Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Xuyên Qua Vạn Giới, Chỉ Vì Muốn Bên Người > Chương 37

Chương 37

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 37 có bản audio.

Chương 37: Nữ phụ show hẹn hò không làm nhóm đối chứng (13)

 

Thư Nhiễm bóp nhẹ ngón tay, cuối cùng hạ quyết tâm đứng dậy. Cô đặt một tay lên vai Bùi Cảnh Ngự, khẽ hít vào một hơi: “Em bắt đầu đây…”

 

Nhưng còn chưa nói hết câu, bàn tay đặt trên vai Bùi Cảnh Ngự đã bị một lực mạnh kéo đi. Ngay lập tức, cô ngã ngồi vào lòng hắn.

 

Hơi ấm nóng hổi, mùi hương lạnh quen thuộc, như thể bao trùm lấy cô.

 

Thư Nhiễm ngơ ngác ngẩng đầu lên, lại đâm thẳng vào đôi mắt sâu thẳm chan chứa tình ý.

 

Người đàn ông không biết lấy từ đâu một tấm bảng nhỏ, chắn giữa hai người, rồi cúi đầu xuống.

 

Đôi môi mang chút khô nóng dán lên môi cô, sau màn thăm dò ban đầu, liền thẳng thắn tiến vào trong khoang miệng.

 

Như đang thưởng thức một món bánh ngọt ngào, từng chút từng chút nuốt trọn cô vào bụng.

 

Không khí như ngừng chảy. Bàn tay Thư Nhiễm nắm lấy người đàn ông cuối cùng cũng khẽ buông xuống…

 

[Á á á á á!!]

 

[Khoan đã, chuyện gì đang xảy ra vậy, sau tấm bảng đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!]

 

[Có gì mà VIP cao quý như tôi không được xem? Mau bỏ tấm bảng ra cho tôi!]

 

[Tôi cần hít oxy, không ngờ thần Bùi lại là người chủ động, trời ơi đất ơi, tất của tôi, giày của tôi, bác cả cậu hai của tôi!]

 

[Bình tĩnh, mọi người bình tĩnh, diễn viên đóng phim chẳng phải hay dùng kỹ thuật quay góc sao? Đã dùng bảng chắn thế này chắc chắn là quay góc rồi.]

 

[Tôi đã nói mà, sao có thể chứ, đúng không… Đây chỉ là một show thực tế, ai lại chơi thật chứ ha ha ha ha %¥#]

 

[Người trên lầu, cậu bình tĩnh chút đi, tôi sợ…]

 

*

 

Không chỉ khán giả trong phòng livestream, mà cả khách mời tại hiện trường cũng đều sững sờ.

 

Mãi đến khi tiếng nhắc nhở năm phút vang lên, mọi người mới như bừng tỉnh.

 

Thư Nhiễm nghe thấy tiếng nhắc, luống cuống đứng dậy khỏi lòng Bùi Cảnh Ngự.

 

Nhưng chân vừa chạm đất, người đã nghiêng đi, suýt nữa thì ngã ngồi xuống sàn.

 

May mà chỗ ngồi của cô ngay cạnh Bùi Cảnh Ngự, chỉ cần xoay người là ngồi xuống được…

 

Trò chơi tiếp theo, cả gương mặt Thư Nhiễm đỏ bừng, trông như một quả đào chín mọng.

 

Vừa ngọt vừa mềm, khiến người ta muốn đưa tay véo một cái.

 

Cô cứ thế, với vẻ mặt như đang lạc vào cõi thần tiên, chơi hết trò chơi này.

 

——

 

“Trò chơi Thật Lòng Thử Thách kết thúc!”

 

“Bây giờ tôi sẽ công bố bên thắng và bên thua của trò chơi lần này.”

