Giây tiếp theo, Chung Mục Lăng đã giải đáp thắc mắc của cô, anh bất lực nói với Mặc Tử Hành: “Tiểu Phàm từ nhỏ đã thích những thứ đẹp đẽ, đặc biệt là người. Ai mà đẹp trai hay xinh gái một chút, thằng bé đều muốn kết bạn.”
Như Ngọc chảy mồ hôi hột, thì ra nhóc con này là một tên mê nhan sắc!
Mặc Tử Hành nghe vậy có chút kinh ngạc, cúi đầu nói với Chung Mục Phàm: “Xin lỗi nhé, anh là vệ sĩ mà anh trai em thuê, không thể ở bên cạnh em được, trừ khi anh trai em đồng ý.”
Chung Mục Phàm bèn chớp chớp mắt nhìn Chung Mục Lăng, làm bộ đáng yêu~
Chương 16: Chị đẹp muốn theo đuổi người ta?
Chung Mục Lăng hiểu rõ tính cách của em trai mình hơn ai hết, anh cười híp mắt nói: “Anh có việc cần cậu ấy giúp, không thể cho em được.”
Chung Mục Phàm lập tức rũ đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn viết đầy hai chữ “thất vọng”.
Như Ngọc nhân cơ hội này xin phép ra về.
Cô không lại gần bọn họ, chỉ đứng tại chỗ nói một tiếng, được đồng ý rồi vội vàng đi xa hơn, đến đoạn sau thì bắt đầu chạy nhẹ.
Không còn cách nào, tay và người cô vẫn còn run đây này!
Mặc Tử Hành nhìn bóng lưng Âu Dương Như Ngọc rời đi, mắt hơi nheo lại, hỏi: “Vị đó là ai vậy?”
Chung Mục Lăng thờ ơ đáp: “Gia sư mà Tiểu Phàm mời đến, dạy kiến thức cũng khá ổn.”
Chung Mục Phàm nghiêm túc nói: “Chị đẹp rất giỏi!”
Chung Mục Lăng vỗ đầu thằng bé: “Ừ ừ, chị ấy rất giỏi, vậy bài tập chị ấy giao cho em, em làm xong chưa?”
Khuôn mặt nhỏ của Chung Mục Phàm lập tức xụ xuống.
Còn nhỏ tuổi như vậy, thằng bé chưa từng trải qua nỗi kinh hoàng của biển đề Trung Hoa, nhưng trực giác nhạy bén đã khiến nó có chút bài xích với loại chuyện này.
Như Ngọc trở về căn hộ nhỏ, đóng cửa lại rồi dựa vào cửa, cảm giác hồi hộp trong lòng mới dịu đi không ít.
Cô cúi đầu nhìn cơ thể mình, mày nhíu chặt.
Gặp một số người là tim đập nhanh hơn, cả người đều hoảng hốt, đại não phát ra tín hiệu nguy hiểm. Cơ thể cô muốn nói với cô điều gì?
Chẳng lẽ những người đó đều là người xấu, muốn đẩy cô vào chỗ chết?
Không, không đúng, không nhất định là người xấu, cũng không nhất định muốn cô chết. Chẳng lẽ là người có uy hiếp với cô?
Hay là người có năng lực rất mạnh, cô đánh không lại?
Hoặc là người sẽ cản trở cô hoàn thành nhiệm vụ?
Những nghi vấn trong đầu Như Ngọc lần lượt nhảy ra, nghĩ đến cuối cùng thì đầu óc rối tung, lại quay về điểm ban đầu: “Rốt cuộc cơ thể cô bị làm sao vậy?”
Cô lắc đầu, lấy đĩa nhạc bảo mệnh ra quan sát lần nữa, vẻ mặt đầy nghiêm trọng.
Đồng hồ đếm ngược trên đĩa nhạc ngày càng ít đi, không biết những người làm nhiệm vụ khác hoàn thành thế nào rồi.
……
Như Ngọc bắt đầu âm thầm quan sát Mặc Tử Hành.
Trước tiên không nói đến việc Mặc Tử Hành xuất hiện khiến cơ thể cô sinh ra cảm giác nguy hiểm mãnh liệt, vượt xa cảm giác khi lần đầu nhìn thấy Chung Mục Lăng.
Hơn nữa, hiện tại là thời kỳ đặc biệt, để có được đĩa nhạc, mỗi người làm nhiệm vụ đều sẽ dùng đủ mọi cách.
Thời Việt là công ty có nhiều đĩa nhạc của siêu sao Trương Tĩnh Thần nhất, tuyệt đối cũng sẽ bị người ta nhắm đến.
