Chương 44: Hất nước bẩn
“Vậy thì tôi không khách sáo với mọi người nữa, cảm ơn Khang đại ca.” Kiều Mặc thấy trong túi vẫn còn kha khá, cũng không khách sáo thêm, tự nhiên nhận lấy lê và quýt rồi quay về phòng.
Cả ngày chui rúc trong rừng, người bẩn thỉu, Kiều Mặc đương nhiên không thể lên giường nằm, đành vào không gian vòng gỗ để rửa ráy. Sau khi tắm rửa xong, đến ngón tay cũng chẳng buồn động, cô sấy khô tóc rồi ra khỏi không gian, trèo lên giường đi gặp Chu Công.
Giấc ngủ này rất ngon lành, khi mở mắt lần nữa thì đã hơn chín giờ. Xem ra chỉ có thể gộp bữa sáng với bữa trưa. Cô vội vàng rời giường rửa mặt, rồi đi xuống bếp.
Lúc này, Khang Minh Viễn và Hàn Nhất Mạt đã nấu cơm xong, rau cũng rửa sạch cắt sẵn, chỉ còn chưa bắc lên bếp.
“Mặc Mặc, hôm nay chúng ta ăn cá con.” Hàn Nhất Mạt thấy Kiều Mặc đến, chỉ vào bát tôm cá nhỏ đã được làm sạch trên thớt nói.
Mấy hôm trước, họ dùng tre nước nhỏ đan mấy cái lờ cá. Khi muốn ăn cá thì bỏ chút mồi vào trong, thả xuống sông Tiểu Nguyệt phía trước, sáng hôm sau lấy lên. Cá to thì không bắt được, nhưng cá nhỏ tôm tép thì không ít.
Cá tôm tuy nhỏ, cũng chẳng có bao nhiêu thịt, nhưng qua tay Kiều Mặc nấu nướng thì rất ngon, họ ăn mãi không chán. Ăn không hết còn có thể ướp muối rồi sấy bằng lửa nhỏ thành cá khô, đến mùa đông cũng có thêm một món.
“Được.” Kiều Mặc nhìn bát cá nhỏ được rửa sạch sẽ, hài lòng gật đầu: Hai người đàn ông này đúng là tốt thật, không biết sau này sẽ để ai có phúc đây.
Ăn cơm xong, Khang Minh Viễn và Hàn Nhất Mạt bảo Kiều Mặc ở nhà nghỉ ngơi, còn họ thì vào núi xem sao, tiện thể chặt ít củi về. Kiều Mặc nhìn mặt trời rực lửa bên ngoài, cũng chẳng muốn ra đường, bèn vui vẻ nhận ý tốt của họ, quyết định ở nhà.
Đứng nhìn họ đi khuất, Kiều Mặc đang định vào nhà nghỉ ngơi thì Sở Mậu Thâm bước tới trước mặt cô.
“Kiều Mặc, hôm qua mọi người đi đâu vậy?” Sáng hôm qua vừa dậy, anh ta đã thấy cửa phòng của cả ba người đều khóa chặt, đến khi đi ngủ vẫn chưa thấy về, cũng không biết họ đi làm gì.
“Chúng tôi đi đâu thì cần phải báo cáo với anh sao?” Kiều Mặc lạnh nhạt nhìn anh ta. Người đàn ông này cũng thật tàn nhẫn: mấy ngày ngắn ngủi đã biến Liễu Nhược Linh, một tiểu thư chưa từng nhúng tay vào việc bếp núc, thành cao thủ phòng bếp.
Theo Đường Tâm Mai kể lại, hôm đó Liễu Nhược Linh ra ngoài một vòng rồi về, cũng không nấu cơm, Sở Mậu Thâm liền nói lời ác với cô ta. Liễu Nhược Linh ban đầu còn muốn phản kháng, nhưng mấy ngày sau đó Sở Mậu Thâm quả thật không nấu cơm cho cô ta.
Cuối cùng đói đến mức không chịu nổi, cô ta đành phải chấp nhận điều kiện của anh ta: Sở Mậu Thâm đi làm kiếm công điểm, còn cô ta mỗi ngày cắt cỏ heo được hai công điểm và làm việc nhà, đồ đạc hai nhà gửi tới xem như tài sản chung của cả hai.
“Kiều Mặc, tôi chỉ quan tâm đến cô thôi. Dù sao Khang Minh Viễn bọn họ cũng là đàn ông, một cô gái như cô cứ chung chạ với bọn họ thì nên chú ý một chút. Không thì hỏng mất danh tiếng, sau này thiệt thòi là cô.” Sở Mậu Thâm tuy không hài lòng trước sự lạnh nhạt của cô, nhưng để chiếm được thiện cảm của cô, anh ta phải hành động theo kế hoạch.
“Anh có ý gì? Tôi cùng hai đồng chí Khang Minh Viễn và Hàn Nhất Mạt góp gạo thổi cơm chung, sao trong miệng anh lại biến thành ‘chung chạ’? Chẳng lẽ anh với Liễu Nhược Linh cũng là chung chạ? Hai người một nam một nữ chung chạ với nhau không sợ hỏng danh tiếng, còn tôi cùng bọn họ ăn chung thì sợ gì?”
