Chương 71: Dân làng bị bắt
Sau khoảnh khắc chết lặng ngắn ngủi, đám củ cải trắng mừng quá khóc òa lên.
Từ tận sâu thẳm linh hồn, chúng thốt lên: "Chủ Tước!!!"
Đám đệ tử trố mắt nhìn bà lão hóa thành Khương Tước sống sờ sờ, đứa nào đứa nấy há hốc mồm kinh ngạc. Trời ơi, con nhỏ chết tiệt này giỏi diễn thế à?!
Trên chiếc thuyền mây không xa, trưởng lão Lục Nhâm Tông chứng kiến cảnh tượng này thì đập đầu xuống đất như chó ăn vã.
Tề trưởng lão ngã ở đâu nằm luôn ở đó.
Tiếng "bà nội" văng vẳng bên tai ông, hai chữ như có thực thể, đùng đùng nện thẳng vào người.
Tề trưởng lão nằm trên thuyền mây, nước mắt nước mũi, tức đến nỗi môi run rẩy, tai ù đi: "Trời ơi!"
"Buông tha cho ta đi!!"
Thể diện cả đời này đều mất sạch vì Khương Tước. Đệ tử ưu tú nhất của Ngũ Đại Tông đều chứng kiến cảnh ông quỳ xuống dâng trà gọi Khương Tước là bà nội.
Từng tiếng, từng tiếng bà nội!
Sau này ông còn mặt mũi nào gặp người khác?
Mặt còn không có thì lấy gì mà gặp?!
Lấy cái đầu cọc tức đến bốc khói, hay cái não chỉ to hơn nhân quả tí tẹo?
Tề trưởng lão trở mình, vùi mặt xuống dưới, định bụng tự bức tử.
Không sống nổi nữa, không sống nổi nữa!
Chết ngay bây giờ, chết ngay bây giờ!!
Trưởng lão Lăng Hà Tông bước đến bên cạnh, ân cần an ủi: "Tề trưởng lão đừng buồn quá, bị Khương Tước lừa thì chẳng ai cười ông đâu."
Một câu trúng tim đen, từng chữ như dao đâm.
Tề trưởng lão nấc lên một tiếng nức nở. An ủi hay đấy, lần sau đừng an ủi nữa.
Trưởng lão Lăng Hà Tông còn muốn khuyên thêm, Tề trưởng lão từ chối giao tiếp: "Chết rồi, đừng nói chuyện."
Trưởng lão Xích Dương Tông đang đứng xem kịch vui, thong thả bước đến bên Thanh Sơn trưởng lão, hất hàm về phía Linh Tê thôn: "Lão Thanh, ông thực sự không quản Khương Tước à?"
Thanh Sơn trưởng lão bình thản nhấp trà, đầy tự tin: "Nó có chừng mực."
Không phải ông khen, nhưng con nhỏ này đúng là có chừng mực thật. Tuy lúc nào cũng làm ông tức đến muốn phun máu, nhưng làm việc gì cũng rất đáng tin.
"Chỉ dọa người ta thôi, nó sẽ không ra tay thật đâu."
Lời Thanh Sơn trưởng lão vừa dứt, trưởng lão Xích Dương Tông bỗng vỗ mạnh vào vai ông: "Mẹ ơi! Dân làng bị bắt rồi! Toàn bộ!!"
"Phụt——"
Trà của Thanh Sơn trưởng lão phun ra xa tắp. Tề trưởng lão vừa nghe tin dân làng bị bắt, giật mình ngồi bật dậy, đúng lúc hứng trọn bãi trà ấy vào mặt.
"......................"
Chẳng ai thèm để ý đến Tề trưởng lão đang tức đến ngất đi. Mọi người vội vã ngự kiếm nhảy khỏi thuyền mây, bay như điên về phía Linh Tê thôn.
Chu Tước lao xuống không hề giảm tốc, móng vuốt khổng lồ chộp lấy đám dân làng, bay vút lên trời.
"Lại đây nào các cục cưng già của ta, bà nội dẫn các ngươi đi du lịch Yêu giới một ngày!"
