Chương 45: Thu hoạch mùa thu
"Đừng vội, bọn mình mang về thứ tốt lắm!" Hàn Nhất Mạt xách một con chuột tre bước vào.
"Chuột tre á? Mọi người bắt kiểu gì vậy?" Kiều Mặc vui mừng tròn mắt.
"Cứ thế mà bắt thôi. Còn bắt được hai con thỏ nữa, nhưng thỏ vẫn sống, có thể nuôi tạm, để hôm kia ăn." Hàn Nhất Mạt chỉ vào bao tải trên tay Khang Minh Viễn.
"Được, tối nay chúng ta ăn thịt chuột tre kho." Kiều Mặc tự đi chuẩn bị gia vị, còn Khang Minh Viễn tự giác đi xử lý con chuột.
"Mọi người vất vả rồi, nước nóng đã đun xong, mọi người đi tắm trước đi, tôi chuẩn bị nấu đồ ăn đây." Kiều Mặc đặt con dao xuống nói.
"Để tôi xử lý con chuột đã." Khang Minh Viễn nhận lấy dao, giết chuột, lột da mổ bụng, rửa sạch, rất nhanh đã làm xong.
"Phần còn lại cứ để bọn mình." Kiều Mặc nhận lấy phần việc từ tay anh, chặt chuột thành từng khúc, chần qua nước sôi, rồi xào với ớt đỏ.
Ba người ăn một bữa ngon lành, dọn dẹp bếp núc xong thì ai về phòng nấy.
Ở nông thôn không có sinh hoạt về đêm gì cả, lại càng không có điện thoại, máy tính để giết thời gian. Thứ duy nhất có thể làm là đọc sách và luyện công.
Mấy ngày nay, Kiều Mặc đã đọc qua một lượt sách giáo khoa lớp 10. Chỗ nào không hiểu thì đã có hai học bá là Khang Minh Viễn và Hàn Nhất Mạt giải đáp thắc mắc, thêm vào đó là trí thông minh và sự chăm chỉ, cô nhanh chóng hiểu thấu đáo.
Từ tối nay, cô bắt đầu học sách lớp 11. Cô chưa từng bước vào trường lớp, nguyên chủ cũng chỉ là một học sinh cấp hai, nên chương trình lớp 11 chắc chắn rất khó, nhất là toán, lý, hóa, chỉ dựa vào trí nhớ là không thể nào.
May là khi dị năng tăng lên, thần thức cũng theo đó mà mạnh mẽ hơn, chỉ số thông minh cũng tăng lên. Nếu không thì chương trình lớp 11 sẽ biến thành một con hổ chặn đường khổng lồ, không biết tốn bao nhiêu thời gian và sức lực mới nuốt trôi được.
Cô theo nguyên tắc dễ trước khó sau, bắt đầu với môn Văn. Hai mươi phút sau, cô đã học thuộc bài một và bài hai, hiểu rõ nội dung rồi làm bài tập sau bài học. Không có đáp án tham khảo, chỉ có thể đợi ngày mai nhờ Khang Minh Viễn chấm giúp.
Sau đó là môn Toán. Học xong hai tiết, làm xong bài tập về nhà, cô cất sách vở, chuẩn bị đi tu luyện Thảo Mộc Quyết thì nhìn thấy mấy quả quýt và quả lê trên bàn. Cô cầm quả lê, tắt đèn, bước vào không gian vòng gỗ.
Cô ra bên giếng rửa sạch quả lê, rồi cắn một miếng, vị rất ngon. Đây là giống lê xanh của địa phương, giòn, ngọt, nhiều nước, được coi là một loại trái cây khá ngon trong vùng.
Ăn xong, cô tách hết hạt lê ra, đem trồng vào khu vườn cây ăn quả đã được quy hoạch, tưới nước. Cô hy vọng những hạt giống này sẽ đâm rễ nảy mầm, trở thành một phần của khu vườn.
Trồng lê xong, cô lại ra ngoài tu luyện Thảo Mộc Quyết. Trong không gian vòng gỗ không có nhiều cây xanh, năng lượng hệ Mộc không nhiều như bên ngoài, nên cô phải ra ngoài tu luyện. Sau nửa đêm, cô mới thu công và vào không gian vòng gỗ.
Việc đầu tiên sau khi vào là ra phía sau căn nhà trệt để tưới nước cho mảnh đất. Để tiện tưới, cô còn tìm một máy bơm điện trong nhà trệt đặt xuống ao, từ nhà gỗ nhỏ kéo một đường dây điện sang, nối với ống nhựa. Chỉ cần bật công tắc là có thể bơm nước tưới ruộng.
Cây trồng trên đất đều lớn rất tốt. Kể cả những dây khoai lang đã tuốt lá không những đều sống mà còn đâm lá mới. Những dây giâm đầu tiên đã dài đến hai ba thước, lúa mì cao hơn hai thước, ngô cao hơn một mét, lạc, đậu nành v.v. cũng đều tươi tốt. Mảnh đất đen này đã được phủ xanh khoảng một phần ba.
Tưới nước xong đã rất muộn, cô cũng không muốn làm gì khác nữa, bèn vào nhà trệt xem lại những thứ mình thu vào. Rương sách y kia cô không mấy hứng thú. Tuy nói y võ không tách rời, khi học tán đả trong đội tán đả, vì thường bị thương, cô cũng học được chút kiến thức cơ bản về chữa thương và nắn xương, nhưng cũng chỉ có vậy.
Sau khi bước vào thời mạt thế, vì thường xuyên đi lại bên ngoài, để phòng bất trắc, cô đã theo một ông lão trung y học được cách điều chế mấy loại thuốc như thuốc trị thương, thuốc đuổi côn trùng, thuốc cảm, thuốc tê và thuốc giải, còn lại thì hoàn toàn không biết.
Xuyên đến đây, cô cũng không muốn làm bác sĩ. Trong mắt cô, nghề bác sĩ là một nghề vất vả. Kiếp trước cô đã vất vả hơn hai mươi năm, kiếp này cô chỉ muốn làm một người phụ nữ có chút tiền, chút nhàn nhã.
Cô mở chiếc tráp trang điểm kia ra. Cái tráp này to bằng hộp trang điểm hiện đại, bên trong toàn là trang sức: hai đôi vòng bạc, hai cây trâm bạc, một bộ trang sức vàng, một bộ trang sức phỉ thúy xanh ngọc, một bộ trang sức ngọc dương chi, còn có mấy miếng ngọc bội màu sắc khác nhau và mấy cây trâm.
Phụ nữ ai chẳng thích trang sức, Kiều Mặc cũng không ngoại lệ. Cô tuy không thích biến mình thành cây thông Noel, nhưng không có nghĩa là cô không thích sưu tầm và ngắm nghía.
Kiều Mặc mân mê hết thảy đồ đạc trong tráp, rồi lưu luyến cất tráp lại, đặt lên bàn trang điểm. Còn hộp vàng thỏi, tiền đồng và tập tem thì cất riêng vào ngăn kéo tủ quần áo, lư hương cất vào tủ. Xong xuôi, cô mới ra khỏi không gian, lên giường nằm nghỉ.
Trong hai ngày sau đó, Kiều Mặc ăn hết lê và quýt còn lại, đem trồng hết hạt giống. Có nảy mầm hay không thì đành thuận theo tự nhiên.
Thời gian thấm thoát trôi qua, chớp mắt đã đến mùa thu hoạch. Cô cũng đã trải qua lần tôi luyện thân thể thứ hai và thứ ba. Tuy khối sương mù trong đan điền lại co nhỏ còn nửa hạt đậu nành, nhưng thể chất của cô đã có bước nhảy vọt về chất: sức lực, sức bền và tốc độ đều tăng lên rõ rệt.
Mấy ngày này, cô thỉnh thoảng cùng Khang Minh Viễn và mọi người lên núi săn bắn, lần nào cũng có thu hoạch. Khi được ít thì họ để lại cải thiện bữa ăn, khi được nhiều thì mang lên thị trấn hoặc chợ đen của công xã bán, không chỉ đổi được kha khá tiền và phiếu mà còn mua được nhiều gạo. Hai con ngỗng con mà họ vẫn mong nhớ cũng đã mua được, ngoài ra còn mua thêm hai con gà con.
Nhờ được nuôi dưỡng cẩn thận, bốn con vật nhỏ đã rụng hết lông tơ, mọc lông cứng. Ngày được ăn trứng đang đến gần.
Huyện Vũ Ninh tuy là vùng núi, nhưng không phải vùng núi cao, nhiệt độ cũng không thấp. Theo chính sách, ruộng nước đều phải trồng hai vụ lúa, nên khi bắt đầu thu hoạch mùa thu chính là lúc thu lúa mùa.
Trời còn chưa sáng hẳn, tiếng chuông báo giờ đi làm đã vang lên. Kiều Mặc ăn mặc bảo hộ đầy đủ, theo mọi người xuất phát. Hầu hết nước trong ruộng đã được tháo cạn, tuy không phải lo đỉa, nhưng lá lúa rất sắc, sơ ý một chút là đứt tay. Để tránh bị thương, cô không chỉ mặc áo dài tay, quần dài mà còn đeo găng tay mỏng.
Thu hoạch mùa thu không chỉ là việc nặng nhọc mà còn phải tranh thủ từng phút. Để phòng mọi người làm việc lề mề, đại đội trưởng chia nhiệm vụ theo đầu người. Vẫn như trước, bọn thanh niên trí thức được xếp vào một tổ.
Không có Liễu Nhược Linh là kẻ phá đám, Sở Mậu Thâm tuy kém hơn một chút, nhưng mọi người cũng không gạt cậu ta ra ngoài.
Đến ruộng, mọi người đứng thành một hàng, xắn tay áo bắt tay vào việc.
Kiều Mặc lần đầu cắt lúa, lúc đầu còn chưa quen tay. Khang Minh Viễn đứng bên cạnh tỉ mỉ chỉ cho cô mẹo cắt lúa. Cô nhanh chóng nắm được bí quyết, vung liềm cắt lia lịa.
