Tiểu Phàm vội vàng lắc đầu, nhảy dựng lên định bịt miệng Như Ngọc: "Chị xinh đẹp đừng nói bừa, yêu sớm sẽ bị thông báo phê bình đó!"
Âu Dương Như Ngọc: "..."
Còn chưa yêu sớm mà?
Trong đầu cô lóe lên một ý, "Khoan đã, em thật sự thích Tiểu Nguyệt Nguyệt à?"
Tiểu Phàm xấu hổ cúi đầu, "Ai cũng thích hết, chị ấy xinh nhất."
Rồi lại căng thẳng ngẩng đầu lên, "Chị đừng nói với anh trai em nhé!"
Như Ngọc nhịn cười, xoa đầu cậu bé: "Yên tâm, chị sẽ không nói đâu, lát nữa chị móc ngoéo thề với em, còn nữa—"
Cô ngừng lại một chút, "Hiểu một người không nhất định là muốn theo đuổi người ta, còn nhiều chuyện phức tạp lắm, đợi em lớn sẽ biết."
Cô moi được từ Chung Mục Phàm rất nhiều thông tin về Mặc Tử Hành, nghi ngờ về hắn cũng ngày càng sâu.
Nếu hắn thật sự là người làm nhiệm vụ, vậy sau này cô muốn lấy được đĩa nhạc ở đại sảnh sẽ càng thêm rủi ro.
Cùng nhắm vào đĩa nhạc của Trương Tĩnh Thần, Âu Dương Như Ngọc không tin bọn họ sẽ bỏ qua chiếc đĩa được đặt ngay trước mắt ở phòng khách.
Cô muốn có được nó, hai người chắc chắn sẽ phải đối đầu một trận!
...
Việc xác nhận thân phận người làm nhiệm vụ của Mặc Tử Hành đến sớm hơn Âu Dương Như Ngọc tưởng rất nhiều.
Khi thời gian trên đĩa nhạc bước vào ngày thứ mười đếm ngược, cô đến dạy Chung Mục Phàm, và trong đại sảnh nhà họ Chung cô nhìn thấy Cảnh Lạc Thiên và Giản Húc Nhiên.
Chung Mục Lăng đang tiếp đón họ. Anh là con trai trưởng của nhà họ Chung, hãng đĩa Thời Việt đã dần do anh tiếp quản, với những người có năng lực và tài hoa, Chung Mục Lăng đều đích thân tiếp đãi.
Lúc đó Mặc Tử Hành cũng ở đó, lặng lẽ đứng sau lưng Chung Mục Lăng.
Vừa bước vào đại sảnh, Âu Dương Như Ngọc đã nghe Chung Mục Lăng cười ôn hòa nói: "Không ngờ hai người cũng là bạn của Tử Hành, mọi người đều quen biết nhau, vậy thì càng dễ nói chuyện."
Chương 17 【Đĩa nhạc của siêu sao】hoàn
Âu Dương Như Ngọc không dám nghe nhiều, chỉ gật đầu với Cảnh Lạc Thiên và Giản Húc Nhiên đang kinh ngạc, rồi lên tầng hai.
Khi lên lầu, cô còn nghe một người trong số họ tò mò hỏi: "Sao cô ấy cũng ở đây?"
Vào đến phòng ngủ của Chung Mục Phàm, Như Ngọc hít sâu một hơi, lấy khăn giấy trong túi ra lau mồ hôi bỗng nhiên rịn ra trên trán.
Vừa rồi cô đã xác nhận được hai chuyện, một tốt một xấu.
Chuyện xấu là Mặc Tử Hành quen Giản Húc Nhiên và Cảnh Lạc Thiên, mười phần thì tám chín hắn cũng là người làm nhiệm vụ!
Giản Húc Nhiên và Cảnh Lạc Thiên có thể liên thủ lập đội, đương nhiên cũng có thể liên thủ với nhiều người hơn!
Chuyện tốt là lần thứ hai cô nhìn thấy Mặc Tử Hành, cú sốc mà cơ thể phải chịu đã nhẹ hơn lần đầu gặp rất nhiều.
Ít nhất tay không run, chân cũng không run, chỉ có tim đập thình thịch nhanh thôi!
Xem ra "cảnh báo" của cơ thể này có hiệu quả nhất ở lần đầu, sau đó hiệu quả sẽ giảm dần.
Phải tìm cách gặp Mặc Tử Hành nhiều hơn mới được, Như Ngọc thầm nghĩ.