Giọng Khương Tước vang vọng khắp Linh Tê thôn.
Đám đệ tử ngây người.
Yêu giới?
Du lịch một ngày?!
Dân làng trong nháy mắt biến mất sạch. Trước mắt đám đệ tử chỉ còn lại lưỡi hái, rìu rơi vãi lung tung và những cọng rơm bay lơ lửng theo gió.
Mọi người sững sờ một hồi lâu, đến khi hoàn hồn thì miệng ai nấy đều cong lên thành hình trăng khuyết.
Úi chà, đúng là phải có Khương Tước!
Hê hê hê hê hê!
Biết ngay trên đời không có bà nội nào được gọi miễn phí mà.
Bốn vị trưởng lão trên trời điên cuồng đuổi theo. Đám người Lam Vân Phong liếc nhau một cái, chẳng cần nói thêm lời nào, năm người ăn ý cùng nhau phóng lên, ngự kiếm đuổi theo.
Không vì gì khác, chỉ là muốn đi theo Khương Tước phát điên!
Đám đệ tử còn lại im lặng một lát rồi cũng ào ào đuổi theo. Không vì gì khác, chỉ là muốn xem Khương Tước phát điên thế nào!
Khương Tước đang bay giữa không trung, chẳng hề biết sau lưng mình có bao nhiêu người. Cô vỗ đầu chim nói: "Cục cưng, phi nước đại, phanh gấp, xoay vòng, bay lên!"
Một tiếng chim kêu vang trời, xé toạc không trung thành một vệt mờ.
Đám dân làng bị kẹp trong móng vuốt chim phát ra những tiếng thét chói tai. Gió như cái tát tai, tát liên hồi tới tấp!
Bay lên cao, Khương Tước ra lệnh: "Thả!"
Móng vuốt chim đột ngột buông lỏng. Đám dân làng rơi tự do, đầu óc trống rỗng, tim nhảy lên tận cổ, gào thét điên cuồng. Khương Tước liếc qua, dùng Câu Thiên Quyết móc mười mấy thai phụ đặt vững vàng lên lưng chim.
Các thai phụ ôm bụng, không dám nói một lời, chỉ có mắt thỉnh thoảng động đậy.
"A!!!! A!!!! A!!!!"
Đám dân làng rơi tự do sắp khàn cả họng. Ngay khi sắp chạm đất, móng vuốt chim trong gang tấc chụp lại. Dân làng vừa thở phào nhẹ nhõm, một giọng nữ cực kỳ hưng phấn vang lên: "Các ngươi la đi, la rách họng cũng không ai đến cứu các ngươi đâu!"
Khương Tước nằm vững trên lưng chim, vẫn còn chưa đã thèm: "A hú! Làm lại lần nữa!"
Dân làng: "!!!"
"Rách họng——a!! Rách họng——"
Tiếng thét của dân làng xé toạc mây trời, tim mấy vị trưởng lão đập như trống giục.
Hai vị trưởng lão liều mạng đuổi theo, nhưng tốc độ của thần thú quả thực vô địch, trong nháy mắt đã bỏ xa họ một đoạn dài.
Thấy dân làng sắp bị Khương Tước chơi chết, hai người sốt ruột như lửa đốt trong lòng.
Vừa lo cho dân làng, vừa lo Khương Tước lỡ gây ra chuyện gì sẽ bị phạt.
Sau năm lần rơi tự do, đám dân làng mặt mày tái mét, đồng tử tán loạn, chỉ còn Lý Nhĩ Tiếu và một người đàn ông bên cạnh là còn tỉnh táo.
"Mẹ mày rốt cuộc muốn làm gì?! Sao, có tu vi là ức hiếp dân lành à!" Lý Nhĩ Tiếu giận dữ, "Có giỏi thì nhắm vào tao, đừng động vào dân Linh Tê thôn của tao."
Câu nói có vẻ nghĩa khí. Khương Tước ngự kiếm bay đến bên cạnh hắn, quan sát hồi lâu, ngập ngừng: "Cái đó... anh... không phải là... trưởng thôn đấy chứ?"
