Chương 72: Nói nhảm vô ích với tôi
Dân làng: “...”
Không hề được an ủi chút nào.
Ấn rơi, dưới thân Chu Tước hiện ra một trận ấn vàng khổng lồ, nó thả móng vuốt, ném dân làng vào trong. Khương Tước vừa định nhảy, phía sau đột nhiên vọng lên mấy tiếng kêu: “Sư muội! Chờ bọn huynh với——”
“Chết mất!”
Khương Tước quay đầu lại đã thấy một đám đệ tử lao về phía mình như đạn pháo, cô vội vàng bước né như cua để tránh mấy quả đạn nhỏ.
Né được Văn Diệu bên trái, nhưng không né được Phất Sinh bên phải.
Phất Sinh bay quá nhanh không kịp thắng, đâm thẳng vào người Khương Tước. Khương Tước đưa tay đỡ cô ấy một cái, vừa vặn giữ vững thân hình. Trầm Biệt Vân, Mạnh Thính Tuyền, Du Kinh Hồng, Lang Hoài Sơn lại ào ào đập lên.
Mấy người như bánh chín thả nồi, lần lượt bay khỏi lưng chim, từ trên không trung rơi thẳng xuống trận ấn.
Khương Tước: “...”
Đám chó chết này.
...
Yêu giới, doanh trại.
Trên một bãi đất trống đứng gần nghìn yêu tu, đều ngước đầu nhìn về phía Nhị hoàng tử Xích Tiêu đang đứng trên cao.
Nguyên hình của hắn là chim ưng, sau khi hóa thành người vẫn giữ lại đôi mắt ưng kiêu hãnh nhất, nhìn người rất có uy lực.
Với điều kiện là hắn không mở miệng nói chuyện.
Yêu giới có hai vị hoàng tử. Những năm gần đây, Đại hoàng tử thế tới quá mạnh, Xích Tiêu rất cần một chiến công để đè ép Đại hoàng tử.
“Nghe nói Linh Tê thôn có hơn trăm tên đệ tử tu chân giới.” Xích Tiêu chắp tay sau lưng, ngửa mặt cười dài: “Đám ngu ngốc này, tới đúng lúc lắm.”
Một tên yêu tu lính bên cạnh tiến lên nịnh hót: “Nghe nói những đệ tử đó phần lớn là thân truyền, chỉ cần bắt được bọn chúng, nhất định sẽ gây tổn thất nặng nề cho tu chân giới, lúc đó Yêu tôn sẽ biết ai mới là đứa con ưu tú nhất của người.”
“Đêm nay, chúng ta chỉ cần lẻn vào Linh Tê thôn, đám ngốc kia chắc chắn sẽ là đồ trong túi của Nhị hoàng tử.”
Dân làng vô dụng, đệ tử ngốc nghếch, thật sự không chịu nổi một đòn.
“Nói hay lắm!” Xích Tiêu cười vang, chỉ vào tên yêu tu kia: “Thưởng!”
“Tạ hoàng tử!”
Xích Tiêu phất tay áo, xoay người ngồi lên cao tọa: “Các tướng sĩ, đêm nay các ngươi theo ta xuất chinh, khi xong việc, ta Xích Tiêu nhất định không phụ lòng chư vị.”
“Một nửa số đệ tử tu chân giới bắt được dâng lên phụ quân, một nửa thưởng cho chư vị.”
“Muốn hút thực tu vi, hay lột da may áo, hay uống máu ăn thịt, tùy các...”
“A!!!”
Xích Tiêu nói chưa dứt lời, trên không trung vọng xuống một tràng kêu la, ngước đầu lên liền thấy một đống người đen thùi lùi rơi xuống. Có yêu tu nhận ra: “Đây không phải dân làng Linh Tê thôn sao?”
Dân làng rơi xuống đất, đứa nào cũng choáng váng đầu óc, vất vả lắm mới bò dậy khỏi mặt đất, vừa ngước mắt lên đã thấy mấy tên yêu tu mặt mày dữ tợn, lập tức chân mềm nhũn lại ngã xuống.
“Yêu yêu yêu yêu yêu...”
Tên dân làng kia chưa nói hết câu đã ngất xỉu tại chỗ, những dân làng còn lại cũng không dám thở mạnh, co rúm lại thành một cụm. Nữ tu kia thật sự ném bọn họ đến yêu giới!
Một người đàn ông sợ hãi hét lên với Lý Nhĩ Tiếu: “Tôi đã bảo anh đừng động vào bọn họ, đừng động vào bọn họ! Họ mạnh như vậy, bóp chết chúng ta như bóp chết con kiến. Giờ thì hay rồi, anh hài lòng chưa?”
Lý Nhĩ Tiếu cũng không chịu thua, gầm lên: “Tao ấn đầu mày bắt mày làm à? Bớt sủa bậy đi, ai mà biết con mụ đó điên như vậy!”
Xích Tiêu bị ồn ào đến phát phiền, phất tay áo quất ra một đạo phong nhận vả vào mặt hai người: “Ồn ào.”