"Chị xinh đẹp, sao chị ra nhiều mồ hôi thế?" Tiểu Phàm tò mò hỏi.
Như Ngọc hoàn hồn, "Bên ngoài nóng quá, chị chạy đến đây."
Tiểu Phàm "ồ" một tiếng, Như Ngọc hỏi cậu: "Bài tập làm đến đâu rồi?"
Khuôn mặt nhỏ của Chung Mục Phàm xịu xuống, "Còn thiếu một chút nữa."
Như Ngọc cười hiền từ: "Vậy thì tiếp tục làm đi."
Chung Mục Phàm "oa" một tiếng, lại vùi đầu vào biển đề.
Như Ngọc khá hài lòng nhìn cậu bé.
Chiến thuật biển đề của đại Trung Hoa ta, giúp vô số học sinh đạt được ước mơ, thực hiện giá trị bản thân và phát triển hơn nữa.
Kho đề kiến thức đỉnh cao như vậy, tuyệt đối cũng có thể giúp khả năng ứng dụng toán học của Chung Mục Phàm lên một tầng cao mới.
Thời gian trôi qua, đã đến ngày cuối cùng.
Như Ngọc liếc nhìn thời gian trên đĩa nhạc, chỉ còn hai tiếng cuối.
Cô mặc bộ đồ rộng rãi dễ giấu đồ, nhét đĩa nhạc vào sau lưng áo, lại đeo ba lô để che chắn, rồi lên đường đến biệt thự nhà họ Chung.
Sau mười ngày gặp Mặc Tử Hành công khai hoặc ngấm ngầm, bây giờ cô nhìn hắn không còn run tay run chân, tim đập nhanh nữa.
Ngoài việc càng thêm kiêng dè người này, mọi thứ khác đều trở lại bình thường.
Nhiệm vụ giảng dạy hôm nay được chuyển sang phòng khách, cô dạy tiết thực hành.
Tiết thực hành thiên về vật lý và hóa học. Một tháng nay cô dạy toán cho Chung Mục Phàm, đã gần dạy hết nội dung mà hai năm cấp ba mới học xong.
Tiểu Phàm cũng rất chăm chỉ, luôn cúi đầu tính toán, Như Ngọc nhìn cũng thấy mệt thay cậu, nên tuần trước cô đã nói với Chung Mục Lăng đổi tiết này thành tiết thực hành, hy vọng cậu bé được thư giãn.
Dù sao khi toán học đạt đến trình độ nhất định, sẽ phát hiện nó có liên quan đến vật lý và hóa học.
Cho cậu bé chơi thí nghiệm hai môn này, vừa điều hòa thân tâm vừa khơi dậy hứng thú học tập, mà cô cũng tiện quan sát động tĩnh trong đại sảnh.
Trong biệt thự nhà họ Chung.
Bên ngoài nắng chói chang bao nhiêu, điều hòa trong phòng khách mát lạnh bấy nhiêu.
Âu Dương Như Ngọc thong thả ngồi trên sofa, nhìn ánh nắng ngoài cửa sổ, cảm nhận được cảm giác "ngày nóng mát lạnh, mùa hè sảng khoái", cuộc sống nhỏ này thật đã.
Chung Mục Phàm ngồi bên cạnh cô, tò mò chơi thí nghiệm mạch nối tiếp và song song.
Dây điện nhỏ một đầu nối pin, một đầu nối bóng đèn nhỏ, xoay trái xoay phải, lúc thì làm một bóng sáng, lúc thì làm vài bóng cùng sáng, lúc thì không sáng, thú vị vô cùng.
Về kiến thức toán học, Chung Mục Phàm vượt xa nhiều người.
Nhưng về kiến thức vật lý, Chung Mục Phàm hoàn toàn là người mới, tiểu học không dạy vật lý, chỉ cấp hai mới dạy.
Tiếp xúc với một thứ hoàn toàn xa lạ, cậu bé chơi rất say sưa.
Như Ngọc thấy thời gian chỉ còn một tiếng, hưởng điều hòa cũng đủ rồi, cô rùng mình uống một ngụm trà, chính thức bắt đầu giảng.
Thời gian trôi qua từng phút từng giây, ánh mắt Như Ngọc liếc về chiếc DVD trong phòng khách ngày càng thường xuyên.
Còn nửa tiếng cuối!
...
Còn hai mươi phút cuối!
