Chương 90: Căn cứ Quang Minh 5
Bên này, Lục Tự và Hứa Cẩn bước ra từ trong đám đông.
Theo địa chỉ ghi chú trên thẻ phòng, dọc theo bảng chỉ dẫn trên đường, họ tìm được nơi mình sẽ ở.
Suốt dọc đường, hai người giữ im lặng.
Lục Tự hơi nghi ngờ liệu mình có quá xốc nổi không, lẽ ra nên để Hứa Cẩn ra tay, không giết chết Từ Chân Chân, nếu cô ta lại tìm đến cửa, lại là một chuyện phiền phức.
Hành động hơi nông nổi rồi.
Cậu liếc nhìn người đàn ông bên cạnh mấy lần, tay trái vẫn bị đối phương nắm chặt.
Hứa Cẩn hình như thích nắm tay cậu.
Đột nhiên nhớ ra một chuyện, Lục Tự dừng lại, “Anh Hứa, lúc đăng ký nãy, anh điền tên thật à?”
Hứa Cẩn quay đầu nhìn cậu, “Không.”
“Ồ. Vậy thì tốt.” Dù sao cũng là vào đây làm chuyện lớn, mà khai tên thật thì hơi khó xử. Giữ lòng cảnh giác một chút thì tốt hơn.
“Ừm.”
Hai người tiếp tục đi về phía trước.
Thẻ phòng được phát ngẫu nhiên, thẻ phòng của Hứa Cẩn là phòng ở tầng năm, sau khi điền thông tin liên quan với người phụ trách tầng một, họ lấy một ít lương thực cứu tế, rồi cả hai đi thang máy lên thẳng tầng năm.
Nhưng sau khi cửa thang máy mở ra, họ gặp phải một vài người hơi quen.
Nhóm phản diện ba nam một nữ.
Lê Thư liếc thấy Lục Tự bên cạnh Hứa Cẩn, hai người còn đang nắm tay, đáy mắt cô ta lóe lên một tia kinh ngạc, rồi rất tự nhiên nói: “Ha ha, không ngờ chúng ta cũng có duyên nhỉ.”
Nhưng rõ ràng, Hứa Cẩn hiện tại không muốn để ý đến bọn họ, kéo tay Lục Tự đi thẳng ra, phớt lờ họ.
Cách xa họ một chút vẫn có thể nghe thấy giọng nói của Ôn Dương: “Hai người đó thái độ như vậy, A Thư cô để ý họ làm gì.”
Mấy lần chào hỏi, đều bị phớt lờ thẳng mặt, đúng là khá bực mình.
Lê Thư cười đến khóe mắt cong cong, “Không sao, như vậy chẳng phải rất có thử thách sao? Dù sao cũng ở cùng một tầng, nhất định sẽ có lúc gặp mặt.”
Càng là đàn ông xem thường mình, cô ta càng hứng thú.
“Đừng chuốc họa vào thân.” Đường Ân Kiến nói một câu, rồi bổ sung: “Người đàn ông đó không đơn giản.”
“Ừm.” Lê Thư đáp một tiếng, nhưng không cho là đúng.
Đặt thẻ phòng lên cảm biến cửa phòng, một tiếng “bíp” vang lên, cửa phòng tự động mở ra. Lục Tự đẩy cửa bước vào, thấy căn hộ đơn rộng rãi sáng sủa như vậy, chăn màn đầy đủ tiện nghi.
Ấn công tắc, đèn trên trần lập tức sáng lên.
Hứa Cẩn buông tay Lục Tự, đi về phía cửa sổ nhìn ra ngoài.
Lục Tự thì vào nhà vệ sinh, vào bếp nhỏ xem thử, có nước có điện, làm việc cả ngày rồi, nên nấu chút gì đó để tự thưởng cho mình.
“Anh Hứa, em đi làm đồ ăn.” Lục Tự để balo lên ghế sofa nhỏ, rồi xắn tay áo lên, bắt đầu phô diễn tài năng của mình.
Hứa Cẩn đứng bên cửa sổ, kéo rèm ra, ánh sáng chói chang chiếu vào mắt anh, mí mắt cũng không chớp lấy một cái, nhìn về phía hồ nước lớn phía sau những tòa nhà cao thấp trập trùng, lúc này mặt hồ phẳng lặng, xa hơn nữa là cảnh núi non, khiến cho hồ nước này khó lòng nổi sóng lớn.
Đứng một lúc lâu, anh mới kéo rèm lại, quay người đi về phía Lục Tự.
Lần trước Lục Tự đã nhặt được không ít đồ tốt trong siêu thị: bánh quy nén, kẹo năng lượng cao, đồ ăn vặt trên kệ, đồ hộp, gạo, bánh quy... tất cả đều thu vào không gian.
Đồ tốt đương nhiên là để dành ăn sau, nên để tiện thì ăn mì gói là được, nhưng ăn nhiều mì gói cũng không tốt cho sức khỏe, bây giờ có tiện nghi tốt như vậy thì phải nấu một bữa cơm nóng hổi mới được.
Lục Tự vo gạo xong đổ vào nồi cơm điện, thêm nước lấy từ tháp nước, dùng ngón trỏ đo, gạo cao bao nhiêu thì nước cho bấy nhiêu. Rồi cho thêm mấy cây xúc xích, đậy nắp, cắm điện, ấn công tắc.
Việc nấu cơm tạm gác lại, bắt đầu chuẩn bị rửa rau, nghĩ đến tối nay được ăn no nê, nước miếng chảy dài.
Đang rửa rau ngon lành.
Kết quả là eo bị siết chặt, phía sau có người dựa vào, Hứa Cẩn gác cằm lên vai Lục Tự.
“Lục Tự.” Bên tai vọng đến giọng nam trầm thấp.
