Chương 38: Cho ăn
Sở Hòa lắc đầu: “Tôi không phiền.”
A Cửu chán chường thu lại ánh mắt tràn đầy ác ý, chuyển sang quấn lấy một lọn tóc nhỏ của Sở Hòa, buồn chán giết thời gian.
Ngư Tam Nương lập tức nói với đám người ở góc kia, không khách khí: “Này, tên thư sinh, anh dọn bàn cho hai vị quý khách này đi!”
Đó là một thanh niên mặc áo vải đen, mặt mũi đoan chính, đang ôm một đứa trẻ cỡ một tuổi, cho nó ăn dặm. Nghe tiếng Ngư Tam Nương quát, hắn run lên, yếu ớt gật đầu.
“Chủ quán, vậy bữa nay có thể bớt cho tôi một đồng tiền không?”
“Đừng hòng, anh đã thiếu tiền phòng mấy ngày rồi.” Ngư Tam Nương liếc hắn một cái, rồi quay sang Sở Hòa và A Cửu, lại cười tươi: “Mời hai vị ngồi, cứ coi tên thư sinh nghèo kia như không tồn tại là được. Hai vị gọi món đi, nhà bếp nhất định sẽ nhanh chóng mang lên.”
Tên thư sinh nhà quê ấm ức nhưng không dám nói, vỗ nhẹ lưng đứa bé trong lòng. Khi thấy Sở Hòa và A Cửu ngồi xuống, hắn vẫn rất hữu hảo gật đầu chào.
Nếu nói cả phòng này đều như lang như hổ, thì tên thư sinh nghèo kia giống như chú thỏ trắng rơi vào hang sói.
Sở Hòa nghĩ thầm: nếu bên cạnh mình không có A Cửu, chẳng phải mình cũng giống hoàn cảnh của tên thư sinh sao?
Cô tò mò nhìn đứa bé trong lòng thư sinh: “Đây là con anh à?”
Thư sinh gật đầu: “Là con trai của tại hạ, vừa tròn một tuổi.”
Đứa bé mở to đôi mắt đen láy, chớp chớp, không chịu ăn tiếp đồ cha đút, mà nhìn chằm chằm vào mặt Sở Hòa, có vẻ rất thích thú với người chị này, “a a ê ê” vươn tay ra.
A Cửu liếc sang.
Thư sinh rất sợ hãi, run lên, vội ôm con xoay người đi, miệng ngân nga mấy câu không ra giai điệu, dỗ con ngủ.
Một lát sau, đứa bé nhắm mắt chìm vào giấc ngủ. Hắn đặt con vào cái hòm sách đã cải tạo, có lẽ đã quen nên đứa bé không thức dậy, ngủ say.
Thư sinh ngẩng lên, thấy Sở Hòa đang nhìn cái hòm sách của hắn rất kỳ lạ, bèn giải thích: “Nói ra thật hổ thẹn, tại hạ vào kinh ứng thí, kết quả rớt mà về, nội nhân cũng trên đường về nhiễm bệnh qua đời, tiền đi đường cũng đã tiêu gần hết cho tang lễ của nàng, nên kinh tế eo hẹp, chỉ đành một thân một mình dắt con đi đến đâu hay đến đó.”
Thư sinh chừng mười tám, mười chín tuổi, có lẽ trước kia vợ chăm sóc sinh hoạt cho hắn. Giờ vợ mất, một mình hắn chăm con cũng lơ ngơ, trông cũng đáng thương.
Thư sinh cũng hổ thẹn, tự cảm thán: “Thư sinh vô dụng, câu này quả không sai.”
Tiểu nhị vừa lúc mang món Sở Hòa gọi lên: ba món một canh, sắc hương vị đều đầy đủ.
Nhìn lại tên thư sinh nghèo, trước mặt hắn chỉ bày một bát cháo trắng với dưa muối, toát lên vài phần xót xa.
Sở Hòa bèn nói: “Nếu anh không chê thì bữa này xem như chúng tôi mời, coi như cảm ơn anh đã đồng ý ngồi chung bàn.”
Thư sinh cảm kích rơi nước mắt, chắc là đói thật sự, nên không từ chối.
Qua câu chuyện, Sở Hòa biết hắn họ Kim, tên Ngọc Duyên, từ nơi khác đến, định đến Thương Hải Châu nương nhờ họ hàng xa.
Sở Hòa nói: “Kim Ngọc Lương Duyên?”
Kim Ngọc Duyên cười: “Chính là ý đó. Phụ thân đặt tên này cho tại hạ để kỷ niệm mối lương duyên vàng ngọc với mẫu thân.”
Sở Hòa nói: “Vậy cha mẹ anh nhất định rất yêu thương nhau.”
Kim Ngọc Duyên gật đầu: “Họ từng trải qua gian truân, nhưng cả đời ân ái, sống cùng chăn, chết cùng huyệt. Mẫu thân qua đời không lâu, phụ thân cũng đi theo.”
