Chương 63: Tòa nhà chung cư
Họ dừng lại trước một tòa nhà chung cư, phía sau vẫn còn một đám xác sống đang đuổi theo.
Xác sống ở khu Nam thành thật sự rất nhiều.
Chưa kịp đỗ xe, họ vội vàng xuống xe chạy vào trong tòa nhà, tiện tay đóng cửa lại.
“Nhanh lên!” Lục Tự kéo tay Hứa Cẩn chạy vào.
Rầm một tiếng.
Cửa chống trộm đóng lại, bên ngoài vọng vào những âm thanh lộp bộp nhỏ, họ khóa trái cửa.
Mở đèn pin lên, soi quanh không gian xung quanh.
Tầng một không có người ở, là đại sảnh.
Mò mẫm tìm công tắc, bật lên, nhưng đèn vẫn không sáng.
“Mất điện rồi.” Giọng Tưởng Đại Tráng vang lên.
“Lên tầng hai thôi.”
Đi lên tầng hai, trên mặt sàn có vết máu, vì đã lâu nên không khí có vẻ bức bối, họ vừa lo lắng vừa thận trọng bước lên tới tầng hai.
Lúc này, xung quanh im ắng lạ thường, chỉ còn nghe thấy tiếng bước chân và tiếng thở nhè nhẹ của họ.
Đầu cầu thang là một hành lang dài, đi vào trong, hai bên là các cửa phòng.
Họ lần lượt kiểm tra, một số cửa đã bị khóa, nhưng cũng có một cái ngoại lệ, cửa hé mở.
Trong không gian tối mờ này, không ai dám chắc bên trong có thứ gì hay không.
Tưởng Đại Tráng nuốt nước bọt, rồi một mình bước tới, tay cầm một cây gậy, giơ chân đạp tung cánh cửa, sau đó nhanh chóng nép sát vào tường.
Chỉ nghe thấy tiếng cánh cửa kẽo kẹt.
Rồi sau đó không còn động tĩnh gì nữa.
Ắt là an toàn, họ bước vào trong.
Đèn pin chiếu lên trần nhà, giúp căn phòng khách nhỏ sáng hơn một chút.
Mọi người đều vào hết, rồi đóng cửa khóa lại.
Lục Tự cầm đèn pin dò xét xung quanh: từ cửa vào, bên trái là một gian bếp nhỏ, anh thò đầu vào nhìn lướt qua, trên thớt có mấy lá cây đã thối rữa, còn bát đũa và thức ăn đã được dọn sạch từ trước.
Quan sát tiếp những chỗ khác, bên phải là ban công.
Dương Uẩn Hà đặt Từ Chân Chân lên ghế sofa trong phòng khách, Tưởng Đại Tráng và Giang Vọng Hàm thì kiểm tra xung quanh.
Còn Hứa Cẩn dựa vào tường, khi Lục Tự nhìn về phía anh, ánh mắt hai người chạm nhau.
Rồi Lục Tự lặng lẽ dời mắt đi, mím môi bước tới bên Hứa Cẩn, hỏi: “Anh Hứa, anh sao vậy?”
“Không sao.” Hứa Cẩn đáp.
“Ồ.” Lục Tự cũng đứng cạnh Hứa Cẩn.
Thấy Lục Tự đứng bên cạnh, Hứa Cẩn khẽ cong khóe miệng: “Sao không lên đó cùng bọn họ?”
Lục Tự trả lời: “Em đi theo anh.”
Đúng lúc đó, Dương Điềm Điềm từ phía trước đi lên nói: “Ở đây có ba phòng nhỏ và một nhà vệ sinh nhỏ, vừa nãy em phát hiện trong nhà vệ sinh vẫn còn nước.”
“Ba căn phòng đó, bên trong chỉ có giường gỗ, đồ đạc ban đầu chắc chủ nhà đã dọn đi rồi.” Giang Vọng Hàm tiếp lời.
“Ừ.” Dương Uẩn Hà đứng dậy, nhìn về phía Hứa Cẩn, “Ba căn phòng đó, hai người ở một phòng, hai phòng còn lại tụi tôi ở.”
Câu sau anh ta nói với Hứa Cẩn.
Hứa Cẩn gật đầu, hạ tay xuống: “Được.”
“Vậy tối nay nghỉ ở đây thôi.”
“Vâng vâng, em với anh Vọng Hàm ở cùng.” Dương Điềm Điềm nói.
Sau đó cô bé bị Dương Uẩn Hà từ chối: “Em ở cùng Từ Chân Chân.”
Nghe thế, gương mặt vui vẻ lúc đầu của Dương Điềm Điềm liền xịu xuống: “Ở cùng Từ Chân Chân? Anh muốn em bị nó hại chết à?”
“Im đi.” Dương Uẩn Hà thái độ rất cứng rắn.
Dương Điềm Điềm dù trong lòng trăm ngàn bất mãn, cũng phải tuân theo.
Phân chia phòng xong, Lục Tự đi theo sau Hứa Cẩn, tùy tiện chọn một căn. Vào bên trong, đèn pin soi quanh, phòng trống trơn, ngoại trừ một số thứ thực sự không thể mang đi, còn lại đã được dọn sạch.
Lục Tự nhìn căn phòng trống rỗng, bước vào ngồi xuống giường gỗ.
Hứa Cẩn đóng cửa khóa lại, bên ngoài vẫn còn tiếng nói chuyện của Dương Uẩn Hà và những người kia.
Ngồi một lát, Lục Tự lấy từ không gian ra một bộ drap giường còn nguyên trong bao bì, rồi đứng dậy, đặt đèn pin ngược xuống sàn, bắt đầu trải giường.
Hứa Cẩn kéo một chiếc ghế ở góc cửa ra ngồi, nhìn hành động của Lục Tự. Thiếu niên khom lưng, cúi đầu loay hoay, từ góc nhìn của anh, thế nào cũng thấy là một khung cảnh đẹp, thật muốn sờ.
Nhìn chăm chú, đôi mắt anh dần trở nên u tối.
Một lúc sau.
Tiếng gõ cửa vọng từ ngoài vào.
Hứa Cẩn đứng dậy, mở cửa, người đứng chắn ngang, nhìn người trước mặt: “Có chuyện gì?”
Dương Điềm Điềm thấy là Hứa Cẩn, trên mặt có chút không tự nhiên, mắt không dám nhìn thẳng người đàn ông này, lên tiếng: “À, nhà vệ sinh có nước, lát nữa anh và người yêu anh nếu cần có thể tắm.”
“Ừ, cảm ơn.”
“Vâng!” Dương Điềm Điềm nói xong, nhanh chóng chạy mất.