Thông qua kênh công ty để nghe ngóng được thân phận của Chung Mục Lăng và Chung Mục Phàm cũng không có gì lạ. Ra tay từ hai người họ để lấy đĩa nhạc cũng không phải không có khả năng.
Vì vậy, Mặc Tử Hành rất có thể là một người làm nhiệm vụ.
Mỗi lần đến nhà họ Chung dạy học, Âu Dương Như Ngọc đều hỏi Tiểu Phàm về Mặc Tử Hành, đồng thời dặn dò Tiểu Phàm đừng nói với anh trai và Mặc Tử Hành.
Lúc đầu khi Như Ngọc hỏi, Chung Mục Phàm còn rất vui vẻ kể.
Hỏi nhiều lần, tuy Chung Mục Phàm vẫn hào hứng trả lời, nhưng ánh mắt nhìn Như Ngọc ngày càng kỳ lạ.
Về sau, mỗi lần Tiểu Phàm đều mang vẻ mặt “em rất muốn hỏi nhưng phải cố nhịn không được nói”, vừa sinh động vừa đáng yêu.
Như Ngọc rất thích nhìn biểu cảm này, mỗi lần nhìn đều cảm thấy tâm trạng rất tốt.
Cho nên cô biết rõ chỉ cần mình mở miệng hỏi Tiểu Phàm rốt cuộc làm sao, Chung Mục Phàm sẽ tuôn ra như đổ đậu, nhưng cô nhất định không hỏi.
Nhịn một chút càng khỏe, nhịn mãi càng sướng~
Một ngày nọ, sau khi tan học, Chung Mục Phàm cuối cùng không nhịn được, hỏi: “Chị đẹp, sao chị lại tò mò về anh đẹp trai như vậy ạ?”
Như Ngọc hứng thú hỏi: “Em đoán xem vì sao chị tò mò về anh ấy?”
Tiểu Phàm mở miệng rồi lại ngậm, ngậm rồi lại mở, lại là dáng vẻ muốn nói lại thôi.
Như Ngọc cúi đầu sắp xếp sách vở, vô cùng bình tĩnh nói: “Em không nói thì chị đi đây.”
Tiểu Phàm giật mình, vội vàng chạy đến trước mặt Âu Dương Như Ngọc, bàn tay nhỏ nắm chặt lấy cô, buột miệng: “Chị đẹp, có phải chị muốn theo đuổi anh đẹp trai không ạ!”
Âu Dương Như Ngọc sững người.
Trời ạ, rốt cuộc là ai đã cho Chung Mục Phàm cái ảo giác này?
Theo đuổi người ta?!
Cô trông giống người cần theo đuổi người khác lắm sao, hừ╭(╯^╰)╮!
Khóe miệng Âu Dương Như Ngọc giật giật, cô đưa tay xoa đầu Tiểu Phàm, vẻ mặt từ ái nói:
“Không phải, nói cho chị biết, ai nói với em là chị hỏi thăm anh ấy để theo đuổi anh ấy?”
Để xem chị có xử lý hắn không!
Tiểu Phàm chớp đôi mắt to, vẻ mặt ngượng ngùng: “Bạn cùng bàn Tiểu Nguyệt Nguyệt nói với em ạ.”
“Em hỏi bạn ấy, khi một bạn gái luôn hỏi thăm chuyện của một bạn trai thì là muốn làm gì.
Tiểu Nguyệt Nguyệt nói với em, vậy nhất định là bạn gái muốn theo đuổi bạn trai, cho nên mới hỏi thăm để chuẩn bị.”
Như Ngọc nhướng mày, được đấy, ngay cả “chuẩn bị” cũng nghĩ ra, trẻ con bây giờ đều tinh thế vậy sao?
Tuy Chung Mục Phàm có trí lực cao, nhưng việc học bề ngoài của thằng bé vẫn theo trình tự, hiện tại còn đang học tiểu học.
Chỉ là nhìn dáng vẻ nó, có vẻ không thường xuyên đến trường lắm.
Như Ngọc không có ý so đo với trẻ con, trẻ con nói thật lòng mà. Nếu có cơ hội, cô còn muốn xem Tiểu Nguyệt Nguyệt trông thế nào, sao nói mấy câu mà đã khiến Tiểu Phàm đỏ mặt.
Nhìn dáng vẻ đỏ mặt của Tiểu Phàm, Như Ngọc tò mò hỏi: “Không phải em thích bạn cùng bàn Tiểu Nguyệt Nguyệt đấy chứ?”