Lý Nhĩ Tiếu: "Chính là tao Lý đây, coi như mày có mắt."
Người dân làng bên cạnh cắt ngang: "Trưởng thôn đừng nói nhảm với nó, tôi quen biết Tiên chủ của bọn chúng, về tôi sẽ mách tội con nhỏ này, nhổ linh căn hủy tiên đồ của nó, xem nó còn ngang ngược thế nào!"
"Ác thế à?!" Khương Tước trợn to mắt nhìn người đó, chớp đôi mắt long lanh, tay ôm ngực giả vờ sợ hãi, "Vậy thì tao không thể giữ mày lại được rồi."
"Cái——"
Người đó không ngờ Khương Tước có thể nói ra câu đó, vừa mở miệng đã bị nhét vào nửa viên thuốc, lập tức tay chân bủn rủn, đầu óc quay cuồng.
Trước khi nhắm mắt, hắn kinh hãi nhìn Khương Tước: "Mày... thật sự..."
Nhìn cái đầu từ từ gục xuống của người đó, dân làng phát điên vì sợ hãi. Lý Nhĩ Tiếu cũng trợn mắt, giọng run rẩy: "Mày... mày cho hắn ăn gì?"
Khương Tước nghiêng đầu: "Đương nhiên là độc dược rồi, ăn vào là chết."
Dân làng: "..."
Xong rồi.
Đụng phải một đứa thực sự dám giết người.
Khương Tước nhổ người đã ngất lịm đó ra khỏi móng vuốt chim, liếc thấy bóng Thanh Sơn trưởng lão, cô thuận tay ném người đó ra sau, giọng nói cực kỳ rợn người: "Dễ chết ghê, dễ thương quá~"
Dân làng suýt tè ra quần.
Mẹ nó, đây không phải tà tu thì là gì?!
Thanh Sơn trưởng lão đang cắm đầu bay, một 'cây gậy' bay vọt tới trước mặt, ông không nghĩ ngợi đá văng. 'Cây gậy' đập thẳng vào mặt trưởng lão Xích Dương Tông ở phía sau.
"Trời ơi, là dân làng!" Trưởng lão Xích Dương Tông kinh hãi thốt lên.
Thanh Sơn trưởng lão phanh gấp: "Chết rồi?!"
Hai vị trưởng lão nhìn nhau trên mây, mặt mày xanh mét. Trưởng lão Xích Dương Tông run run đưa tay thăm mũi: "Mẹ ơi, còn thở!"
Ông ta bóp đầu người dân làng lắc qua lắc lại, lại banh mí mắt ra xem: "Hình như... chỉ là ngủ thôi."
Trái tim Thanh Sơn trưởng lão 'thịch' một tiếng rơi trở lại bụng, suýt thì hết hồn.
Ông quay đầu nhìn Chu Tước đã xa dần, vuốt râu thong thả nói: "Không đuổi nữa."
Con nhỏ đó, có chừng mực.
Trưởng lão Xích Dương Tông ngỡ ngàng: "Ông thực sự mặc kệ nó?!"
"Nó định đưa tất cả dân làng đến Yêu giới. Đám Yêu giới đó ăn người không nhả xương, đừng nói dân làng, Khương Tước nó mới là Luyện Khí kỳ, rõ ràng là đi chịu chết mà."
Thanh Sơn trưởng lão không nói gì, có vẻ thần thần bí bí nhìn về phía sau trưởng lão Xích Dương Tông: "Yên tâm, nó không đi một mình đâu."
Trưởng lão Xích Dương Tông theo ánh mắt ông quay đầu.
Thiếu niên thiếu nữ áo xiêm phần phật, tóc đuôi ngựa buộc cao, lao vút ra từ ráng mây đỏ rực, đầy khí phách, tràn trề sức sống.
Một trăm bốn mươi bảy đệ tử, không thiếu một ai.
