Chương 64: Tòa nhà chung cư 2
Sau khi người kia đi, Hứa Cẩn đóng cửa lại, quay người thì thấy Lục Tự đã trải ga giường vào bốn góc giường.
“Hứa ca, vừa nãy Dương Điềm Điềm nói gì thế?” Lục Tự cởi áo khoác ngoài, để lộ chiếc áo lót bên trong.
“Tắm.” Hứa Cẩn lại ngồi xuống ghế cũ, bắt chéo chân, mười ngón tay đan vào nhau nâng lên, nhìn chằm chằm Lục Tự.
Lục Tự lấy từ không gian ra quần áo của mình và của Hứa Cẩn.
Đặt quần áo gọn gàng rồi cho vào túi, cậu cảm thấy có người cứ nhìn chằm chằm vào lưng mình, liền quay đầu nhìn Hứa Cẩn: “Hứa ca, anh tắm trước hay em tắm trước?”
“Tắm cùng.” Hứa Cẩn hạ chân đang bắt chéo xuống, đứng dậy, không chút do dự đáp.
Lục Tự nghe vậy, lắc đầu, nghĩ đến chuyện lần trước, liền từ chối: “Không được.”
“Không nghe lời anh?” Nghe Lục Tự từ chối, Hứa Cẩn bỗng nhiên không vui, mặt vô cảm, bầu không khí lạnh lẽo đột ngột. Anh bước tới gần Lục Tự, mắt nhìn thẳng vào cậu, tay đặt lên vai thiếu niên.
Lục Tự ngồi phịch xuống giường, cúi đầu không dám nhìn thẳng anh, muốn khóc mà không ra nước mắt: “Hứa ca, anh là Hứa ca, anh tắm trước đi, em tắm sau, làm sao em dám làm bẩn thân thể hoàn mỹ của anh chứ?”
Hứa Cẩn nghe vậy, khóe miệng nhếch lên một nụ cười: “Không sao, anh không để ý em nhìn thân hình anh đâu.”
Nhưng em để ý!
Cuối cùng, Lục Tự biết làm sao được, đành cầm quần áo đi theo Hứa Cẩn ra ngoài.
May là khi họ ra ngoài, trong phòng nhỏ không còn bóng người, mọi người đều về phòng nghỉ ngơi, thế này mới khiến Lục Tự thầm thở phào nhẹ nhõm.
…
Trong phòng tắm tầm một tiếng đồng hồ, khi Lục Tự bước ra thì mặt đã đỏ bừng, Hứa Cẩn ở phía sau, nở nụ cười hài lòng.
Cậu quay đầu liếc nhìn Hứa Cẩn, có chút chán sống: “Hay là, em giặt quần áo trước nhé?”
“Ừm, ngoan lắm.” Hứa Cẩn gật đầu.
Lục Tự như trút giận, đập mấy cái vào quần áo trong thùng, rồi vò thêm, tay chạm phải vết thương đau nhói, nhưng cậu chẳng màng, khóe mắt trào ra mấy giọt nước mắt sinh lý, lăn dài trên má rơi thẳng vào thùng.
Xong rồi, hình như em không còn là thẳng nữa... cũng có cảm giác với Hứa Cẩn...
Đậu má (một loại cỏ dại).
Có phải tại em độc thân quá lâu không?
Nhớ lại hơn hai mươi năm ở hiện đại, hồi học đại học hạng hai thì mải chơi game, không có thời gian chơi với con gái.
Ra ngoài làm việc hơn một năm, càng không thể, suốt ngày bận đủ thứ, nào còn nghĩ đến chuyện đó. Huống chi yêu đương, gái không ưng em, em cũng chẳng ưng mấy cô ấy.
Nói trắng ra, em vẫn chỉ là một thằng FA (ᵒ̴̶̷̤-ᵒ̴̶̷̤), nghĩ đến đây tự dưng thấy nghèn nghẹn trong lòng, bản thân thấy khó quá, khó quá.
Nhưng tiếp xúc với Hứa Cẩn, em có cảm giác, có phải chứng tỏ em là người bình thường, chỉ là đối tượng là nam giới nên mới thế, cách thức chắc cũng na ná nhau thôi nhỉ?
Nghĩ vậy, lòng liền yên ổn.
Lục Tự vắt khô hai bộ quần áo, vắt lên cánh tay, rồi đổ nước trong thùng, bỏ quần áo đã vắt gần khô vào thùng, đứng dậy.
Cảm giác tê tê ở đùi khiến cậu suýt trượt chân.
Lục Tự vô tình ngửi thấy mùi hương chưa tan trong phòng tắm, khựng lại, rơi vào trầm tư.
Lần sau có nên thử kiếm một cô gái không?
Nghĩ đến vẻ mặt đen tối của Hứa Cẩn, lắc đầu đau khổ, thôi bỏ đi, thôi bỏ. Hay là kiếm cho Hứa Cẩn một người phụ nữ?
Chỉ là cậu không biết Hứa Cẩn có ý gì, có thời gian thì thăm dò vậy.
Lục Tự chìm vào tạm thời trầm tư...
