Chương 17: Chuẩn bị săn bắn
Hệ thống: “Chủ nhân, là nhà họ Trương.”
Nhà họ Trương cách Kiều Tuyết Quân một trăm mét, vẫn nằm trong phạm vi giám sát của hệ thống.
Kiều Tuyết Quân nhíu mày. Nhà họ Trương? Nhà họ Trương chỉ còn lại người dì đó, cha con nhà họ Trương đã bị đưa đi chưa thả về.
Người dì đó đang theo dõi mình?
Tuy nhiên, có lẽ chỉ là phòng bị thôi, dù sao nhà họ Trương vừa mới bị người nhiễm bệnh bò điên tấn công, cảnh giác với những thay đổi xung quanh cũng là điều nên làm.
Nhưng Kiều Tuyết Quân vẫn không trở về nơi trú ẩn ngay lập tức. Cô đứng dậy, đi ra cửa phòng, kéo cái bàn bên cạnh lại chắn cửa. Như vậy dù có ai muốn lén lút vào, cũng sẽ vì động tĩnh quá lớn mà bị phát hiện. Kiều Tuyết Quân biết hệ thống có thể cảnh báo trước, nhưng cô thấy làm thế sẽ an toàn hơn.
Khi trở về nơi trú ẩn dưới lòng đất, Kiều Tuyết Quân đặt đồ xuống kiểm tra lại: dây thừng, dao găm, gậy gấp... không mất món nào. Ná cao su, bi thép... Ừm?
Kiều Tuyết Quân đếm lại bi thép.
Lúc ra ngoài cô mang theo một túi nhỏ, 20 viên. Nhưng bây giờ đếm chỉ còn 19 viên.
Mất một viên... nhưng lúc dùng ná cao su tấn công người nhiễm bệnh bò điên, rõ ràng cô đã nhặt hết bi trên mặt đất. Vậy mà vẫn sót một viên sao?
Nghĩ đến viên bi đó có thể đang ở trên người người nhiễm bệnh bò điên, trán Kiều Tuyết Quân thoáng chảy mồ hôi lạnh. Khu phố nói sẽ có người đi tìm người nhiễm bệnh đó, nếu phát hiện viên bi trên người hắn... rắc rối to.
Cũng tại lúc đó hoảng quá, nhặt hết rồi chỉ nhìn mặt đất, không kiểm tra trên người người bệnh, nên sót mất một viên.
Trong khoảnh khắc, Kiều Tuyết Quân nảy ra ý định ra ngoài nhặt viên bi về, nhưng chưa kịp nghĩ kỹ đã bỏ. Ra ngoài lúc này quá nguy hiểm, mà viên bi chưa chắc đã ở trên người người bệnh. Hơn nữa, dù có ở trên người hắn, bị người ta phát hiện, cũng chưa chắc có thể liên hệ đến cô.
Có lẽ viên bi rơi trên đường, hoặc chỉ lăn vào kẽ đá nào đó không biết.
Nghĩ nhiều cũng vô ích, Kiều Tuyết Quân đứng dậy, cất từng món đồ lên kệ.
Sau khi cất xong, thần kinh căng thẳng suốt nãy giờ mới bắt đầu thả lỏng.
Cô ngồi trước kệ, cúi đầu chỉ thấy người đầy mùi mồ hôi, cùng mùi cỏ cây đất cát khô tanh ngoài đồng.
Muốn tắm quá.
Hệ thống: “Chủ nhân có cần đun nước không?”
Kiều Tuyết Quân do dự một chút: “Không đun.”
Bếp của nơi trú ẩn có thể dùng điện, cô đã mang ấm đun nước xuống, nhưng vì một ấm nước mà khởi động máy phát điện chạy dầu, thấy không đáng. Tuy nhiên bếp của nơi trú ẩn còn có loại bếp lò cũ, có thể đốt củi hoặc than.
Kiều Tuyết Quân không dự trữ củi và than.
Ngày mai có thể ra ngoài thêm một chuyến, nhặt ít củi về, mấy cành củi kia phơi rất giòn, chắc dễ nhóm lửa lắm.
Kiều Tuyết Quân đi về phía khu trồng trọt. Ống nước mềm cô dẫn từ ngoài vào nằm ngay cạnh đất. Cô định tắm qua loa vậy.
“Chắc nhiệt độ nước bây giờ cũng không thấp đâu.” Kiều Tuyết Quân đoán.
Cô mở van trên ống nước, ống nước rỗng phát ra tiếng ùng ục một hồi, rồi nước trong chảy ra.
Quả nhiên, phơi nắng một ngày nước ấm ấm, không hề lạnh.
Kiều Tuyết Quân thở phào, bắt đầu tắm rửa.
Tắm xong dễ chịu hơn nhiều, Kiều Tuyết Quân về phòng ngủ, nằm lên giường.
Vốn tưởng hôm nay mệt vậy sẽ nhanh chìm vào giấc ngủ, nhưng nhắm mắt một hồi lâu, thần kinh đại não của Kiều Tuyết Quân vẫn rất hoạt động.
“Hệ thống.” Kiều Tuyết Quân gọi một tiếng.
Hệ thống vội đáp: “Chủ nhân sao vậy?”
“Ngày mai tôi định lên núi nhặt ít củi về trữ.”