Lý Nhĩ Tiếu và người đàn ông kia bị vả đến nỗi nửa mặt đầy máu.
Tất cả dân làng lập tức im bặt, không dám nói thêm một lời nào.
Xích Tiêu liếc nhìn đám kiến hôi này: “Sao các ngươi lại đến yêu giới của ta?”
“Trên trời còn có người!”
Hắn vừa dứt lời, một tên yêu tu đã chỉ lên không trung hét lớn.
Xích Tiêu ngước đầu nhìn lên, một lát sau, hắn đột nhiên bật dậy khỏi chỗ ngồi, cười toe toét: “Nhanh! Là đám ngu ngốc tu chân giới kia!”
“Nhanh lên! Dùng binh khí xiên, dùng lưới hứng, bắt sống, bắt sống cho bản hoàng tử!”
Xích Tiêu cười không ngậm được miệng: “Đúng là trời giúp ta, trời cho bánh rơi, ta Xích Tiêu đúng là mệnh tốt!”
Chức Yêu tôn ngoài ta còn ai vào đây?
Bắt được đám đệ tử này, đạp đại ca xuống dưới chân, ngày sau, chức Yêu tôn nhất định là đồ trong túi ta!
Gần nghìn yêu tu nhận lệnh của hoàng tử lập tức động đậy, kẻ cầm binh khí, người kéo lưới, tất cả đều tụ tập ngay bên dưới đám người Khương Tước.
Khương Tước đang lao xuống trên không, thấy vậy cong cong mắt cười, cô mở túi Tu Di, từng nắm lá cây ném xuống dưới.
“Được được được, còn có tiết mục nữa à.” Xích Tiêu càng vui hơn, hắn kéo tên yêu tu bên cạnh, chỉ vào Khương Tước: “Cô nương đó biết điều, để lại giết cuối.”
Tên yêu tu gật đầu được một nửa, một chiếc lá rơi trên đỉnh đầu hắn, hắn đột nhiên đứng đờ ra tại chỗ.
Xích Tiêu thấy hắn không nhúc nhích, giơ tay tát hắn một cái: “Bản hoàng tử đang nói chuyện với ngươi, ngươi giả đờ đẫn gì đó?”
Một chiếc lá đong đưa rơi trên tay Xích Tiêu, phù quang lóe lên, mặt hắn cứng đờ.
Không ổn!
Tu vi của Xích Tiêu không thấp, hắn gần như lập tức nhận ra chiếc lá có vấn đề, vội vàng vận khí, còn chưa kịp động tác, một tấm Phược Linh Võng đã chụp lên đầu.
Xích Tiêu: “...”
Đám ngốc tu chân giới này chiêu thức gì mà lại đểu thế này?
Trước thì ngốc lộ liễu, giờ sao lại thành đểu giả rồi?
Còn cái lá này là quái gì? Rơi lên người là định thân được ngay.
Đám đệ tử bay trên không mỗi người ném ra gần mười tấm Phược Linh Võng, đến khi họ hạ cánh, yêu tu tại trận đã bị bắt sạch sẽ, mỗi đệ tử tay xách vài tên, như dắt chó vậy.
Đám yêu tu và Xích Tiêu bị bắt trong Phược Linh Võng nhìn nhau.
Yêu tu lần lượt cúi đầu, không dám nhìn thẳng Xích Tiêu, sợ nhịn không được mà bật cười.
Đéo mẹ tiết mục, lần này cứng họng rồi nhé.
Không phải họ nói, Nhị hoàng tử đâu có mệnh lớn như Đại hoàng tử, từ nhỏ đến lớn làm gì cũng hỏng, lần duy nhất thành công là đánh lén Linh Tê thôn, khiến Tần Ngạn của tu chân giới ngã xuống.
Nhưng mấy chục năm sau đó, Nhị hoàng tử chưa từng làm nên trò trống gì, còn tưởng lần này tái kích Linh Tê thôn sẽ thành công, ai ngờ chưa ra khỏi doanh trại đã bị bắt sạch.
Đúng là số nhọ.
Đệ tử vừa đáp xuống, dân làng ùa hết ra trốn sau lưng họ. Khương Tước đứng cuối cùng, nghe động tĩnh liền quay đầu chào hỏi: “Yo, đều sống cả à, thích chỗ này không? Mấy cục cưng ơi.”
Dân làng im lặng hồi lâu, bỗng nhiên bật ra tiếng thét chói tai, điên cuồng chạy loạn: “A!!!”
Con đàn bà này còn đáng sợ hơn yêu tu.
“Đứng yên.” Khương Tước lạnh nhạt lên tiếng, dân làng lập tức đứng đờ ra, không dám nhúc nhích.
Khương Tước biến ra một cái ghế, thoải mái ngồi xuống: “Quay đầu nhìn tôi đây.”
Dân làng run rẩy quay đầu, Khương Tước mỉm cười hiền hòa với họ: “Mọi người đều có mặt đủ rồi, vậy tôi sẽ nói cụ thể về những việc cần làm trong ‘chuyến du lịch yêu giới một ngày’ của chúng ta.”
