻ mặt vô tội, khóe mắt hơi đỏ, cứ như anh mới là người bị bắt nạt.
Hạ Nguyễn không kìm được bật khóc, muốn trốn.
Tô Ấu Bạch ôm chặt cô không buông: “Đồng ý với anh đi mà, chị?”
“... Được.”
Ghét chết đi được.
Tô Ấu Bạch thì sướng gần chết.
Từ ban ngày đến tối muộn anh mới chịu tha cho cô.
Hạ Nguyễn chưa bao giờ biết Tô Ấu Bạch lại sung mãn đến vậy, rõ ràng sở hữu khuôn mặt trắng trẻo như tiểu bạch kiểm, tại sao thân hình lại đẹp đến thế?
Tô Ấu Bạch nịnh nọt đút cơm cho cô, rồi bế cô đến trước cây đàn piano, ôm cô vào lòng, tâm trạng vui vẻ chơi bản nhạc mới nhất của anh.
Tô Ấu Bạch tựa cằm lên vai Hạ Nguyễn, miệng ngân nga, bàn tay thon dài với các khớp xương rõ ràng đang chơi đàn một cách uyển chuyển.
“Gió đêm khẽ lướt qua mái tóc, em mỉm cười giữa dòng người.”
“Nhịp tim loạn nhịp, cả hơi thở cũng trở nên vi diệu.”
“Ánh mắt lặng lẽ quấn quýt, niềm vui không giấu được đang cháy bỏng.”
“Chỉ muốn ôm em vào lòng, để sự dịu dàng bao phủ thế gian.”
Hạ Nguyễn miên man suy nghĩ về bàn tay anh, rõ ràng lúc nãy bàn tay này còn đang... quay ngoắt lại chơi đàn.
Tô Ấu Bạch thấy cô lơ đãng, liền ôm cô hát một câu rồi hôn một cái, khiến vành tai Hạ Nguyễn đỏ ửng.
Giọng hát và tài năng của anh đúng là trời cho.
Ba tháng ở nhà, anh sáng tác ba bài hát, bài nào cũng là tình ca ngọt ngào đến phát ngấy, giọng hát dịu dàng cùng cảm xúc dồi dào, nổi tiếng khắp mạng.
Và ba bài hát này đều viết cho Hạ Nguyễn, mỗi bài đều có bóng dáng Hạ Nguyễn.
Fan của anh trực tiếp kêu gọi không cho phép Hạ Nguyễn chia tay với anh. Thậm chí những fan cuồng nhiệt nhất cũng đã chấp nhận Hạ Nguyễn làm chị dâu, không còn cách nào khác, bài hát hay quá.
Cũng có người lén đề nghị, biết đâu chia tay rồi lại tạo ra thần khúc, muốn nghe bài hát chia tay buồn bã của Tô Ấu Bạch.
Bị Tô Ấu Bạch đáp trả ngay tại chỗ: Chia tay? Không bao giờ! Tôi sẽ không cho bọn đàn ông khốn kiếp đó một cơ hội nào!
Tiếng chuông điện thoại vang lên.
Hạ Nguyễn nhìn thấy cuộc gọi đến, khóe mắt cong lên, ngón tay nhẹ nhàng lướt trên màn hình.
“Bà ngoại.”
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói quen thuộc của bà, mang theo chút dò hỏi và niềm vui không giấu được:
“Nguyễn Nguyễn à, bà thấy cháu trên TV rồi.”
Hạ Nguyễn chạnh lòng, chưa kịp nói gì thì bà đã nói liến thoắng:
“Cái chương trình đó, cháu mặc chiếc váy đẹp đó, đứng trên con đường lát sỏi, bà nhận ra cháu ngay. Sau đó là cậu con trai đó.”
Bà dừng lại, giọng hạ thấp nhưng không giấu được ý cười: “Cậu ấy tên là Tô Ấu Bạch phải không?”
Tô Ấu Bạch tai thính, đã nghe thấy từ lâu, nghe đến tên mình liền ngồi thẳng dậy, cằm vẫn lười biếng gác trên vai Hạ Nguyễn không chịu rời.
Hạ Nguyễn bị anh cọ đến ngứa, nghiêng đầu: “Vâng, bà ngoại.”
“Những lời cậu ấy nói, bà đều nghe thấy cả.” Đầu dây bên kia truyền đến tiếng sột soạt, như đang điều chỉnh tư thế ngồi trên ghế sofa.
“Cậu ấy nói ánh nắng rơi trên tóc cháu, nói trong đầu toàn là cháu... Ôi trời, miệng cậu ấy ngọt thật đấy, bà sống đến từng này tuổi rồi mà chưa nghe ai nói lời sến súa đến thế.”
