Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Xuyên Qua Vạn Giới, Chỉ Vì Muốn Bên Người > Chương 36

Chương 36

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 36 có bản audio.

Chương 36: Nữ phụ show hẹn hò không làm nhóm đối chứng (12)

 

Đôi mắt hạnh tròn xoe của Trần Ngữ Mộng híp lại:

 

“Không cho tụi mình xem bên trong hộp thẻ rút, hừ hừ, chắc chắn có mờ ám.”

 

Nói rồi cô nàng liền đưa bàn tay tội lỗi về phía hộp thẻ.

 

Người dẫn chương trình vội vàng lên tiếng:

 

“Này! Nếu cô chạm vào hộp thẻ rút thì ván đầu tiên sẽ bị xử thua ngay đấy!”

 

Trần Ngữ Mộng đành rụt tay lại, mặt mày tiếc nuối.

 

Rất nhanh sau đó, mọi người lần lượt ngồi xuống ghế sofa tròn theo thứ tự từng nhóm, vây thành một vòng.

 

Bùi Cảnh Ngự là người đầu tiên cầm bộ bài trên bàn, đầu ngón tay lật vài cái linh hoạt: “Phát từ bên nào đây?”

 

Phó Khiêm ngồi vắt chéo chân, nghe vậy liền liếc xéo qua:

 

“Đương nhiên là bắt đầu từ tôi rồi, đưa bài cho tôi.”

 

Bùi Cảnh Ngự vui vẻ nhàn nhã, tiện tay ném bài qua.

 

Phó Khiêm nhận được bài, cứ như nắm trong tay quyền sinh sát của tất cả mọi người, hắn nheo mắt lại.

 

“Nói trước nhé, bất kể ai thắng ai thua, đều không liên quan đến tôi!”

 

Nói xong liền chia bài thành hai nửa, đặt lên bàn xào.

 

[Bình luận: Trò đầu tiên hôm nay lại là thật lòng hay mạo hiểm! Tôi đã có thể tưởng tượng lát nữa sẽ xảy ra chuyện gì rồi!]

 

[Bình luận: Nói mới để ý, hình như ê-kíp không chuẩn bị rượu phạt, vậy có phải nghĩa là thua rồi dù không muốn cũng phải làm?]

 

[Bình luận: Tầng trên phát hiện điểm mấu chốt rồi, lần này ê-kíp chơi lớn thật đấy.]

 

Khán giả đoán không sai, lần này Đạo diễn Trương không chỉ sửa nội dung trò chơi mà còn bỏ luôn phần uống rượu phạt.

 

Chủ yếu là để kích thích và tim đập nhanh.

 

Đạo diễn Trương ngồi trước dãy màn hình giám sát, nhìn hai chiếc hộp thẻ rút, cười một cách tà ác.

 

Phó đạo diễn ngồi bên cạnh thấy vậy, chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát, lặng lẽ kéo ghế mình ra xa một chút.

 

…

 

Phó Khiêm xào bài qua loa, rồi theo thứ tự phát cho mỗi người một lá.

 

Thư Nhiễm nhận được bài của mình liền lén nhìn.

 

【8】

 

Một con số không lớn không nhỏ.

 

Xem xong bài của mình, cô tò mò muốn biết bài của Bùi Cảnh Ngự, bèn thò đầu nhỏ lén lút nhìn về phía anh.

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp gần như dán vào áo ngoài của người đàn ông, mái tóc dài mượt vì động tác mà tuột từ sau tai xuống, cuối cùng rơi trên chiếc quần dài màu xám đậm của anh.

 

Mùi hương ngọt ngào bay đến chóp mũi người đàn ông, là mùi hương riêng của Thư Nhiễm.

 

Bàn tay cầm bài của Bùi Cảnh Ngự bất giác siết chặt hơn.

 

Anh vuốt nhẹ mặt bài, làm như vô tình động chân, sau đó xoay mặt bài về phía Thư Nhiễm, để cô tha hồ nhìn trộm.

 

“Được rồi! Lật bài đi!” Lộ Hạo Huyên là người đầu tiên đặt bài lên bàn.

 

Là một lá số 7.

 

Sau đó mọi người lần lượt đặt bài xuống.

 

Và rồi, Bùi Cảnh Ngự với lá số 5 trở thành người thua ván này.

 

Bùi Cảnh Ngự thản nhiên cầm hộp thẻ thật lòng: “Tôi chọn thật lòng.” Rồi tiện tay rút ra một tấm thẻ gấp.

 

Lộ Hạo Huyên ngồi bên kia thuận tay nhận lấy tấm thẻ, đọc: “Trong số các nam nữ khách mời có mặt, có người nào anh để ý không?”

 

[Bình luận: Cười chết, lại là câu hỏi kiểu này, ở đây sao có thể có người anh tôi để ý chứ.]

 

[Bình luận: Câu này còn phải hỏi sao? Chắc chắn là không rồi.]

 

[Bình luận: Đúng đúng, anh mau trả lời rồi sang câu tiếp theo đi!]

 

Fan cuồng của Bùi Cảnh Ngự bình luận không chút kiêng dè, ngay cả fan couple thỉnh thoảng xuất hiện cũng co lại vào góc tường, không dám lên tiếng.

 

Sau khi nghe câu hỏi, đôi mắt hoa đào đẹp đẽ của Bùi Cảnh Ngự khẽ dao động, đôi mắt vốn bình lặng không chút gợn sóng thoáng nhuốm một tia cảm xúc khác lạ.

 

Anh hơi nghiêng mắt, nhìn về phía Thư Nhiễm – người đang tò mò như bao người khác.

 

“Người để ý sao?” Giọng người đàn ông lười nhác lại đầy mê hoặc, như có một chiếc móc câu nhỏ, khiến tất cả mọi người chỉ muốn nghe câu trả lời tiếp theo của anh.

