Chương 91: Căn cứ Quang Minh 6
Động tác trên tay Lục Tự dừng lại, Hứa Cẩn áp sát hắn rất gần, có thể cảm nhận được nhịp đập dưới thân người đàn ông. Hắn cứng đờ người, gọi một tiếng: “Anh Hứa.”
Người đàn ông vừa nghe liền bế hắn lên.
Lục Tự đành phải vòng tay ôm lấy cổ anh: “Anh Hứa, đừng như thế, chúng ta đã nói rồi mà.”
“Hừ.”
Đáp lại chỉ là một tiếng cười nhẹ của người đàn ông.
Hứa Cẩn bế người đến bên giường, đặt hắn xuống giường, Lục Tự bị giam trong vòng tay anh.
“Anh muốn. Em.” Anh không che giấu dục vọng của mình, rồi hôn lên.
Lục Tự chớp mắt, thậm chí không gọi anh Hứa nữa: “Hứa Cẩn, em… bây giờ chúng ta không thể như vậy.” Cố gắng khuyên can hành động của người đàn ông.
“Em có ‘hàng’ à?” Hứa Cẩn khẽ nhếch mép cười với Lục Tự, rồi động tay.
Lục Tự: “…”
“Dễ thương quá.” Giọng Hứa Cẩn vọng tới.
Lục Tự cắn môi, mặt nhanh chóng đỏ ửng, lẩm bẩm: “Đây là hiện tượng bình thường.”
“Hừ.” Hứa Cẩn cười, nắm lấy tay Lục Tự.
Mặt Lục Tự càng đỏ hơn, đành quay mặt đi, không nhìn Hứa Cẩn nữa.
“Lục Tự.” Giọng Hứa Cẩn thì thầm, mang chút quyến luyến.
Lục Tự hơi ngước mắt lên, liếc nhìn người đàn ông trên người, nhìn thấy khuôn mặt anh, trong lòng bỗng nhiên xao động.
Hứa Cẩn hôn lên má người trong lòng.
“Ngoan, lấy ra đi.”
Lục Tự hơi do dự: “Anh Hứa, chúng ta như thế này…”
Nhưng nhìn thấy ánh mắt người đàn ông, hắn im lặng, thốt ra một chữ: “Đau.”
“Sẽ không đâu.”
Có lẽ vì lời nói quá nghiêm túc của người đàn ông nên Lục Tự tin.
.
Lục Tự nghĩ một lúc rồi hỏi, Hứa Cẩn có tiền án gì không.
Hứa Cẩn sững lại, rồi phủ nhận.
“Thế sao anh…”
“Đừng lo.”
“Ừ.”
.
Sự thật thì phải qua thực tế mới biết.
— Thời gian —
Lục Tự nằm trên giường như con cá muối, ngước nhìn trần nhà, hắn bảo thèm muốn thử lại lần nữa cũng không hề.
Nhưng không phải vấn đề hắn muốn hay không.
Hứa Cẩn bế hắn lên đùi mình, dịu dàng hôn.
Lại một lúc sau.
Lục Tự ngủ (ngất) đi.
Hứa Cẩn bế Lục Tự vào phòng tắm.
Khi tỉnh lại lần nữa, căn phòng rộng lớn sáng lên ánh đèn trắng rực, rèm cửa hơi xốc lên, bên ngoài một mảng tối đen.
Toàn thân như bị mấy người đấm đá, đau chết hắn. Đặc biệt là phần eo.
Hứa Cẩn đã thay quần áo cho hắn rồi.
Tay đặt lên trán, mắt thất thần nhìn trần nhà.
Hắn quay đầu nhìn xung quanh, không thấy bóng Hứa Cẩn.
“Hứ…” Hắn phát hiện mình không gọi nổi, giọng khản đặc.
Ho vài tiếng, tiếp tục nằm xác.
Lại một lúc lâu sau, dùng dị năng, tay ôm eo, từ từ ngồi dậy, ngồi một lát, cúi xuống liếc thấy dưới lớp áo rộng có vết tích.
Mẹ kiếp (một loại cây).
Hắn muốn chửi một câu.
Nhưng không nói nổi.
Lấy từ không gian ra một đôi dép tông để xuống đất, xuống giường xỏ vào, đi về phía bếp nhỏ.
Hắn muốn ăn cơm.
Lục Tự thân tàn ý kiên đi vào bếp, mở nồi cơm điện ra, mùi thơm của gạo nếp quyện với mùi thịt xông khói bay lên.
Hắn cảm thấy mình có thể ăn mấy bát cơm.
Chắc là Hứa Cẩn đã ra ngoài rồi.
Dù sao người đàn ông cũng không thích ăn cơm, vậy hắn ăn trước, chắc không vấn đề gì.
Thế là Lục Tự lấy một hộp thịt bò, mở ra, mùi thơm của thịt xộc vào mũi, cầm thìa, ăn cùng cơm, chẳng nói hai lời trực tiếp ăn.
Còn bên ngoài.
Chính là tối đen như mực.
Từ Chân Chân bước ra từ một căn phòng, bên trong yên tĩnh lạ thường, quần áo cô dính nhiều máu, mặt cũng vương vài giọt, cả người trông mệt mỏi, hai mắt vô hồn.
Ngước nhìn bầu trời bên ngoài, mắt vẫn vô hồn.
Cô vừa ra thì lập tức có một người đàn ông bước ra, nhưng không lại gần cô.