Thanh Sơn trưởng lão mỉm cười nhìn họ bay qua bên cạnh mình, đuổi theo Khương Tước. Ông vác người dân làng đã ngủ lên vai, lắc đầu: "Về thôi."
Trưởng lão Xích Dương Tông: "... Ông bị điên à?"
Thanh Sơn trưởng lão liếc ông ta: "Ông biết cái gì."
Ông gọi là 'học cách buông tay'.
"Chúng ta không thể suốt đời theo sau lau đít cho bọn trẻ được. Để chúng tự do làm, kết quả chưa chắc đã tệ."
"Có thời gian đuổi theo, thà về suy nghĩ xem lỡ chúng thực sự gây họa thì ta làm sao mà chống lưng cho chúng."
"Còn nữa." Thanh Sơn trưởng lão nhấn mạnh với trưởng lão Xích Dương Tông, "Khương Tước nhà ta thực sự có chừng mực."
Nói xong, ông đạp kiếm, huýt sáo bay về.
Trưởng lão Xích Dương Tông ngơ ngác đứng tại chỗ, nhìn Thanh Sơn trưởng lão, lại nhìn Chu Tước gần như đã khuất bóng, không biết nên đi đâu về đâu.
Một hồi lâu, ông gãi đầu, lẩm bẩm: "Hay là ta nói với Tiên chủ đại nhân một tiếng vậy."
Ông lấy ngọc giản ra, thuật lại sự việc một cách đơn giản rõ ràng.
Tiên chủ hồi âm rất nhanh, cũng rất ngắn gọn, chỉ vỏn vẹn tám chữ.
"Không sao, có ta."
"Mặc nó đi chơi."
Trưởng lão Xích Dương Tông: "... Được."
Ông bỏ ngọc giản xuống, không nhịn được lại nhìn một lần. Câu này... chà... sao giống hệt lời cha ổng dỗ mẹ ổng ngày xưa thế nhỉ?
Trưởng lão Xích Dương Tông ngờ vực nhìn chằm chằm ngọc giản, chẹp, quái thật.
Giữa không trung, đám dân làng im thin thít như gà con bị Khương Tước mang bay về phía biên giới.
Bay một hồi lâu, cuối cùng cô nhớ ra một chuyện: "Yêu giới ở hướng nào nhỉ?"
Cô nhìn đám dân làng trong móng vuốt chim đang ngây ra như chim cút, bắt đầu điểm danh: "Chọn một người dẫn đường nhỉ, chọn ai đây ta?"
Dân làng nghe thành: "Giết ai đây nhỉ?"
Đứa nào đứa nấy cứng đờ cổ, không dám động đậy con mắt. Một tên nhát gan ngất xỉu tại chỗ. Những người còn lại run lẩy bẩy, không ai nói được một câu hoàn chỉnh.
Cuối cùng, Chu Tước 'quạc' một tiếng, đầy khinh thường.
"Chúng biết cái gì, hỏi ta hỏi ta. Bản thần thú mà không biết đường thì mấy năm nay sống uổng phí rồi."
Khương Tước xoa đầu nó: "Thất kính thất kính, thần thú đại nhân."
"Vậy lát nữa ngài chỉ đường cho tôi, tôi kết một trận pháp truyền tống."
Thần thú đại nhân: "Quạc."
Tây Nam.
Nhận được chỉ thị, Khương Tước lôi điện man ra: "Man, trận pháp truyền tống kết ấn thế nào?"
Năm cái đầu của điện man ngoan ngoãn bắt đầu bay lượn. Khương Tước vừa xem vừa học, trước tiên kết một trận pháp truyền tống dưới thân các thai phụ. Ấn rơi trận thành, các thai phụ lần lượt được truyền tống về Linh Tê thôn. Cô lấy mấy cây linh thảo cho điện man ăn.
Vừa cho ăn vừa chậm rãi kết ấn, cúi nhìn đám dân làng mặt đầy tử khí trong móng vuốt chim, cười tươi an ủi.
"Đừng căng thẳng thế, không sao đâu không sao đâu~"
"Bao sống nha quý khách."