 

Nhưng nói xong năm chữ đó, anh lại cong môi, cười nhẹ.

 

Ngay khi mọi người có chút sốt ruột, Bùi Cảnh Ngự lại chậm rãi lên tiếng:

 

“Tuy không biết cô ấy nghĩ thế nào, nhưng đúng là tôi rất để ý cô ấy.”

 

[Bình luận: ??????!!!]

 

[Bình luận: Trời ơi, tôi vừa nghe thấy gì vậy?]

 

[Bình luận: Thần Bùi nói anh ấy để ý ai? Cô ấy? Cô ấy nào? A a a a! Tôi cảm giác mình sắp phát điên rồi!]

 

Fan couple lập tức ưỡn thẳng lưng.

 

[Bình luận: Còn có thể là ai? Đương nhiên là bà xã Nhiễm Nhiễm đáng yêu của tụi mình rồi!]

 

[Bình luận: Mọi người ơi, ai hiểu được không, đu trúng thật rồi! Hít hà hít hà!]

 

Fan cuồng của Bùi Cảnh Ngự co giật khóe miệng.

 

[Bình luận: Hừ, cho dù anh tôi thật sự để ý nữ khách mời nào thì cũng không phải Thư Nhiễm, cảm ơn.]

 

Fan couple tỏ vẻ:

 

[Bình luận: Tôi không nghe tôi không nghe, cậu nhất định đang nói lời giận dỗi~~]

 

Fan cuồng của Bùi Cảnh Ngự: …

 

Trần Ngữ Mộng cũng giống fan couple trên màn hình, mắt sáng rực nhìn Thư Nhiễm và Bùi Cảnh Ngự.

 

Nếu không còn chút lý trí, cô nàng đã trực tiếp hỏi Bùi Cảnh Ngự rằng người anh để ý có phải Thư Nhiễm không rồi!

 

Tô Ngưng nghe lời Bùi Cảnh Ngự, không hiểu sao chỉ cảm thấy một nỗi không cam lòng bao trùm khắp người.

 

Khiến cô ta không nhịn được siết chặt nắm đấm.

 

Cô ta nghiến răng thu bài lại: “Chúng ta bắt đầu ván tiếp theo đi.”

 

Tô Ngưng xào bài rất nhanh, rồi phát cho từng người.

 

Liên tiếp mấy ván đều không đến lượt Thư Nhiễm, cô bèn vui vẻ lấy mấy lon coke không đường trên bàn chia cho mọi người xung quanh.

 

Ngay khi cô tưởng trò chơi này không liên quan đến mình, ‘bốp’ một tiếng, cô ném ra lá số 3 đội sổ.

 

“Ôi chao! Cuối cùng cũng đến lượt Nhiễm Nhiễm rồi! Ha ha ha!”

 

Trần Ngữ Mộng xoa tay, mặt đầy mong chờ nhìn Thư Nhiễm.

 

Tô Ngưng thấy vậy, đáy mắt cũng lóe lên một tia khoái trá, vội vàng nói: “Lần này chắc phải bắt đầu mạo hiểm rồi nhỉ? Không biết Thư Nhiễm rút được mạo hiểm gì, tôi còn hơi mong chờ đấy~”

 

Những người trước đó đến lượt mạo hiểm, một người phải chọn người cõng chạy vòng quanh, một người phải bế công chúa một người khác.

 

Cô ta rất mong Thư Nhiễm cũng phải chịu khổ giống hai người kia!

 

Thư Nhiễm mím môi, đôi môi đỏ mọng còn dính chút nước coke, lấp lánh ánh sáng.

 

Không ngờ vận may của cô lại tệ như vậy, rút trúng lá số 3.

 

Thư Nhiễm đưa tay vào hộp mạo hiểm, tùy tiện rút ra một tấm thẻ.

 

Chưa kịp lấy ra hoàn toàn, nó đã bị Bùi Cảnh Ngự bên cạnh lấy đi.

 

Những ngón tay thon dài kẹp tấm giấy, chậm rãi mở ra.

 

“Cùng người bạn tâm động của bạn, ôm nhau hôn năm phút…”

 

“Bốp——” Lon coke không đường trong tay Trần Ngữ Mộng rơi thẳng xuống đất.

 

Lộ Hạo Huyên bất lực nhặt lên giúp cô, tiện thể kéo cô ra sau một chút, anh sợ Trần Ngữ Mộng cũng ngã theo.

 

Không chỉ vậy, Đạo diễn Trương ngồi sau màn hình giám sát cũng kinh ngạc.

 

Trời ạ, ông chỉ để vào đúng một tấm quá lố, vậy mà lại bị Thư Nhiễm rút trúng ngay.

 

Vận may này, có chút nghịch thiên.

 

[Bình luận: Trời ơi trời ơi, tôi tưởng ván này bùng nổ nhất chỉ là Thần Bùi thừa nhận có người để ý, không ngờ còn có thứ sốc hơn!]

 

[Bình luận: Đã theo đuổi kích thích thì phải làm tới cùng! Hôn, hôn cho tôi đến chết đi!]

 

[Bình luận: Ê-kíp quả nhiên biết tụi mình muốn xem gì! Vậy có phải chứng tỏ trong hộp mạo hiểm còn có thứ kích thích hơn không?]

 

Thư Nhiễm cũng hơi ngẩn người: “Trong mạo hiểm lại có cả hình phạt kiểu này sao?”

 

——

 

“Mời khách mời nhanh chóng hoàn thành hình phạt mạo hiểm~”

 

Có lẽ vì Thư Nhiễm dừng lại một chút ở giữa, ngay cả người dẫn chương trình cũng lên tiếng nhắc nhở.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi