Chương 37: Cả Nhà Chúng Ta
Sở Hòa chợt thấy mình như nuôi một con cáo, chỉ cần nó liếc mắt đưa tình là có thể mê hoặc nàng đến mất hồn mất vía.
Nàng thầm khinh bỉ bản thân: sao lại không có chút định lực nào thế này!
Thế nhưng khi nhìn lại, đối diện với đôi mắt đẹp long lanh của thiếu niên, nàng lại ôm ngực chửi thầm:
Định lực gì chứ?
Làm hôn quân thả sức hưởng lạc mới sướng chứ!
“A Cửu!” Sở Hòa bưng mặt hắn, như một tên háo sắc trêu ghẹo gái nhà lành, “chụt chụt chụt” hôn liên mấy cái lên mặt hắn, “ta rất thích chàng!”
A Cửu khẽ nhướng mày, “Ừm” một tiếng chẳng để tâm, với việc nàng thẳng thừng bày tỏ thích hắn, trông hắn chẳng có chút xao động nào.
Nhưng Sở Hòa rõ ràng cảm nhận được, da thịt thiếu niên dưới tay nàng đã nóng lên.
Nàng áp sát, cọ vào mặt hắn như thú nhỏ, rồi nghiêng đầu nheo mắt cười hỏi: “Vậy chàng đừng giận ta nữa, được không?”
A Cửu lúc nãy thờ ơ với nàng, nhìn là biết đang giận dỗi.
Sát khí trong lòng hắn đã bị khuấy động, suýt chút nữa là có thể phóng thích thoải mái, thế mà Sở Hòa lại xuất hiện phá đám.
Khác nào cái hắt hơi sắp bật ra, lại bị người ta bịt miệng nhịn vào, thật không thoải mái.
Sở Hòa bình thường trông mạnh mẽ, giờ lại hết lòng cọ cọ làm nũng: “Chàng đừng giận nữa, chàng không vui, ta cũng không vui, A Thanh cũng không vui, cả nhà chúng ta đều không vui!”
Cả nhà chúng ta.
Không hiểu sao, lòng A Cửu như bị bỏng.
Từ nhỏ đến lớn, hắn đều một thân một mình, khái niệm về “nhà” không rõ ràng như người thường, chỉ theo một câu tùy ý của Sở Hòa, thân thể hắn bỗng trở nên nặng trĩu.
Ngực hơi phồng, cảm xúc trào dâng thật xa lạ.
Trong khoảnh khắc đó, sự u uất do sát khí chưa tan tích tụ khắp người, đều tan biến hết.
Sở Hòa dựa vào ngực hắn, ngước khuôn mặt xinh đẹp lên, đôi mắt lấp lánh như sao: “A Cửu, đừng giận nữa, được không?”
Ánh mắt A Cửu lay động, nói: “Không được.”
“Vậy chàng muốn thế nào mới nguôi?”
A Cửu quay mặt đi, nhưng tay ôm nàng vẫn không buông, làu bàu: “Nàng dỗ ta thêm chút nữa là xong.”
Thế là Sở Hòa vừa ăn vạ vừa làm nũng từ hoàng hôn đến khi màn đêm buông xuống, nàng nói đến khô cả miệng, tên bạn trai tính cách kỳ quặc cuối cùng cũng nguôi giận.
Họ mất khá nhiều thời gian trên đường, không kịp vào thành, chỉ tìm được chỗ qua đêm ở nơi hoang dã. Bất ngờ thay, giữa nơi hoang vắng lại hiện ra một quán trọ.
Ngoài quán có không ít ngựa và xe, nhìn từ ngoài vào, bóng người lố nhố, sinh ý khá tốt.
Sở Hòa có cảm giác chẳng lành, nàng kéo tay A Cửu, nhỏ giọng: “Chỗ này có phải quán đen không?”
A Cửu cúi xuống, cũng nhỏ giọng: “A Hòa sợ trong đó có kẻ xấu?”
Sở Hòa gật đầu.
Hắn cười: “Không sợ, ta vào trong giết hết bọn chúng.”
Thế thì kẻ xấu nàng sợ cũng chẳng còn.
Sở Hòa vội kéo hắn: “A Cửu, ta không có ý đó!”
“Hai vị khách quan muốn ở trọ ạ?” Một người trông như tiểu nhị nhiệt tình chạy ra, mặt đầy nụ cười, trông thật thà chất phác.
Sở Hòa là người phụ trách nói những lời khách sáo, nàng nhìn lướt quán trọ phía trước, nói: “Quán trọ của các người trông còn mới, chắc mới xây chưa lâu. Đáng lẽ quán trọ nên xây ở chợ đông người, sao lại xây ở nơi hoang vu ít người qua lại thế này?”
Tiểu nhị cười: “Ai trước khi vào quán cũng đều hỏi một câu thế này. Cô nương nói đúng, quán chúng tôi mới xây, vì chủ quán nhận được tin sắp có nhiều hiệp sĩ kéo vào Thương Hải Châu, trên đường vào đó có một đoạn dài không có chỗ nghỉ, nên dựng quán ở đây để kiếm chút lời.”
Sở Hòa hỏi: “Có nhiều người sắp vào Thương Hải Châu à?”
Tiểu nhị ngạc nhiên: “Cô nương không biết sao? Từ khi có tin đồn kho báu trong Thương Hải Châu, rất nhiều người đổ xô đến. Chẳng lẽ cô nương không phải vì kho báu mà vào?”
Sở Hòa lắc đầu: “Chúng tôi chỉ đi ngang qua.”
Tiểu nhị lại cười: “Đi ngang cũng không sao, trong quán vẫn còn phòng trống. Hai vị không bằng nghỉ một tối rồi hãy lên đường.”
Sở Hòa ngước lên hỏi: “A Cửu, vào không?”
A Cửu dùng ngón tay cái lau khóe mắt mệt mỏi của Sở Hòa, giọng nhẹ nhàng: “Sao không vào?”
Hắn nắm tay Sở Hòa, thong thả bước về phía trước.
Tiểu nhị rất biết ý, buộc xe ngựa cho họ rồi vội vàng chạy theo.
Khách trong quán không ít.
Bàn gần cửa có hai kiếm khách, một nam một nữ, trông khá chính phái.
Hai bàn trong đều có người, bàn bên trái là ba người đàn ông mặc áo đen, có vẻ cùng môn phái, đều là đao khách.
Bàn bên phải chỉ có một cậu bé mười ba mười bốn tuổi, y phục lụa là ngọc ngà kêu leng keng, mặt mày như tạc, khí thế cao ngạo.
Phía sau cậu là một tráng hán hơi thở trầm ổn, trông như vệ sĩ của cậu.
Hai bàn gần cửa sổ đã đầy người, còn là những người đã gặp Sở Hòa và A Cửu không lâu trước đó.
Nhóm mặt sẹo thấy A Cửu và Sở Hòa bước vào, sắc mặt biến đổi.
Trong phòng còn lác đác khá nhiều người, có ông cháu, có vợ chồng, cũng có anh em.
Quan hệ của mọi người có lẽ chẳng tốt, đều kiêng dè lẫn nhau, bầu không khí căng thẳng, đến khi thấy người Miêu Cương tóc trắng áo đỏ xuất hiện, không khí càng thêm ngột ngạt.
Thiếu niên từ Miêu Cương đến, trong khoảnh khắc đã trở thành kẻ đáng sợ nhất trong mắt mọi người.
Nhờ có A Cửu, Sở Hòa đi bên cạnh cũng trở thành đối tượng chú ý.
A Cửu dưới sự chăm chú của mọi người vẫn thản nhiên, thậm chí còn đảo mắt nhìn một lượt mọi người. Bàn nào cũng có người, nhưng nhìn ánh sáng trong mắt hắn đầy hào hứng, khó đoán hắn đang tính nhặt bàn xui xẻo nào đó để bọn họ “tự nguyện” nhường chỗ.
Ai cũng không dễ chọc, mọi người nắm chặt binh khí, chỉ chờ người đầu tiên ra tay, phá vỡ thế cục xem như yên ổn này.
“Hoan nghênh hai vị khách quan ghé thăm!”
Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, một phụ nhân trẻ chạy ra, thân hình uyển chuyển, mặt rất đẹp, tươi cười đầy mặt.
“Tôi là chủ quán, mọi người thường gọi tôi là Ngư Tam Nương. Chẳng may hôm nay khách quá đông, nhưng vẫn còn bàn trống, chỉ có điều làm phiền hai vị phải ngồi chung với người khác.”
Ngư Tam Nương nhìn Sở Hòa, cười rạng rỡ: “Cô nương, không ngại ngồi chung chứ?”
Bà ta là người tinh tường, chỉ một mắt đã nhận ra Sở Hòa mới là người quyết định.