Hệ thống: “Tốt quá chủ nhân, gỗ còn có thể làm nhiều công cụ nữa. Chủ nhân muốn lên núi sao? Ngọn núi hôm trước đi đó.”
Kiều Tuyết Quân: “Ừ, gần nhất đó, hay ngươi có đề nghị gì khác?”
Hệ thống mở bản đồ, đánh dấu một điểm: “Một ngọn núi nhỏ phía bắc, bốn phía đều có núi cao bao quanh, phân bố nhiều hang động dưới lòng đất, ảnh hưởng của nhiệt độ cao tương đối thấp. Cơ sở dữ liệu cho tôi biết trên núi đó có thể có động vật sinh sống, có cơ hội đi săn.”
Kiều Tuyết Quân nhìn bản đồ: “Ngươi lại phân tích được rồi à?”
Lúc đầu xây nơi trú ẩn hỏi ý kiến nó, nó còn bảo không biết chỗ nào thích hợp.
Hệ thống hơi ngượng, giải thích: “Tôi có chức năng này, chỉ là cần thời gian tải dữ liệu địa phương.”
Săn bắn, thịt động vật có thể cung cấp chất béo và protein cơ thể cần.
Kiều Tuyết Quân không thiếu đồ ăn lắm, lúc đi siêu thị mua gạo, cô còn mua một ít thịt hộp, hộp bảo quản được lâu. Nhưng giá cũng không rẻ, cô chỉ mua một năm lượng, mà còn phải ăn tiết kiệm mới đủ.
Nhưng một năm sau sẽ hết sạch hàng.
Săn bắn có thể giải quyết vấn đề này tốt, cô có thể bắt động vật về nuôi trong nơi trú ẩn, nuôi đàn lên thì không lo thịt.
Kiều Tuyết Quân nghĩ một lúc, săn bắn cũng là một kỹ thuật, cô chưa từng làm. Ngành nông học của họ, chăn nuôi cũng là kiến thức chuyên môn, nuôi lợi nuôi bò cô đã từng làm, nhưng săn bắn thực sự không biết gì.
Cô có cung tên, nhưng không sử dụng thành thạo, bắn bia còn không chuẩn, huống chi săn thú nhảy chạy.
Tuy nhiên, nếu có mấy loại động vật nhỏ như cu gáy, gà rừng, thỏ rừng thì có thể dùng bẫy để bắt, không cần cung tên.
Không chỉ bắt động vật nhỏ cần đặt bẫy, căn nhà nhỏ này cũng cần vài cái bẫy để tự vệ.
Quyết định rồi, vẫn phải lên núi lấy gỗ.
Đã quyết trong lòng, hôm sau Kiều Tuyết Quân dậy liền bắt đầu kiểm tra đồ. Chặt cây chắc chắn cần rìu, cô có, còn có mấy cái bao dệt đựng khoai tây trước đây, rất chắc, có thể lấy hai cái lên núi đựng gỗ.
Còn lại là mấy đồ dã ngoại: dây thừng, dao găm đều mang theo, một chai nước khoáng, gậy thì không lấy, đeo ba lô lên là đi.
Kiều Tuyết Quân chuẩn bị xong, ăn trưa, xem giờ.
12 giờ trưa, đúng lúc nhiệt độ cao nhất. Bây giờ ra ngoài không hợp, nóng quá.
Qua hai giờ, nhiệt độ từ cao nhất 50 độ C giảm xuống 45 độ C, 4 giờ chiều, giảm xuống 39 độ C.
Cũng không phải thích hợp ra ngoài, nóng quá, nhưng dưới 40 độ C Kiều Tuyết Quân có thể chấp nhận, dù sao nếu muộn hơn thì vừa vào núi có thể trời đã tối, tối phải về, cô không muốn ở lại ngoài qua đêm.
“Chủ nhân! Phát hiện có người đến gần nơi trú ẩn. Đã vào phạm vi hai trăm mét, đã nhận dạng được thông tin: điều tra viên khu phố.”
Kiều Tuyết Quân đặt chiếc rìu trên tay xuống, vội đi ra lối ra. Cũng phải, hôm qua nói hôm nay sẽ lại đến từng nhà phát ngải thương.
Kiều Tuyết Quân ra khỏi nơi trú ẩn, đến cửa nhà thì vừa nghe giọng nữ điều tra viên gọi ngoài cửa: “Tuyết Quân! Ra ngoài một chút.”
Giống như đã nói trước, hai điều tra viên đến phát ngải thương. Lúc họ chuẩn bị đi, Kiều Tuyết Quân hỏi về người nhiễm bệnh bò điên ở núi Tây.
“Tìm thấy rồi.” Nữ điều tra viên nói, “Anh ta ngã ở trên đó rất nặng, tay bị nứt xương nhẹ, đã đưa đi bệnh viện. Nhưng...”
Nữ điều tra viên lộ ra vẻ mặt kỳ lạ: “Vết thương của anh ta có chỗ đáng ngờ.”
Kiều Tuyết Quân thót tim: “Thế à?”
Nữ điều tra viên lắc đầu: “Đang điều tra, cũng chưa nói được, dù sao người bệnh bò điên ý thức mơ hồ, hỏi gì cũng không trả lời.”