Kiều Mặc không ngờ anh ta lại dám hắt nước bẩn lên người cô, tức đến mức cầm cốc nước đun sôi để nguội còn hâm hấp trên tay hất thẳng vào mặt anh ta.
“Kiều Mặc, tôi vốn tưởng cô là người tốt, có lòng tốt nhắc nhở cô vài câu, không ngờ cô lại không biết điều như vậy.” Sở Mậu Thâm không ngờ cô không nể mặt chút nào, thậm chí còn hất nước vào mặt mình, trong lòng vô cùng tức giận.
“Chúng tôi đứng thẳng ngồi ngay, vậy mà đến miệng anh lại thành ‘chung chạ’, đủ thấy anh có tâm địa bẩn thỉu nên mới nghĩ người khác cũng bẩn thỉu. Về sau nếu có lời đồn nào hãm hại chúng tôi, tôi sẽ chỉ hỏi tội anh.” Kiều Mặc nghiêm mặt, hung dữ nói.
“Đồ đàn bà chanh chua! Cô mới xuống nông thôn được mấy ngày mà đã thành đàn bà chanh chua trong thôn, thật khiến người ta lạnh lòng. Hôm nay tôi nể tình đồng hương không chấp với cô, nếu còn tiếp tục như thế này, xã hội nhất định sẽ dạy cho cô biết cách làm người.” Sở Mậu Thâm tức giận phất áo bỏ đi.
“Hừ, thật chẳng ra làm sao cả.” Kiều Mặc lạnh lùng nhìn bóng lưng anh ta khuất dần, rảo bước nhanh về phòng.
Cô luyện Thảo Mộc Quyết được vài tiếng, buổi trưa chợp mắt một lát, rồi dậy đọc sách. Chờ đến khi mặt trời lặn thì đi gánh nước tưới đất: trên đất tự canh, rau cải củ và rau cải trắng đã nhú lên, cây cao nhất cũng hơn nửa tấc, thêm vài ngày nữa là có thể nhổ lên ăn.
Cô nhớ đã mấy ngày trời không mưa, theo kinh nghiệm của cô, mấy ngày tới cũng không có mưa. Nhưng đất tự canh đã khô, sợ không tưới nước thì rau sẽ chết khô, nên họ chỉ có thể nhân lúc nghỉ ngơi đi gánh nước tưới rau.
Nơi đây cách sông Tiểu Nguyệt không xa, không chỉ tiện cho họ thả lờ cá dưới sông mà còn tiện cho họ gánh nước tưới rau. Chỉ trong một tiếng ngắn ngủi, cô đã tưới xong toàn bộ ruộng rau của cả ba người.
“Kiều Mặc, cô chăm chỉ thật.” Thiệu Lập Đông từ thị trấn trở về, thấy cô đang gánh từng gánh nước tưới rau dưới ánh chiều tà, trong lòng tăng thêm vài phần hảo cảm.
“Không còn cách nào, không tưới nước thì đám rau này chết khô mất.” Kiều Mặc cười nói: “Đồng chí Thiệu, anh lên thị trấn à?”
“Ừ, lâu rồi không ra ngoài, nhân lúc nghỉ lên thị trấn dạo một vòng, tiện thể mua chút đồ dùng hằng ngày.” Thiệu Lập Đông gật đầu.
Thật ra hôm qua anh ta cũng cùng Ngô Đại Minh vào núi săn thú, mà cũng có chút thu hoạch. Vì giữa mùa hè thịt không để được lâu, lại chưa hiểu rõ mấy người mới đến, sợ gây ra phiền phức không cần thiết, nên sau khi xuống núi liền đi thẳng lên thị trấn. Khi bán xong đồ thì trời đã tối, bèn ở lại đó một đêm.
“Trong thôn, cửa hàng hợp tác xã nhiều thứ đã hết hàng, tự mình lên thị trấn mua về thì vẫn hơn.” Kiều Mặc gật đầu nói.
Thật ra cô cũng biết anh ta đi làm gì. Sáng hôm qua, sau khi bọn họ ra ngoài không lâu, Ngô Đại Minh đã đến tìm anh ta, rồi hai người cùng vào núi. Hai người đàn ông đó, thể lực đều khá tốt, dù không thể đi xa như bọn họ, nhưng cũng chẳng kém là bao. Thu hoạch của họ chắc không nhỏ. Sở dĩ đến bây giờ mới về, chắc là đi bán thú săn được.
“Tôi về phòng trước đây, cô cũng đừng làm quá sức.” Thiệu Lập Đông gật đầu với cô rồi bỏ đi.
Tưới nước xong, Kiều Mặc về đun nước tắm rửa, rồi chuẩn bị cơm nước.
Buổi trưa đã ăn cá, trong nhà chẳng còn món mặn nào, nên cô định làm đơn giản một món cà tím sốt dầu, rồi cắt vài lát thịt xông khói xào đậu cô ve là xong.
Miếng thịt xông khói này là cô lấy từ không gian vòng gỗ ra, lần trước làm bánh bao đã dùng một ít, vẫn còn kha khá. Đã lâu không được ăn thịt, cô thèm quá, nên đem hết chỗ thịt xông khói đó cắt ra.
“Mặc Mặc, tụi mình về rồi!” Kiều Mặc cắt cà tím xong ngâm vào nước, đang chuẩn bị cắt ớt thì nghe thấy giọng nói đầy phấn khích của Hàn Nhất Mạt.