Nói đến đây, Kim Ngọc Duyên thở dài, chắc nhớ đến bản thân, cha mẹ đã mất, vợ cũng không còn, khó tránh chạnh lòng.
Sở Hòa vội lướt qua chủ đề này.
“Lão tử nhịn ngươi lâu rồi!”
Bên kia bỗng vang lên tiếng đập bàn đứng dậy. Một tên trong ba đao khách chỉ vào cậu bé ngồi đối diện, giận dữ: “Thằng nhãi ranh, cái nhìn coi thường người khác là có ý gì?”
Cậu bé không chút sợ hãi, trái lại còn khoanh tay, cười khẩy: “Kẻ phàm phu ngu dốt, cùng ở chung phòng với ngươi, không khí đục ngầu này làm ta khó thở.”
“Ngươi muốn chết!”
Đao khách xông lên, cậu bé bất động như núi, ném một cái nhìn khinh miệt.
Người hộ vệ sau lưng hắn nắm chặt quyền, tung quyền, thế như chẻ tre – “Choeng” một tiếng, đao ngang rung động, đao khách lùi một bước, hổ khẩu tê rần.
Hai đồng bọn của đao khách chạy đến kéo hắn lại, không biết thì thầm gì, đao khách tức giận nhìn cậu bé kiêu ngạo, không cam tâm ngồi xuống.
Cậu bé ngẩng cằm, “Hừ” một tiếng: “Ngu như lợn.”
Chỗ này loạn quá, đừng nán lại kẻo vạ lây.
Sở Hòa vội gắp thật nhiều thịt viên vào bát A Cửu: “Ăn nhanh đi, ăn no rồi chúng ta về phòng nghỉ.”
A Cửu thực sự không cảm nhận được nguy hiểm, ăn rất thong thả, đũa khều mấy viên thịt trong bát, một chiếc đũa xiên một viên bỏ vào miệng, nhẹ nhàng nói: “Ở đây náo nhiệt, ta thích náo nhiệt.”
“Không, cậu không thích.”
Sở Hòa thực sự không chịu nổi cách ăn chậm rì của hắn, giật lấy đũa của hắn, học theo cách hắn, xỏ mỗi đũa một viên thịt nhét vào miệng hắn: “Ăn nhanh lên!”
Miệng A Cửu bị nhét đầy, tính tình cũng tốt, chẳng hề giận dữ, má phồng lên, nhai vẫn chậm rì.
Sở Hòa có ảo giác như đang chăm đứa trẻ sắp đi học muộn, chẳng lo lắng gì, cứ ì ra đấy, cô thấy nóng ruột nóng gan, muốn đánh hắn một trận.
Lúc hắn ăn hồ lô đường cũng thế, nhai chậm rãi, như thể có thể nhai đến già.
Đối với thứ yêu thích, hắn dường như luôn sợ ăn quá nhanh, lần sau không còn cơ hội ăn nữa.
A Cửu nuốt thứ trong miệng, rồi há miệng ra, mắt nhìn chằm chằm vào cô, tràn đầy mong đợi, như một con thú nhỏ đang chờ được cho ăn.
Sở Hòa bỗng nhiên hết cả giận.
Cô thở dài, xiên một viên thịt đút vào miệng hắn.
Con rắn nhỏ lén chui ra, định ăn trộm một miếng thịt, A Cửu liếc một cái, nó run lên, thụt vào.
A Cửu tạm coi như còn là người, nhưng bảo vệ đồ ăn còn đáng sợ hơn dã thú.
May mà có nữ chủ nhân thương nó, lén đưa cho nó một miếng thịt.
Kim Ngọc Duyên nhìn qua nhìn lại thiếu niên Miêu Cương và nữ tử Trung Nguyên trước mắt, giống như bao người khác, không khỏi suy đoán quan hệ giữa hai người.
Người Miêu Cương âm độc đáng sợ, người Trung Nguyên tránh không kịp, sao có thể có người cam tâm tình nguyện tới gần người Miêu Cương?
Nghe nói cổ độc Miêu Cương biến hóa khôn lường, chủng loại nhiều vô kể. Chỉ riêng loại tình cổ kia, một khi trúng, người đoạn tình tuyệt ái cũng sẽ biến thành não tình yêu.
Thủ đoạn mê hoặc lòng người của họ, thực sự làm người ta phòng không kịp.
Bên kia, một đôi vợ chồng trong góc nhìn nhau, họ mở một bức họa ra, rồi nhìn Sở Hòa bên ấy, mặt lộ vẻ do dự.
Người phụ nữ hạ giọng hỏi: “Có làm không?”
Người đàn ông do dự một lát, hạ quyết tâm: “Phú quý trong nguy hiểm, làm.”