“Thứ nhất: bắt yêu tu lau đít cho các người, không lau sạch thì không xong.”
“Thứ hai, bắt yêu tu hát cho các người nghe, ai bắt yêu tu hát hay nhất thì được về nhà.”
“Thứ ba, lột đồ yêu tu, xem ai lột sạch nhất.”
“Thứ tư,............”
Khương Tước nói mỗi một việc, mặt dân làng và yêu tu lại tối thêm một phần. Dân làng biết Khương Tước đang đòi lại công bằng cho những đệ tử tiên môn bị họ ức hiếp trước đó.
Còn yêu tu thì mặt mày ngơ ngác, vừa sốc vừa hoang mang.
Con nhỏ đó điên rồi hay bọn họ đang mơ?
Một tên yêu tu đột nhiên giơ tay tự tát mình hai cái, xác định không phải mơ, ngước lên nhìn Xích Tiêu, ánh mắt kiên định: “Nhị hoàng tử yên tâm, thần thề chết bảo vệ điện hạ, tuyệt đối không để người phải lau đít cho đám tiện dân đó.”
Xích Tiêu: “...”
Cảm ơn nhé.
“Người hát một khúc là được.”
Xích Tiêu: “............”
Cút mẹ mày đi hát.
“Này!” Xích Tiêu hét lớn về phía đám đệ tử tiên môn, quyết định tự ra tay: “Ta là Nhị hoàng tử yêu giới Xích Tiêu, các ngươi xông vào yêu giới của ta rốt cuộc muốn làm gì?”
Xích Tiêu tin rằng, dù ở trong Phược Linh Võng, uy lực của hắn cũng không thể coi thường.
Khương Tước ngước nhìn hắn một cái, thản nhiên: “Không rõ sao? Đến chơi thôi.”
Chơi?
“Nhãi con hỗn láo!” Một chữ nhẹ bẫng mà đầy lẽ đương nhiên làm Xích Tiêu choáng váng, nó dám nói như vậy sao?
Nó dám nói với hắn như thế ư?!
Xích Tiêu trong Phược Linh Võng điên cuồng giãy giụa: “Hỗn láo! Doanh trại yêu giới của ta há là nơi vui chơi cho các ngươi!”
Văn Diệu đang xách Xích Tiêu suýt không giữ nổi, giơ tay cho hắn một cú đập đầu, tiện tay dán định thân phù lên trán Xích Tiêu: “Ngoan chút, mày là chó dại à?”
Điện hạ chim ưng tôn quý sắp tức chết: “Mày mới là chó! Cả đời này, kiếp trước, kiếp sau, kiếp sau nữa mày đều là chó!”
Đám yêu tu đồng loạt lau mồ hôi, chịu thật.
Bị bắt rồi mà không thể ngoan ngoãn một chút sao?
Giờ thì hay rồi, bị sỉ nhục rồi nhé.
Xích Tiêu chẳng có ý định thu lại chút nào, nhe răng với Văn Diệu một hồi, lại quay sang Khương Tước bất lực nổi khùng: “Ta sẽ ăn thịt ngươi, ta sẽ ăn thịt các ngươi!”
Khương Tước vỗ nhẹ vào Lý Nhĩ Tiếu trước mặt: “Nghe thấy không, Nhị hoàng tử đói rồi, nhanh lên, móc cục kẹo mũi cho hắn đỡ thèm.”
Lý Nhĩ Tiếu: “...”
Xích Tiêu: “............”
Đám đệ tử: “Phụt!”
Điện hạ chim ưng bị ghê đến mức tự kỷ, cuối cùng không lải nhải nữa.
Khương Tước nhìn dân làng và yêu tu: “Vậy chúng ta bắt đầu nhé.”
Yêu tu vẫn bị đệ tử xách trong tay, dù là yêu tu bị trói, dân làng cũng không dám lại gần, tất cả đều đứng tại chỗ run rẩy.
Lý Nhĩ Tiếu còn muốn vùng vẫy, biết uy hiếp dọa dẫm đều vô dụng với Khương Tước, bèn bắt đầu ràng buộc đạo đức.
“Cô không phải tu tiên giả sao? Không phải cô luôn miệng nói là người đồng hành đáng tin cậy nhất của chúng tôi sao? Không phải lấy việc che chở chúng sinh làm trách nhiệm sao? Sao cô có thể làm chuyện như vậy?!”
“Thật mất mặt cho tu tiên giả, cô không thấy xấu hổ sao?”
Khương Tước mỉm cười, lơ đãng liếc hắn một cái: “Muốn cầu xin thì quỳ thẳng xuống.”
“Nói nhảm vô ích với tôi.”
“Tôi là người không thích giảng đạo lý cũng chẳng thích nghe đạo lý, chỉ quan tâm tôi có vui hay không. Mấy việc tôi vừa nói, một việc cũng không thể thiếu.”
“Còn các người.” Khương Tước ngừng một chút, “Hoặc làm, hoặc chết.”
Cô lười biếng dựa vào lưng ghế: “Chọn đi, các vị.”