 

“Cặp đôi rung động giành chiến thắng trong trò chơi Thật Lòng Thử Thách lần này là Lộ Hạo Huyên và Trần Ngữ Mộng! Còn bên thua cuộc là Bùi Cảnh Ngự và Thư Nhiễm!”

 

“Lần này, ê-kíp chương trình đã chuẩn bị một bữa trưa vô cùng phong phú để thưởng cho bên thắng.”

 

“Còn hình phạt dành cho bên thua là——”

 

“Ngủ chung một giường một đêm.”

 

[Cười chết mất, cậu bảo tôi đây là hình phạt sao? Chẳng phải là hợp ý ai đó rồi à. 【mỉm cười】]

 

[Sau hình phạt vừa rồi, tôi hơi lo vợ Nhiễm của tôi có bị gã đàn ông xấu bắt nạt không.]

 

[Hí hí~ fan couple tới đây~ mong chờ hoạt động bí ẩn ban đêm của Dục Nhiễm, he he he~ he he he~]

 

[Người trên lầu, đừng ép tôi đánh cậu!!]

 

Cùng lúc đó, mấy từ khóa hot về “Khuynh Tâm Khiên Thủ” lại nhanh chóng leo lên bảng tìm kiếm——

 

#Bùi Cảnh Ngự Thư Nhiễm hôn nhau [bùng nổ!]#

 

#Dục Nhiễm nụ hôn che chắn năm phút [bùng nổ]#

 

#Dục Nhiễm sắp ngủ chung một đêm [bùng nổ]#

 

#Kinh ngạc! Bùi Cảnh Ngự đột nhiên phá giới, hóa ra là vì… [bùng nổ]#

 

Phó Khiêm với vẻ mặt phức tạp nhìn Thư Nhiễm, thậm chí còn liếc Bùi Cảnh Ngự một cái đầy ghen tị.

 

Hắn có chút không hiểu, rõ ràng Thư Nhiễm là vì hắn mà đến, tại sao đến giờ vẫn dây dưa không rõ với Bùi Cảnh Ngự?

 

Phó Khiêm đột nhiên đứng dậy, như thể bị tổn thương vô cùng, sâu sắc nhìn Thư Nhiễm một cái, rồi sải bước đi về một hướng.

 

Thư Nhiễm bị nhìn mà thấy vô cùng khó hiểu, mặt mày ngơ ngác nhìn theo bóng lưng Phó Khiêm.

 

【Hắn ta phát điên gì vậy?】

 

Hùng Bảo cũng không biết, xòe tay: 【Chắc là bị kích thích rồi~】

 

Còn Bùi Cảnh Ngự, người vẫn luôn để ý Thư Nhiễm, thì nhìn đôi môi đỏ thắm của cô gái, khẽ xoa đầu ngón tay.

 

Hắn nhẹ nhàng mím đôi môi hồng nhạt, như thể đang hồi tưởng điều gì đó.

 

Thật không ngờ.

 

Hắn lại là người không nhịn được trước…

 

*

 

Sau đó là thời gian tự do hoạt động.

 

Vừa nghe người dẫn chương trình nói có thể tự do hoạt động, Tô Ngưng liền lén mang điện thoại đi đến một căn phòng không có camera, gọi thẳng cho Tô Nghị!

 

Cô ta đã chịu hết nổi Thư Nhiễm rồi, cô ta muốn Tô Nghị đuổi Thư Nhiễm đi!

 

Hoặc dùng cách nào đó, khiến Thư Nhiễm biến mất hoàn toàn!

 

Điện thoại vừa được kết nối, Tô Ngưng đã nức nở khóc: “Ba, ba nhất định phải giúp con, con thật sự chịu hết nổi Thư Nhiễm rồi! Hu hu hu!”

 

Tô Nghị lại hoàn toàn không có tâm trạng nghe Tô Ngưng khóc, ông ta đã bị nhốt trong câu lạc bộ này cả ngày rồi! Vốn còn định tiếp tục uy hiếp Thư Nhiễm để cô ta đưa tiền.

 

Mãi đến khi Tô Ngưng gọi điện đến.

 

Ông ta mới chợt nhận ra, mình không chỉ có một đứa con gái là Thư Nhiễm! Ông ta còn có Tô Ngưng nữa!

 

“Chuyện này để sau rồi nói, Ngưng Ngưng à, con đánh cho ba hai trăm nghìn trước đi, ba đang cần gấp.”

 

Nước mắt Tô Ngưng vừa mới chuẩn bị xong liền bị nghẹn trở lại.

 

“Ba, ba nói gì vậy? Con lấy đâu ra hai trăm nghìn đưa ba chứ.”

 

“Không có hai trăm nghìn, vậy một trăm tám mươi tám nghìn thì sao? Con đánh tiền cho ba trước đi! Đợi ba dùng số tiền này giải quyết xong chuyện bên này, ba sẽ đứng ra cho con!”

 

Tô Ngưng không hề muốn đưa tiền cho Tô Nghị, dù sao từ trước đến nay đều là Tô Nghị đưa tiền cho mẹ con cô ta, có bao giờ hỏi xin tiền họ đâu?

 

Tô Ngưng nghĩ một lát, vẫn đồng ý yêu cầu của Tô Nghị, khóc lóc nói: “Con bảo mẹ đưa tiền cho ba, ba nhất định phải giúp con đuổi Thư Nhiễm đi nhé, chỉ cần có cô ta là con luôn bị cô ta bắt nạt.”

 

Cô ta cảm thấy chỉ nói với Tô Nghị vẫn chưa đủ, lại nhắn tin cho một người đàn ông vẫn luôn duy trì quan hệ trên giường với cô ta.

 

【Tô Ngưng: Anh Văn Bằng, em cảm thấy hơi mệt, anh có thể an ủi em không?】

 

Văn Bằng rất nhanh đã trả lời.

 

【Văn Bằng: Sao vậy bảo bối? Ai làm em không vui? Nói cho anh Văn Bằng biết, anh sẽ đứng ra cho em!】

 

【Tô Ngưng: Còn không phải là Thư Nhiễm sao… Trước kia cô ta không có việc gì cũng thích bắt nạt em, bây giờ tham gia show hẹn hò lại càng không kiêng nể gì.】

 

【Tô Ngưng: Hu hu hu, anh Văn Bằng nhất định phải nghĩ cách giúp em, em không muốn nhìn thấy cô ta ở đây nữa!】

 

Thật ra Văn Bằng cũng đã xem “Khuynh Tâm Khiên Thủ”, vốn dĩ hắn chỉ xem show này để được nhìn Tô Ngưng thêm vài lần.

 

Không ngờ, người thu hút hắn đầu tiên không phải Tô Ngưng, mà là Thư Nhiễm – người trước kia vô cùng xấu xí, bây giờ lại trở nên vô cùng quyến rũ mê người…

 

Lần nữa nghe Tô Ngưng nhắc đến cái tên này, Văn Bằng liếm môi.

 

【Văn Bằng: Thật ra, anh có một cách giải quyết triệt để, không chỉ khiến cô ta không tham gia show hẹn hò nữa, mà còn khiến cô ta biến mất hoàn toàn khỏi giới giải trí.】

 

Tô Ngưng chờ chính là câu này!

 

Tô Ngưng hoàn toàn không nghi ngờ thực lực của Văn Bằng, vì bản thân hắn vốn là dân xã hội đen, chỉ cần hắn chịu nói thì không có việc gì không làm được!

 

【Tô Ngưng: Anh Văn Bằng thật tốt, vậy kết thúc show hẹn hò lần này, chúng ta gặp nhau ở chỗ cũ nhé [ngại ngùng]】

 

【Văn Bằng: Đồ dâm đãng, tắm rửa sạch sẽ đi, đợi anh đến sủng hạnh!】

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi