Chương 49: Chu đáo
Bấy giờ đã hơn ba giờ chiều, nấu cơm thì cũng không còn hợp lúc. Kiều Mặc đành lấy một gói sủi cảo đông lạnh từ không gian vòng gỗ ra nấu chín ăn, rồi mới đi dọn dẹp sọt.
Cô ngâm nấm vào nước, sau đó xử lý chim cút. Cô làm thịt mười con chim cút, trụng qua nước sôi, nhổ lông sạch, bỏ ruột rồi rửa sạch. Xong xuôi, cô rửa nấm, đặt vào sàng cho ráo nước, rồi xách nước nóng vào nhà tắm tắm một trận thật thoải mái rồi về phòng.
Nằm trên giường chợp mắt một lát, đến khi kim đồng hồ chỉ năm rưỡi chiều cô mới dậy nấu cơm: Khang Minh Viễn và mọi người có để lại lời nhắn, nếu không có gì đặc biệt thì sẽ về ăn tối.
Nghĩ mấy ngày nay mọi người làm việc quá sức, nên khi nấu cơm, cô chỉ cho một chút gạo khoai lang. Thức ăn thì có chim cút kho tàu, nấm xào và dưa chuột trộn.
Cơm nước xong xuôi, vậy mà hai người kia vẫn chưa về. Cô chờ mãi, trời tối hẳn vẫn không thấy. Lòng cô bắt đầu thấp thỏm, liền về phòng cầm đèn pin định vào núi tìm người, thì ngay lúc đó Hàn Nhất Mạt xách một bao tải hớt hải chạy về.
“Mặc Mặc, em định vào núi à?” Hàn Nhất Mạt thấy cô cầm đèn pin liền hỏi.
“Ừ, sao mãi đến giờ anh mới về? Anh Viễn đâu rồi?” Kiều Mặc sốt ruột hỏi.
“Đừng gấp, Mặc Mặc, bọn anh không sao. Chỉ là săn được hơi nhiều, sợ người khác để ý nên đợi tối mới ra khỏi núi. Giờ anh với anh Viễn phải lên thị trấn giao thú săn, sợ em lo nên cố về báo một tiếng.” Hàn Nhất Mạt nói nhỏ, trong lòng thầm nghĩ may mà anh Viễn bảo mình về báo tin, không thì cái cô nhóc này mà thật sự vào núi tìm bọn họ thì to chuyện.
“Anh Mạt, anh ăn chút gì trước đã. Anh cho em biết anh Viễn đang ở đâu, để em đi thay anh ấy, anh ấy cũng về ăn chút gì rồi đi.” Kiều Mặc nghe nói vậy thở phào nhẹ nhõm.
“Anh Viễn đang đợi dưới chân núi.” Hàn Nhất Mạt không khách sáo, bưng bát lên ăn ngấu nghiến.
Kiều Mặc cầm đèn pin ra cửa, xuống chân núi tìm Khang Minh Viễn, thay anh trông giữ chiến lợi phẩm để anh về ăn cơm.
Khang Minh Viễn thấy cô tới, cũng không khách sáo, dặn cô cẩn thận rồi quay về.
Kiều Mặc buông thần thức ra nhìn đống đồ trong bao, phát hiện có một con lợn rừng trưởng thành, một con hoẵng, cùng vài con gà rừng và thỏ rừng.
“Thu hoạch cũng khá, xem ra năm nay Khang Minh Viễn không phải lo nghĩ.” Kiều Mặc thầm nghĩ, Khang Minh Viễn vì cha mẹ mà cũng đủ cố gắng rồi, mong nỗ lực của anh sẽ được đền đáp.
Khang Minh Viễn và Hàn Nhất Mạt ăn xong thì vội vã chạy tới: “Mặc Mặc, em đói rồi, mau về ăn cơm đi.”
“Nhiều thế này hai anh khuân nổi không? Hay để em đi cùng?” Kiều Mặc ước lượng con lợn rừng kia chắc phải hơn ba trăm cân, cô thật không biết họ định vận chuyển lên thị trấn bằng cách nào.
“Mặc Mặc, bọn anh cần em giúp một tay. Em về ăn cơm trước đi, bọn anh đợi ở đây.” Mấy thứ này nặng tới gần năm trăm cân, họ dùng xe trượt gỗ kéo từ trong núi ra. Lên thị trấn thì rõ ràng không thể dùng xe trượt gỗ, mà họ lại chẳng có dụng cụ nào khác, chỉ đành nhờ Kiều Mặc giúp.
“Không cần đâu, chiều em ăn muộn nên giờ vẫn chưa đói, để lúc về ăn cũng được.” Kiều Mặc không muốn trì hoãn, chủ yếu là vì Khang Minh Viễn và Hàn Nhất Mạt đã về điểm thanh niên trí thức rồi lại ra ngoài, cô sợ kinh động đến Sở Mậu Thâm và những người khác, nên phải đi ngay.
Con lợn rừng hơn ba trăm cân, dù sức của Khang Minh Viễn và Hàn Nhất Mạt có lớn hơn người thường nhiều, một người cũng không khiêng được xa. Kiều Mặc nhìn chiếc xe trượt gỗ trên đất, liền kêu họ cùng giúp, biến nó thành một cái cáng đơn giản, đặt con lợn lên rồi bảo họ khiêng đi. Cô thì đeo bao vải đựng hoẵng, gà rừng, thỏ rừng, cầm đèn pin đi theo sau.
“Anh Viễn, anh Mạt, con lợn to quá, mình thay phiên nhau khiêng thôi.”
“Biết rồi, khi nào anh mệt thì em thay.” Hàn Nhất Mạt thầm nghĩ cái bao của cô chắc cũng không nhẹ, có mang được đến thị trấn là giỏi lắm rồi.
Quả nhiên, đi chưa được hai cây số thì Hàn Nhất Mạt đã không đi nổi, đành giao con lợn lại cho Kiều Mặc, còn anh thì đeo bao vải đi sau cầm đèn pin.
Ba người thay nhau khiêng lợn rừng, dọc đường lảo đảo, nghỉ chân mấy lần, gần mười một giờ mới ra tới ngoài thị trấn. Họ giấu đồ trong bụi cỏ, vẫn là Khang Minh Viễn vào thị trấn tìm người, còn Hàn Nhất Mạt và Kiều Mặc ở lại trông đồ.
Lần này quay về khá nhanh, chưa đầy nửa giờ, Khang Minh Viễn đã dẫn mấy người tới. Người cầm đầu nhìn con lợn rừng, hài lòng gật đầu, trả giá tốt, rồi chỉ huy đám người của hắn bê hết đồ lên xe cải tiến.
Tiền trao hàng nhận xong, mọi người ai về nhà nấy.
Đường về rất dài, lại không phải vội, Kiều Mặc và hai người kia đi gần hai tiếng mới về tới điểm thanh niên trí thức.
“Mặc Mặc, em đói rồi nhỉ? Anh hâm lại cơm canh, em ăn chút rồi ngủ.” Khang Minh Viễn nghĩ Kiều Mặc chưa ăn tối, trong lòng không dễ chịu.
“Hai anh cứ đi tắm rồi nghỉ ngơi đi, em tự hâm cơm được.” Kiều Mặc nghĩ họ còn mệt hơn mình, sao nỡ phiền họ hâm cơm cho mình.
“Em đi tắm trước đi, bên em vẫn còn nước nóng chứ? Cứ lấy của bọn anh mà dùng. Hai phích nước nóng hơi ít nhưng cũng tạm đủ. Đừng lo, anh đun nước ngay.” Khang Minh Viễn nói với giọng cương quyết, rồi nhanh chóng vào phòng mang phích nước của họ ra, giục Kiều Mặc đi tắm mau.
Kiều Mặc bất đắc dĩ, đành đổ hết nước nóng trong phích vào thùng, xách ra nhà tắm phía sau để tắm.
Khang Minh Viễn vừa đun nước vừa hâm cơm, Hàn Nhất Mạt đứng bên cạnh kêu đói, bụng anh cũng sôi lên. Anh lại mở tủ, lấy ra một nắm mì sợi khô, nấu hai bát mì.
Anh gắp hết số chim cút và nấm còn lại vào một bát mì, để phần cho Kiều Mặc, còn hai người họ thì chia nhau bát cơm nguội và bát mì còn lại, ăn kèm dưa chuột.
Nước sôi, Khang Minh Viễn rót đầy nước nóng vào cả hai phích, sau đó họ mới xách nước nóng đi tắm.
Kiều Mặc tắm xong, quay lại bếp, thấy trên bàn đặt một bát mì bốc hơi nghi ngút, thức ăn bên trên chất thành một ngọn núi nhỏ. Cô thấy ấm lòng: hai người này đúng là thật chu đáo.
Hiếm khi được ăn mì sợi, thêm nửa bát chim cút kho tàu và nấm xào trộn đều, ngon đến mức suýt nữa cô nuốt cả lưỡi.
Ăn uống no nê xong, Khang Minh Viễn lấy tiền và phiếu ra chia làm ba phần. Kiều Mặc tự thấy mình không tham gia săn bắn nên kiên quyết không nhận. Khang Minh Viễn và Hàn Nhất Mạt lay không lại, đành thu hết tiền phiếu lại, nhưng trong lòng lại nghĩ lần sau lên chợ đen mua thêm nhiều gạo một chút, coi như đền bù cho Kiều Mặc.
“Anh Viễn, anh Mạt, em về đây, hai anh nghỉ sớm đi.” Kiều Mặc thấy họ cất tiền phiếu đâu vào đấy rồi mới hài lòng gật đầu.
Ăn no ngủ ngay sinh trăm bệnh, no nê không thể lăn ra ngủ ngay được. Vừa hay trong không gian vòng gỗ vẫn còn việc cần xử lý, nên về phòng cô lập tức tiến vào không gian. Cô trước tiên dọn sạch đám nấm vừa thu về, đặt lên sàng phơi ngoài sân, rồi mới đi xử lý những con chim cút, cu gáy và gà rừng kia.