Khóe miệng Tô Ấu Bạch gần như muốn nứt đến tận mang tai, anh áp sát vào ống nghe, giọng trong trẻo và ngoan ngoãn: “Bà ngoại ơi! Cháu là Tô Ấu Bạch, bạn trai của Hạ Nguyễn.”
Hạ Nguyễn liếc anh một cái, người này sao gặp ai cũng gọi một cách trơn tru vậy.
Đầu dây bên kia im lặng hai giây, rồi bà cười, cười rất to, như niềm vui tích tụ từ lâu cuối cùng cũng tìm được lối thoát: “Được được được, giọng cũng hay.”
Ông bà chợt nghiêm giọng: “Tiểu Tô à, bà hỏi cháu, cháu với Nguyễn Nguyễn nhà bà là thật lòng chứ?”
Tô Ấu Bạch thu lại nụ cười, vẻ mặt nghiêm túc như đang thề thốt điều gì đó trọng đại, nhưng giọng nói lại không tự chủ được mà dịu xuống: “Bà ngoại, đời này cháu chỉ nhận định cô ấy.”
Hạ Nguyễn cúi mắt không nói, khẽ ho một tiếng.
Bà ngoại lại cười, cười mãi rồi giọng có chút run run: “Nguyễn Nguyễn hồi nhỏ chịu khổ nhiều lắm, bố mẹ nó mất sớm, bà thì già rồi, nhiều chuyện không lo nổi, nó lớn lên một mình vất vả lắm...”
Bà hít hít mũi: “Giờ có người thương nó rồi, bà mừng lắm.”
Hạ Nguyễn mũi cay cay, mắt đỏ hoe.
Tô Ấu Bạch đưa tay kéo cô vào lòng, cằm tựa lên đỉnh đầu cô, nói vào điện thoại: “Bà ngoại, bà yên tâm, cháu sẽ không để cô ấy chịu một chút ấm ức nào. Khi nào bà rảnh, cháu và Hạ Nguyễn sẽ về thăm bà, cháu nấu cơm cho bà ăn, tay nghề của cháu cũng không tệ đâu.”
“Được được được, bà chờ các cháu.” Giọng bà rõ ràng vui vẻ hơn: “Nguyễn Nguyễn à, cái chương trình đó bà phải xem đi xem lại nhiều lần, cháu nhớ dẫn Tiểu Tô về thường xuyên nhé, bà nấu đồ ngon cho các cháu.”
Hạ Nguyễn chớp mắt nuốt nước mắt vào trong, giọng hơi khàn: “Cháu biết rồi, bà ngoại.”
“À, Nguyễn Nguyễn, cháu bớt nhận việc cho Tiểu Tô đi, đừng để người ta mệt.” Bà ngoại dặn dò ân cần: “Bà thấy thằng bé gầy quá, cháu chăm sóc nó nhiều vào.”
Hạ Nguyễn theo phản xạ liếc nhìn Tô Ấu Bạch.
Người này gầy chỗ nào chứ, cả người không một miếng mỡ, rắn chắc đến mức tối qua làm eo cô bầm tím.
Tô Ấu Bạch cười híp cả mắt, làm nũng: “Bà ngoại tốt quá.”
Lại nói thêm vài câu, đầu dây bên kia có người gọi bà đi đánh bài, bà vội vàng cúp máy, câu cuối cùng là: “Nguyễn Nguyễn à, nhớ dẫn Tiểu Tô về nhé.”
Hạ Nguyễn miên man suy nghĩ theo cuộc gọi.
Tô Ấu Bạch đột nhiên bế bổng cô lên xoay một vòng, Hạ Nguyễn giật mình, đấm anh một cái: “Anh làm gì vậy!”
“Vui.” Tô Ấu Bạch đặt cô xuống, trán chạm trán cô, cười như một đứa trẻ vừa có được cả thế giới: “Chị à, em nói sao em lại may mắn đến vậy, gặp được chị.”
Hạ Nguyễn nhìn vào mắt anh, trong đó phản chiếu khuôn mặt đang rạng rỡ nụ cười của chính mình.
Cô nhớ đến câu bà ngoại thường nói hồi nhỏ:
“Nguyễn Nguyễn à, ngày tháng còn dài, vận may đáng đến đều đang trên đường.”
Ngoài cửa sổ, hoàng hôn dần buông xuống, gió đêm lướt qua con đường lát sỏi, tấm rèm trắng sữa khẽ bay lên. Tô Ấu Bạch ngồi lại bên cây đàn piano, những ngón tay rơi xuống vài nốt nhạc dịu dàng, Hạ Nguyễn chậm rãi học theo nhịp điệu của anh.
——————————
Viết lâu thế rồi, thế giới tiếp theo đến một nhiệm vụ ác nữ phụ thực thụ đi. Nhưng yên tâm, là ngọt đấy! Ngọt lịm!
